(Đã dịch) Lão Bà Thỉnh An Phận - Chương 78: Ta so hắn may mắn rất nhiều
Nằm mãi trên giường đến tận mười một giờ mà Tần Quảng Lâm vẫn không sao ngủ được. Anh vui vẻ trèo lên giường, chen vào nằm cạnh Hà Phương.
"Anh làm gì đấy?"
"Ôm một lát thôi."
Tần Quảng Lâm cứ thế mặt dày mày dạn chui vào chăn ôm lấy Hà Phương, cô đẩy mãi cũng không ra.
Hà Phương lười biếng cựa quậy, nhắm mắt lại cảnh cáo anh: "Chỉ một lát thôi nhé."
"Chỉ một lát thôi."
"Nửa tiếng nữa thì đi mua cơm." Nàng nhìn đồng hồ đeo tay, định ra một khoảng thời gian.
"Được."
Tần Quảng Lâm đồng ý rồi nhắm mắt lại. Ôm Hà Phương trong chiếc áo ngủ mỏng manh, anh cảm thấy thoải mái hơn hẳn trước đây, mềm mại như cái… Anh chẳng biết ví von với thứ gì, nhưng tóm lại là rất dễ chịu.
Ôm một lát, anh lại chống người dậy: "Anh xoa bóp vai cho em nhé?"
"Đấm lưng cho em đi." Hà Phương trở mình nằm sấp xuống giường. "Đấm nhẹ thôi nhé."
"Thế này được chưa?" Anh ngồi một bên, nhẹ nhàng đấm mấy cái rồi hỏi về lực đạo.
"Thêm chút lực nữa."
"Thế này?"
"Ừm… thoải mái." Hà Phương khẽ hừ một tiếng. "Cứ như vậy."
Tần Quảng Lâm ngồi thẳng người nghiêm túc đấm lên, nghe tiếng nàng hừ nhẹ đầy thoải mái, anh liền cảm thấy vui vẻ. "Anh lại thăng quan rồi, lần này chắc phải gọi là ngự tiền thị vệ chuyên đấm lưng chứ hả?"
Thích một người thì luôn muốn làm chút gì đó vì người ấy, chỉ cần người ấy vui vẻ, tự nhiên sẽ có một cảm giác hạnh phúc.
"Anh là bạn trai của em mà." Hà Phương nhắm mắt lại hưởng thụ dịch vụ đấm lưng của Tần Quảng Lâm, giọng nói cũng trở nên ngọt ngào: "Em yêu anh."
"Thích anh thì ngày nào anh cũng đấm lưng cho em."
"Anh nói đấy nhé."
"Anh nói."
"Em nhớ kỹ đấy."
Đấm lưng liên tục mười mấy phút, đúng lúc Tần Quảng Lâm định nắn bóp hai bên vai cho cô thì nàng mở miệng ngăn lại, xoay người ngồi dậy nói: "Xuống ăn cơm đi."
"Không phải anh đi mua sao?"
"Không muốn nằm nữa, ra ngoài đi dạo một chút, xem có gì ngon không."
Hà Phương bò xuống giường, vén tóc lên vuốt hai cái, rồi lại gần hôn Tần Quảng Lâm một cái chụt: "Cảm ơn bạn học Tần."
"Bên này nữa này." Tần Quảng Lâm quay sang, đưa má bên kia ra chụm chụm.
(Anh nghĩ: Khi người khác đã hôn má trái thì mình nhất định phải đưa má phải ra cho nàng hôn.)
"Chụt!" Hà Phương hôn một cái chùn chụt đầy khoa trương: "Đủ chưa?"
Thấy cô được đà, Tần Quảng Lâm leo hẳn lên giường, ngẩng đầu đưa thẳng mặt về phía nàng: "Còn chỗ này nữa."
"Chưa đánh răng đâu nhé, mau đi rửa mặt súc miệng đi." Hà Phương đẩy mặt anh ra, xoay người đi lục trong rương tìm quần áo mặc ra ngoài.
"À." Tần Quảng Lâm tiếc nuối bò dậy khỏi giường. "Vậy anh đi rửa trước đây."
"Mau đi đi."
Hà Phương đang lật dở quần áo, bỗng nhiên bật cười, quay đầu lại nhìn anh: "Có muốn hôn một cái bây giờ không?"
"Em chờ anh đánh răng xong đã." Tần Quảng Lâm cầm lấy quần áo đi vào nhà vệ sinh, nghĩ bụng phải rửa mặt súc miệng một chút mới được.
"Xì." Hà Phương xì một tiếng. "Đánh răng xong là hết cơ hội đó!"
Tần Quảng Lâm ở trong toilet nên không nghe thấy, anh nhanh chóng rửa mặt súc miệng xong, thay quần áo. Đợi Hà Phương cũng giải quyết xong xuôi mọi thứ, anh liền đến gần muốn hôn cô một cái thật ngọt ngào, rồi sau đó mới xuống ăn cơm.
"Không có đâu." Hà Phương đẩy mặt anh ra rồi đi thẳng ra cửa. "Nhanh đi ăn cơm thôi."
Đúng là con gái thật hay thay đổi!
Tần Quảng Lâm quay đầu nhìn thoáng qua thấy điều hòa đã tắt, điện thoại và ví tiền đều đã mang theo bên mình, anh mới đi theo cô ra cửa.
Nằm mãi trên giường càng lúc càng mệt, ra ngoài đi dạo hai vòng xong, cả hai người đều đã tỉnh táo, tinh thần cũng sảng khoái hơn hẳn. Cơn đau nhức trên người cũng giảm đi đáng kể. Hai người thong thả bước trên đường, ngắm nhìn các cửa hàng hai bên, không biết nên ăn gì cho ngon.
"Thịt nướng?" Tần Quảng Lâm nhìn thấy một cửa hàng thịt nướng phía trước liền lên tiếng hỏi.
"Trưa mà ăn gì thịt nướng." Hà Phương bác bỏ đề nghị của anh, nghiêng đầu nhìn sang hướng khác hỏi: "Lương bì nhé?"
"Không có dinh dưỡng."
Tần Quảng Lâm cảm thấy món đó ăn không đủ no, ngày hôm qua đã mệt mỏi cả ngày, hôm nay nên ăn chút gì bổ dưỡng để lấy lại sức. "Sườn hầm?"
"Cũng giống lẩu thôi, hôm trước chẳng phải vừa ăn xong rồi sao?" Hà Phương nhìn qua bảng hiệu liền phủ định, rồi quay đầu nhìn xung quanh. "Rau xào thì sao?"
"Cái này được."
Tần Quảng Lâm gật đầu đồng ý, cuối cùng thì ý kiến cũng thống nhất, món này cả hai đều thích ăn.
Dắt tay nhau đi vào một quán ăn Tứ Xuyên phía trước, hai người ngồi xuống. Hà Phương gọi hai món chay, Tần Quảng Lâm cầm thực đơn thêm hai món mặn, nghiên cứu một lúc rồi gọi thêm một món canh. Bốn món và một canh, thế là đủ.
"Ốc đồng nướng ớt, gà cay, anh chắc chứ?" Hà Phương nhìn thực đơn hỏi anh.
"Dù sao cũng phải tập thích nghi trước." Tần Quảng Lâm cười ha ha. "Chẳng phải là ăn cay sao, cứ tập ăn nhiều là quen thôi mà."
Anh vẫn luôn lên kế hoạch gặp bố vợ tương lai, đây đều là những chuẩn bị của anh. Nếu không, đến lúc về nhà Hà Phương, đúng như lời cô ấy nói là cả nhà không có cay thì không vui, anh biết ăn hay không ăn đây? Cho dù có cố gắng ăn thì chắc chắn cũng không đủ no.
Anh đã tra cứu trên mạng rồi, về nhà bố vợ ăn cơm nhất định phải ăn thật nhiều, không thể rề rà, kiểu cách ăn nửa bát rồi nói mình no bụng, như thế thì quá giả tạo.
Hà Phương liếc anh một cái: "Có cần thiết phải thế không?"
"Ai bảo em gửi tấm ảnh ngốc nghếch như thế chứ, anh phải từ những chỗ khác mà bù đắp lại chứ." Tần Quảng Lâm lý lẽ hùng hồn. Anh nghĩ, chi tiết quyết định thành bại, những thứ này dù không thể thêm điểm thì ít nhất cũng sẽ không bị trừ điểm.
"Là anh vốn dĩ đã ngốc rồi." Hà Phương mím môi cười, hai người thật là tâm đầu ý hợp.
Dù là anh hay là cô ấy, cả hai đều vẫn luôn chu���n bị cho chuyện của hai người, trước kia thế nào, bây giờ vẫn vậy.
Anh thật sự xem hôn nhân là một chuyện đại sự, hận không thể chuẩn bị thật tốt tất cả những gì có thể chuẩn bị từ sớm, đến cả vấn đề hương vị cũng không bỏ qua, không muốn có bất kỳ sai sót nào.
Tần Quảng Lâm uống nước trà, quan sát khung cảnh trong quán. Coi như không tệ, giá cả cũng phải chăng, nhưng nhìn qua thì việc kinh doanh chẳng mấy khả quan. Ngoài họ ra chỉ có ba bàn khách khác, trong quán có vẻ vắng vẻ, đìu hiu. Hai người phục vụ đều có vẻ rảnh rỗi, đem nước trà lên và nhận thực đơn xong, liền đứng ở quầy bar nhỏ tiếng trò chuyện.
Chắc là vấn đề hương vị, không biết có phải món ăn dở hay không.
"Em hết hạt đậu rồi, anh chẳng chịu nghiêm túc giúp em thắng gì cả." Hà Phương cầm điện thoại định chơi một chút game, nhưng chỉ hai lần đã tiêu sạch tiền trợ cấp.
"Để về đã." Tần Quảng Lâm nói qua loa. Bây giờ ở bên cô ấy còn không đủ thời gian, ai thèm chơi cái trò chơi vớ vẩn đó chứ.
"Được thôi, dù sao anh cũng nợ em nhiều như vậy."
Hà Phương tắt trò chơi, lại cầm điện thoại lên lật ảnh, lựa tới lựa lui rồi đăng lên mạng xã hội.
"Lời bài hát này nghe có vẻ quen tai." Tần Quảng Lâm nghe theo nhạc trong quán mà hừ hừ vài câu, ngẩng đầu suy tư: "Hình như đã từng thấy ở đâu rồi."
"Thật sao?"
Hà Phương nghiêm túc nghe vài câu, gật đầu nói: "Đúng là có chút quen thuộc."
"Thất vọng nhập mộng, giấc mơ mấy tháng, tỉnh mấy năm..." Nàng lẩm nhẩm theo vài câu liền nhớ ra, ngước mắt nhìn anh: "Là ở trường học đã học qua rồi."
"Thật sao?" Tần Quảng Lâm chỉ cảm thấy quen thuộc, mà không nhớ ra đã xem khi nào.
"Hình như vậy." Hà Phương khẳng định gật đầu. "Đoạn thời gian trước em mới vừa xem qua trong sách giáo khoa, nó được cải biên dựa trên nguyên tác Thanh Ngọc Án."
"À, đúng rồi, là bài này!" Tần Quảng Lâm giật mình, lắc đầu lẩm nhẩm theo: "Tìm người ấy trăm ngàn lần giữa dòng người, chợt quay đầu, người ấy lại ở nơi đèn hoa tàn lụi."
"Người ấy lại ở nơi đèn hoa tàn lụi." Hà Phương lặp lại câu cuối cùng, khẽ nhếch miệng cười: "Em may mắn hơn ca sĩ này nhiều."
"Hả?" Tần Quảng Lâm không hiểu ý của nàng. "Ca sĩ này có chuyện gì sao?"
"Anh nghe này." Nàng đưa tay chỉ vào chiếc ampli ở quầy bar bên kia.
"Em tìm anh trăm ngàn lần, lại một tuổi vinh khô, nhưng anh chưa từng ở nơi đèn hoa tàn lụi..."
Tần Quảng Lâm cười: "Em tìm anh lâu lắm rồi à?"
"Anh nói xem?" Đôi mắt Hà Phương lấp lánh như sao, giữa đôi lông mày tràn đầy ý cười.
Trong giấc mơ tìm anh ấy trăm ngàn lần, chợt quay đầu, người ấy liền ở nơi đèn hoa tàn lụi.
Không có người so nàng càng hiểu loại cảm giác này.
Truyen.free xin hân hạnh giới thiệu bản chuyển ngữ này đến bạn đọc.