Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Long Linh - Chương 8:

Wien và Irene rời đi, Cornelia chỉ biết lúng túng đứng nguyên một chỗ. Icegar không nói lời nào, tựa lưng vào bàn đá đọc sách, khiến Cornelia càng thêm khó xử.

Cuối cùng, Cornelia lấy hết can đảm bước tới, cất tiếng hỏi, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt bao trùm hai người: – Cậu đang đọc gì vậy? Tôi có thể xem một chút không? Icegar đóng quyển sách lại. – Không được. Cornelia không ngờ cậu lại trả lời thẳng thừng như vậy, càng thêm lúng túng, không biết phải nói gì.

Đột nhiên, phía võ đài nổi lên tiếng xôn xao, những người vây quanh bắt đầu bàn tán sôi nổi. Cornelia muốn lại đó xem có chuyện gì, cô vừa đi được vài bước đã quay sang hỏi: – Icegar, cậu có muốn xem không? – Hả? Được! Icegar cũng đi theo. Cậu thực ra chẳng mấy hứng thú với những trận giao đấu như thế này, lúc nãy chỉ là muốn giết thời gian nên mới ra xem chút thôi.

Trên võ đài rộng chừng 40 thước vuông, giữa vòng vây khán giả, có hai người đang đối mặt. Một người chừng hai mươi tuổi, tay cầm pháp trượng đá quý màu đỏ, tay còn lại là một quyển sách ma pháp. Hắn khoác trên mình bộ trường bào pháp sư màu xanh lục tinh xảo, trên ngực cài một huân chương Ma pháp sư trung cấp. Trung cấp Ma pháp sư còn được gọi là lục bào pháp sư. Tuy trường bào pháp sư màu xanh lục có thể mua ở bất cứ đâu, nhưng giới pháp sư đã có quy định về màu sắc trường bào để phân biệt đẳng cấp.

Người còn lại, hai tay cầm trọng kiếm, trên người chỉ mặc bộ lân giáp tầm thường. Đối với một chiến binh cận chiến, một bộ lân giáp như vậy quả thực quá sơ sài.

Những người xung quanh võ đài đang bàn tán sôi nổi, vừa chỉ trỏ vào tên pháp sư kia. Cornelia thấy tên pháp sư ăn mặc hoa lệ, chắc hẳn là người có thân phận. Cô cẩn thận lắng nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, rồi kinh ngạc thốt lên: – Hắn là Hector! – Hả? Cornelia giải thích: – Đó là Bridgette Hector, thuộc một trong ngũ đại gia tộc ở đế đô, gia tộc Bridgette. Nghe nói hắn ta vào Học viện Hoàng gia để học phép thuật. Không ngờ trẻ tuổi như vậy mà đã là Ma pháp sư trung cấp rồi. – Học viện Hoàng gia tốt lắm sao? – Đương nhiên. Học sinh trong Học viện Hoàng gia đều được đích thân các pháp sư hoàng gia chỉ dạy. Đa số là một thầy một trò, tốt hơn nhiều so với các học viện bên ngoài. Chỉ có điều, Học viện Hoàng gia chỉ nhận dạy thân thích hoàng gia và con cháu các quý tộc danh giá. Cha tôi vốn cũng định cho tôi nhập học ở đó, tiếc là… Icegar khẽ gật đầu, không để tâm đến lời ngập ngừng của Cornelia.

Đám đông lại vang lên những tiếng kinh ngạc, thi nhau dạt sang hai bên để tránh đường. Người mới tới chính là kẻ Louis nói rất giống Icegar, Christine Moyes. Cornelia giật mình kêu khẽ, nhanh chóng lùi lại một chút. Hai gò má cô đỏ ửng khi nhìn thiếu niên tóc trắng lạnh lùng kia.

Giữa đám đông, chỉ có Icegar vẫn đứng yên. Đây là lần thứ hai cậu gặp người được xưng là thiên tài của đế đô này. Cả hai đều có mái tóc bạc, gương mặt tuấn tú, chiều cao tương đương. Nếu không phải một người lạnh nhạt, một người tùy ý, một mắt đỏ, một mắt đen, có lẽ hai người đã bị nhầm là anh em. Đương nhiên, dung mạo của Icegar và Moyes cũng không thực sự giống nhau đến mức đó.

Moyes liếc nhìn chàng trai đội chiếc mũ pháp sư cũ nát đang đứng bất động bên cạnh mình, sau đó lại chuyển tầm mắt lên đài tỷ võ. Thản nhiên như không nghe thấy những tiếng kinh hô cùng than thở vang lên bên tai.

Hector cũng nhận ra sự xuất hiện của Moyes. Hắn khinh bỉ cười: – Ồ, sao tảng băng của gia tộc Christine cũng đến đây? Moyes chỉ đứng bất động ở đó, không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái. Hector có vẻ không mấy bận tâm đến thái độ vô lễ của cậu, chỉ cười nói: – Mấy ngày trước, tôi vừa nhận được huân chương Ma pháp sư trung cấp này. Thế nào? Rất đẹp đúng không? Ha ha, trong số con cháu năm đại gia tộc lớn chúng ta, trừ cậu ra, tôi đều đã giao đấu một lần rồi. Ursula, Sehrt, chờ tôi giải quyết tên này xong sẽ đến lượt hai người. Đột nhiên, Moyes lạnh lùng thốt lên: – Chờ anh giải quyết được hắn ta xong rồi nói. Hector nhíu mày. Hắn dù tu dưỡng tốt, nhưng bị Moyes, kẻ nhỏ hơn vài tuổi, xem thường thì sao có thể không tức giận? Hắn chợt cười lớn: – Ý cậu là gì? Lẽ nào cậu cho rằng một Ma pháp sư lục bào như tôi lại không đánh bại được một tên chiến binh cấp thấp sao?

Nói rồi, hắn vứt quyển sách sang một bên, hai tay ấn lên viên đá quý đỏ trên pháp trượng. Những người xung quanh lập tức cảm nhận được không khí trở nên nóng bỏng. Một luồng hỏa nguyên tố mạnh mẽ bị ma lực dẫn dắt, xoay quanh người hắn, biến thành ba con rắn lửa thon dài, kiêu hãnh uốn lượn trong không khí. – Là pháp thuật cao cấp Diễm Vũ Xà! Có thể khống chế đến ba con, ma lực thật mạnh! Những người xung quanh quả thực kinh ngạc không thôi. Có người khác lại nói: – Này, anh ta không phải là Ma pháp sư trung cấp sao? Thi triển phép thuật cao cấp mà mạnh đến vậy, rõ ràng có đủ thực lực để trở thành Ma pháp sư cao cấp. – Kiếm sĩ kia thảm rồi. Hắn làm sao so được với học sinh Hoàng gia chứ… Những lời bàn tán dưới đài cũng khiến tên chiến binh kia vã mồ hôi, hai mắt nhìn chằm chằm vào Hector. Dưới đài có hai người có vẻ là bạn của hắn, nhỏ giọng nói ở phía sau: – Này, đánh không được thì thôi vậy. Dù sao chúng ta cũng kiếm đủ tiền rồi, tiền sửa chữa và chi phí ăn ở đều có rồi, đi thôi. Kiếm sĩ khẽ nuốt nước bọt, trong lòng tựa hồ cũng có ý định đó. Vậy mà có mấy tên rỗi hơi lại đột nhiên bày ra một bàn đặt cược: – Đến đây, đến đây, mở bàn đặt cược đây, tôi làm chủ cái! Cược thành viên ngũ đại gia tộc Bridgette Hector thắng, tỉ lệ cược 1 ăn 10. Cược chiến binh sơ cấp thắng, tỉ lệ cược 1 ăn 100. Mọi người mau đến đặt cược đi. Mọi người nghe thấy có bàn đặt cược, lập tức ồn ào chen lấn lại gần. – Tôi đặt 20 ngân tệ, Hector thắng! – Tôi cũng đặt 1 kim tệ cho Hector! – Cả tôi nữa, cũng đặt 50 ngân tệ. Anh đừng quỵt tiền đấy. Nhóm người này đều cược Hector thắng. Dù sao hắn cũng là pháp sư của ngũ đại gia tộc, lại là Ma pháp sư được Hoàng gia gi��o dục, thực lực mạnh mẽ đã bày ra trước mắt mọi người rồi. Hai người bạn và tên kiếm sĩ kia giờ không còn đường lui nữa. Bàn đặt cược đã mở. Nếu họ không đánh, đám người kia sẽ không tha cho họ.

Hector nhìn đám người đang đặt cược dưới đài, khẽ mỉm cười đắc ý nói: – Moyes, thấy thế nào, cậu có muốn đặt cược tôi thắng luôn không? Moyes đánh giá hai đồng đội của kiếm sĩ đang đứng dưới đài. Họ mặc giáp kim loại, nhưng cả hai bộ đều đã tơi tả rách nát. Trong tay họ còn cầm thêm một bộ giáp đã hỏng. Trên áo giáp của họ khắc hình mặt trăng đỏ, loại hoa văn này chỉ những người từng đi lính mới sử dụng.

Tiền trên bàn đặt cược đã chất thành một ngọn núi nhỏ, tất cả đều cược Hector thắng. Nếu Hector thắng thật, nhà cái sẽ phải đền tiền đến phá sản. Vậy mà kẻ làm cái cũng không cản người đặt cược, còn cao giọng hô: – Những người đặt tiền nhớ đây, từ giờ cược Hector thắng tỉ lệ 1 ăn 50, cược kiếm sĩ thắng tỉ lệ 1 ăn 1000! Tỉ lệ 1 ăn 1000 lại tạo ra một sự xôn xao không nhỏ. Có người bắt đầu nghĩ xem có nên đặt cược kiếm sĩ kia không, nếu thắng sẽ được đền 1000 lần. Nhưng ý nghĩ này lập tức bị bác bỏ, cho rằng đặt cược kiếm sĩ chỉ phí tiền, không bằng đặt cược Hector, có thể kiếm lời kha khá. Tỉ lệ cược của Hector giảm xuống, nhưng người đặt cược lại càng nhiều. Dường như ai cũng chắc chắn Hector sẽ thắng, có người còn rút hết tiền gửi trong ngân hàng ra để đặt cược. Hector cười tít mắt, đắc ý nhìn Moyes.

Moyes lạnh nhạt liếc nhìn hắn, không nhanh không chậm đi tới trước bàn đặt cược, đặt một đồng tiền vàng lên ô cược kiếm sĩ thắng. Chỉ là cậu không ngờ, có người đã nhanh hơn cậu một bước, đã đặt ở đó một kim tệ. Moyes ngẩng lên nhìn. Người đặt cược chính là kẻ đang đứng bất động bên cạnh cậu.

Hành động của Moyes và Icegar tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người, ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn hai người họ. Rất nhiều người đã do dự. Moyes Christine cũng cược kiếm sĩ thắng, liệu họ có nên đặt theo không?

Hector đứng trên đài cười nói: – Tôi biết cậu sẽ làm vậy. Một kim tệ, cậu muốn kết quả thế nào chứ? Thắng thì kiếm chút tiền lẻ, thua cũng chỉ mất một kim tệ thôi. Lời nói của hắn khiến nhiều người chợt tỉnh ngộ: – Đúng đấy, cậu ta chỉ đặt một kim tệ thôi, may mà chúng ta không đặt theo. Mọi người đều dồn dập gật đầu. Nhà cái không lưu lại tên của hai người, dù sao cũng chỉ có họ mới cược kiếm sĩ thắng. – Được rồi, đặt tiền rồi thì bỏ tay ra, đừng để mọi người sốt ruột. Cornelia vừa ngắm nhìn Moyes, vừa kinh ngạc khi Icegar cũng cược kiếm sĩ thắng, hơn nữa còn đặt trước Moyes.

Hector hừ một tiếng, nhặt lại quyển sách trên đất, đưa cho người bên cạnh cầm hộ. Kiếm sĩ nhìn bộ trường bào pháp sư mới tinh sạch sẽ và huân chương trung cấp Ma pháp sư của đối phương, mỉm cười đầy tự tin, hành lễ rồi nói: – Ngài đã chuẩn bị chưa, chúng ta bắt đầu đi. Hector vô cùng không vui: – Xong chưa cái gì mà xong! Lát nữa anh cũng đừng trách tôi không hạ thủ lưu tình! Hai người làm dấu mời đối phương. Hector lập tức đọc thần chú, một tia chớp quấn quanh lòng bàn tay hắn, theo ngón tay bắn ra như một viên đạn. Phép thuật hệ Lôi sẽ gây sát thương rất lớn cho kiếm sĩ mặc giáp kim loại. Nhưng dường như tên kiếm sĩ đã sớm lường trước. Hắn chỉ nghiêng người một chút, vận chiến khí giơ kiếm chặn tia chớp kia, nhưng tia sét vẫn còn bám trên kiếm.

Những người đứng dưới đài đặc biệt chú ý đến cuộc tỉ thí này. Mỗi khi Hector sử dụng phép thuật, khán giả đều không ngớt lời khen hay. Còn khi kiếm sĩ tránh được đòn tấn công, họ lại trầm mặc. Ban đầu Hector còn tràn đầy tự tin, mấy lần khiến kiếm sĩ chật vật tránh né. Nhưng sau mười mấy phép thuật bắn ra, hắn không khỏi giật mình. Mỗi lần hắn tấn công, đối phương dường như đã sớm dự đoán được, dễ dàng tránh né. Tuy rằng có mấy phép thuật đánh trúng, nhưng coi như muỗi đốt inox.

Còn tên kiếm sĩ kia càng đánh càng tự tin, càng lúc càng hăng máu. Mấy lần Hector bị gã dồn đến góc võ đài, chỉ dựa vào ma lực mạnh để hất văng gã ra. Nhưng kiếm sĩ cũng không vì thế mà nản chí. Tốc độ của gã càng lúc càng nhanh, đối phương chưa kịp niệm xong thần chú, gã đã biết phải tránh né ra sao. Khán giả không ai lên tiếng, chỉ nín lặng nhìn lên võ đài. Mất đi lợi thế tiên phong, Hector trở nên luống cuống. Có lúc hắn còn không biết mình đang làm gì, thậm chí còn cầm pháp trượng đập đối phương. Một Ma pháp sư chân chính đương nhiên phải biết kỹ năng chiến đấu, nhưng tiết tấu của hắn đã hoàn toàn rối loạn.

Kiếm sĩ chiếm thế thượng phong khiến Hector vã mồ hôi. Bộ trường bào pháp sư trên người hắn bị chém trúng mấy lần, nếu không phải chất liệu cao cấp chắc đã thành vải vụn. Không lâu sau, đối phương song phi đá Hector văng khỏi võ đài. – Xin lỗi, tôi ra tay hơi nặng. Kiếm sĩ nhảy xuống võ đài, chìa tay muốn kéo hắn lên. Hector nào dám nhận. Bị những người xung quanh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm, mặt hắn đỏ bừng như đít khỉ. Hắn chỉ mong có cái khe nứt nào đó để chui vào, lần này thực sự đã làm mất hết mặt mũi gia tộc rồi.

Truyen.free hân hạnh giới thiệu tác phẩm này, mong bạn đọc thưởng thức một cách trọn vẹn và tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free