(Đã dịch) Long Phù - Chương 1293: Nhất Vũ và hồ lô (1)
Nhận thức của Cổ Trần Sa đối với loạn lưu thời không vô cùng sâu sắc, ngay lập tức liền nhận ra tấm bản đồ này là thật. Giữa vô số những vết nứt thời không, nó tạo thành một mê cung khổng lồ, cho dù là Thánh Nhân tiến vào trong đó cũng sẽ bị lạc. Ngoài ra còn có những hiểm họa khác như bão táp thời không hung hiểm, triều tịch vũ trụ, v.v. ngăn cách.
Uy lực của bão táp thời không đủ sức khiến thần linh cũng phải tan biến. Một Vi Trần Thế Giới trước bão táp thời không quả không khác gì một chiếc thuyền độc mộc giữa sóng to gió lớn, chẳng thể nào chống đỡ được bao lâu.
Mà triều tịch vũ trụ còn lợi hại hơn nhiều. Chỉ một đợt triều tịch vũ trụ cuồn cuộn xuất hiện, khi càn quét qua loạn lưu thời không, vô số thời không, vô số thế giới, vô số thứ nguyên và vị diện đều sẽ bị ảnh hưởng, sinh ra vô vàn lực lượng xé rách, hủy diệt, tuyệt diệt, chôn vùi, thậm chí là diệt thế.
Cho dù là cảnh giới Thiên Tôn, nếu gặp phải triều tịch vũ trụ thì trên cơ bản cũng là cửu tử nhất sinh.
Một Trung Thiên Thế Giới khi đối mặt với triều tịch vũ trụ thì cơ bản là vỡ nát tan tành.
Chỉ có Đại Thiên Thế Giới mới có thể ngăn cản, nhưng vẫn sẽ gặp phải sự phá hoại rất lớn. Cho nên, mỗi khi triều tịch vũ trụ xuất hiện, theo bí văn truyền thuyết thời thái cổ, một số Đại Thiên Thế Giới sẽ tự mình rời khỏi không gian của chúng, tới Vô Tận Thế Giới để lánh nạn.
Chỉ duy có quái vật lớn như Vô Tận Thế Giới mới có thể vững vàng bất động dưới tác động của triều tịch vũ trụ.
Vì sao Ma tộc lại nhất quyết tiến công Vô Tận Đại Lục, nguyên nhân trong đó cũng có liên quan đến triều tịch vũ trụ. Bởi vì mỗi khi triều tịch vũ trụ ập đến, rất nhiều Ma vực của Ma tộc đều sẽ bị càn quét phá hoại, vô số Ma tộc hóa thành tro tàn. Chúng vì sinh tồn, cũng chỉ có thể đến Vô Tận Đại Lục.
Về phần Trung Thổ Thần Châu kỳ ngộ dồn dập xuất hiện, cũng một phần là do ảnh hưởng của triều tịch vũ trụ.
– Hình Khung Thị không ngờ lại ẩn tàng sâu như vậy, có điều Tam Đại Thiên Tôn đã tìm được chỗ ẩn tàng của hắn, sao lại không ra tay tiêu diệt?
Cổ Trần Sa âm thầm ghi nhớ, liên tục suy tính, hắn không thể hoàn toàn tin tưởng Đấu Nhất Vũ.
– Tam Đại Thiên Tôn đang bận một việc trọng đại, không thể phân tâm. Nếu không, sao có thể để Pháp Thánh tấn thăng thành Trung Thiên Thế Giới, để Vạn Tiên Sư gây nhiễu loạn trong Tiên Đạo? Vạn Tiên Sư là lão già cứng đầu thì đúng thật, nhưng tự cho mình là số một, cho rằng Tam Đại Thiên Tôn vĩnh viễn là tiểu bối, không thể tiến bộ, nào hay con sóng sau xô sóng trước trên Trường Giang.
Đấu Nhất Vũ nói:
– Hình Khung Thị này thực sự không dễ giết, có điều chính bởi vậy mới có tính thử thách. Hiện giờ trên thế gian này, những việc ta không làm được đã ít nay lại càng ít hơn. Nếu có thể giết chết H��nh Khung Thị, vậy khẳng định sẽ vô cùng có lợi cho tu vi của ta. Nếu là Hình Khung Thị lúc toàn thịnh, tất nhiên ta cứ thế mà chạy xa hết mức có thể. Nhưng Hình Khung Thị đang trọng thương, lại đang phải đối mặt với đại kiếp triều tịch vũ trụ, chúng ta chưa chắc đã không có cơ hội đâu. Vừa hay ngươi đã lập nên liên minh, uy lực của Trung Thiên Thế Giới tăng vọt, ta cũng chẳng thể làm gì được ngươi. Chúng ta liên thủ, có cơ hội rất lớn. Cho dù là không trảm sát được Hình Khung Thị, cũng có thể âm mưu đoạt bảo tàng của hắn. Người này ở thời đại thượng cổ không biết đã gom góp biết bao bảo bối, đều giấu trong thần quốc của hắn. Nhân tiện có thể tóm gọn một mẻ. Ta tiến vào trong đó đánh lén hắn, sẽ bị hắn cảm nhận được. Nhưng ngươi tu thành Thiên Đạo Pháp, chẳng ai có thể suy tính ra hành tung của ngươi. Vừa hay ta có thể mượn lực lượng của ngươi, chúng ta liên thủ tất sẽ càng mạnh mẽ hơn.
– Rốt cuộc thì vẫn là chuyện như vậy.
Trong lòng Cổ Trần Sa đã hoàn toàn hiểu rõ. Đấu Nhất Vũ mà một mình đi tìm Hình Khung Thị thì chưa kịp tiếp cận đã bị phát hiện rồi. Chỉ có lợi dụng Thiên Đạo Pháp của mình để che giấu hành tung, mới có thể làm được việc lớn.
Tuy cảnh giới của mình vẫn còn thấp, nhưng một số đặc tính của Thiên Đạo Pháp, cho dù là cường giả cấp bậc Thiên Tôn cũng không phát hiện được, chỉ có thể cẩn thận đề phòng. Ví dụ như Vạn Tiên Sư cũng đã phát hiện mình trà trộn vào Vạn Tiên Liên Minh của lão.
Tóm lại, Thiên Đạo Pháp của hắn rất hữu dụng đối với Đấu Nhất Vũ.
– Được, nếu đã như vậy, chúng ta sẽ hợp tác một lần. Hình Khung Thị luôn là một mối họa ngầm. Lần này bị lực lượng phụ hoàng ta lưu lại đánh trọng thương. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả thù, cho nên chúng ta hợp tác diệt trừ người này thì cũng không phải là không được.
Cổ Trần Sa muốn tìm hiểu thêm bí mật của Đấu Nhất Vũ.
– Có điều Hình Khung Thị chính là dị số chi vương, sở hữu thân thể bất tử bất diệt. Cho dù là ở thời đại thượng cổ, Tam Đại Thiên Tôn thôi động Trảm Tiên Tru Thần Hồ Lô cũng chỉ có thể chia năm xẻ bảy thân thể của hắn, trấn áp ở các nơi, chứ không thể triệt để giết chết hắn. Hiện giờ chúng ta dựa vào đâu để giết hắn? Đừng nói là hắn trọng thương, cho dù chỉ còn lại một sợi tàn hồn, muốn triệt để giết chết hắn, e rằng càng khó khăn gấp bội.
– Lần này tất nhiên có thể tru sát Hình Khung Thị.
Khi Đấu Nhất Vũ nói, trên tay nàng xuất hiện một hồ lô nho nhỏ. Hồ lô này có màu hỗn độn, trên tay nàng ta dường như không hề có điểm gì thần kỳ, nhưng sau khi Cổ Trần Sa thấy hồ lô này, lập tức biến sắc mặt.
– Đây là... chính là Trảm Tiên Tru Thần Hồ Lô thật ư? Ngươi... Ngươi mang được nó ra? Sát khí của hồ lô này rất nặng, cho dù là Thiên Tôn cũng không chịu nổi. Vì sao ở trong tay ngươi, lại chẳng hề lộ ra chút sát khí nào? Nghe đồn năm đó, Tam Đại Thiên Tôn liên thủ thôi động hồ lô này, lực lượng hung sát phản phệ của nó cũng khiến họ bị thương không nhẹ. Không đạt đến cảnh giới Thiên Tôn, thì thậm chí còn không thể chạm vào hồ lô này.
Lần này Cổ Trần Sa thực sự rung động rồi.
Dựa vào trực giác Thiên Đạo Pháp của mình, hắn cảm nhận được hồ lô trước mắt này là thật.
Tuy hồ lô trước mắt này không có một chút sát khí, nhưng cái khí thế, cùng với tinh túy bễ nghễ chư thiên, khả năng xé nát vạn vật thành hỗn độn này lại được truyền tải một cách chuẩn xác không sai vào cảm giác của Cổ Trần Sa.
Đúng vậy, chính là xé nát vạn vật thành hỗn độn.
Cổ Trần Sa thấy hồ lô trước mắt mang đến cảm giác này. Nó lặng lẽ lơ lửng ở đó, bất động thì thôi, hễ động một cái là uy năng diệt thế ập tới.
– Nó ở trong tay ta thì không hề có sát khí, toàn bộ đều đã thu liễm.
Đấu Nhất Vũ vuốt ve hồ lô, dường như vô cùng thân mật, duyên phận giữa nàng và nó quả thật chẳng tầm thường chút nào:
– Ngay cả Tam Đại Thiên Tôn cũng không phát huy ra được toàn bộ uy năng của nó. Nó không chịu để Tam Đại Thiên Tôn sử dụng, nhưng có thể bị ta thôi động. Đây là duyên phận. Bằng không, ngươi nghĩ ta dựa vào đâu mà trở thành đệ nhất nhân dưới trướng Tam Đại Thiên Tôn?
Nội dung này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.