(Đã dịch) Long Phù - Chương 1641: Không tin (1)
Tế Tự mới là thứ quan trọng nhất.
Cổ Trần Sa giết chết một vị Thiên Tôn rồi luyện hóa vị Thiên Tôn đó vào trong Thần Châu Hồ Lô nhưng giá trị vẫn không thể sánh bằng việc thuyết phục một vị Thiên Tôn quy phục, thờ phụng đạo lý của mình.
Một vị Thiên Tôn, hay kể cả là Thánh nhân thì cũng như gà đẻ trứng vàng thôi. Giết rồi luyện hóa họ cũng như việc giết gà lấy trứng, thật chẳng đáng.
Trừ phi bất đắc dĩ, Cổ Trần Sa sẽ không giết rồi luyện hóa Thiên Tôn, cho dù đó là kẻ địch. Trên thực tế, dù hắn đã luyện hóa Hình Khung Thị thành Thần Châu Hồ Lô nhưng Hình Khung Thị không bị hắn giết chết, chỉ phong ấn lại. Khi cơ hội đến, Cổ Trần Sa vẫn sẽ thả ra.
Việc thả Đấu Nhất Vũ ra sẽ giúp Cổ Trần Sa nắm giữ mọi điều dù là nhỏ bé nhất về Chưởng Hình Thiên Vương. Hơn nữa còn có thể khiến Đấu Nhất Vũ quy thuận hắn, việc này quả là có lợi lớn.
– Trần Sa, bây giờ chúng ta đã cố gắng hết sức rồi, nâng cao được tố chất của bách tính, quan viên cả nước, thu hoạch rất lớn. Thế nhưng để mọi người ai nấy đều thành thiên tài thì còn xa lắm, huống chi là đạt đến cảnh giới Thánh nhân.
Cổ Hoa Sa cũng biết tình hình cấp bách.
– Dường như bây giờ chúng ta chẳng giúp được gì nữa cả.
– Tứ ca đừng nói vậy, việc trị vì thiên hạ vẫn phải nhờ sự chung sức của mọi người, chỉ là ta đi trước một bước thôi. Có rất nhiều chuyện muốn duy trì cục diện thì cần Tĩnh Tiên Ty cùng chung tay gánh vác.
Cổ Trần Sa biết cho dù mình có là ba đầu sáu tay thì một cây làm chẳng nên non. Mình dù chinh chiến tứ phương, nắm giữ đại cục, còn rất nhiều nhân vật lớn trong Tĩnh Tiên Ty thì cần vận hành và xây dựng mọi thứ. Nếu không có những người trong Tĩnh Tiên Ty thì Thiên Hạ Tế Tự Chi Lực sẽ giảm đi ít nhất ba, bốn phần.
– Một vài chuyện nội bộ trong nước cần phải xử lý thật tốt. Bây giờ Thiên Công Viện kia cũng đang rục rịch chuẩn bị hành động. Ngoài ra, một đám phi tử trong hoàng cung cũng bắt đầu tính toán, đang ngưng tụ cái gọi là Thiên Mẫu Chi Trận, đó là thứ Hoàng Thượng để lại, không rõ ý đồ của Hoàng Thượng là gì. Nhưng e rằng chuyện này sẽ gây ra không ít bất ổn trong tương lai.
Lâu Bái Nguyệt nói.
– Nếu như ta đoán không nhầm thì e rằng Khổng Tước đã phản bội Hoàng Thượng rồi. Nàng ta muốn nhờ các phi tử thực hiện Thiên Mẫu Đại Trận là có mục đích khác.
– Không sai, nàng ta muốn làm Vạn Yêu Chi Chủ nhưng không chỉ trên danh nghĩa như trước nữa, nàng ta muốn làm một Yêu Đế thực thụ, thống nhất vô số các yêu tộc, tất cả yêu tộc đều phải quy phục dưới trướng Yêu Đế. Thiên Mẫu Chi Trận đó chính là để tụ tập khí số của các yêu tộc. Trên đời này, người là linh trưởng của vạn vật. Yêu, tiên, ma, thần đều có vị trí riêng. Nếu thực sự được yêu tộc công nhận thì nhờ khí số đó, sau khi Thiên Đình tương lai được thành lập, nàng ta sẽ có được rất nhiều khí số hơn nữa. Trong thời đại hỗn loạn khi trước ấy, Vạn Yêu Chi Chủ chỉ là tự phong thôi, những kẻ mạnh trong yêu tộc tự mình xếp hạng. Bây giờ thì khác rồi, có rất nhiều trưởng lão trong yêu tộc đều đứng ra, Lịch Vạn Long, Vạn Long Sào đương nhiên khó mà khống chế được tình hình.
Gia Cát Nha dường như rất hiểu về yêu tộc.
– Chuyện bên yêu tộc để bọn ta lo, dã tâm của Lịch Vạn Long thì rất lớn.
Con gái của hắn, Khổng Tước, chắc chắn không phải loại dễ đối phó.
Văn Hồng nói.
– Lịch Vạn Long có chút giao tình với ta, chúng ta có thể tạm thời bắt tay với hắn, xem động tĩnh của hắn ra sao. Nếu hắn có dã tâm khác thì chúng ta sẽ hàng phục hắn ngay lập tức.
Văn Hồng tuy không thăng lên được Thiên Tôn nhưng khi nói chuyện thì rất có khí thế.
Lịch Vạn Long vốn đã là Thiên Tôn. Về cảnh giới, Văn Hồng không phải đối thủ của hắn, thế nhưng Văn Hồng đúng là có thể miệt thị hắn, bởi lẽ Văn Hồng vốn rất mạnh, có thể đối đầu với Thiên Tôn. Trước kia hắn có Vô Tận Chi Đỉnh, Thiên Tôn cũng chẳng thể làm gì được. Sau này, dù đã từ bỏ Vô Tận Chi Đỉnh rồi nhưng vì tu luyện công pháp của Tĩnh Tiên Ty nên tự hắn đã đưa "Vạn Tinh Phi Tiên Thuật" lên một đẳng cấp đáng sợ.
Bây giờ, Văn Hồng chỉ cần động niệm là vô số căn nguyên của Tinh Thần Chi Lực tụ lại trên người hắn, biến thành một chiếc tiên y. Chiếc tiên y dường như cũng đang kết nối với cội nguồn của Tiên Giới.
– Tuyệt lắm, chỗ dựa lớn nhất của Vạn Tiên Sư chính là sự thừa nhận của Tiên Giới Bổn Nguyên, có thể vận dụng một phần sức mạnh của Tiên Giới. Nói từ một góc độ nào đó, bây giờ Văn Thúc cũng có thể có được sự thừa nhận của Tiên Giới Bổn Nguyên, cũng có thể vận dụng sức mạnh của Tiên Giới Bổn Nguyên. Nếu như vậy thì đừng nói là Thiên Tôn, dù là cao thủ cảnh giới Thiên Thọ cũng khó lòng làm gì được thúc. Nhưng ta thấy pháp môn này có thể tiến bộ hơn nữa, có thể khiến Vạn Tiên Sư bị cắt đứt khỏi Tiên Giới Bổn Nguyên.
Cổ Trần Sa thấy Văn Hồng có tu vi như vậy, hắn bất giác cười.
– Chuyện này rất đơn giản, Vạn Tinh Phi Tiên Thuật của ta vốn đã giúp mối liên hệ giữa Tiên Giới và Tinh Thần trở nên mạnh mẽ hơn rồi. Chỉ cần tập hợp được càng nhiều Tinh Thần Chuyển Thế Chi Nhân hơn, cùng nhau cúng bái, ta sẽ có thể thu được Tế Tự Chi Lực từ đó, có thể điều khiển quần tinh, khiến Tinh Thần và Tiên Giới hòa làm một, trở thành một thể hoàn chỉnh. Công lao như vậy đủ để ta ngồi lên vị trí Tiên Giới Chi Chủ, địa vị chỉ kém mỗi Thiên Đế. Vạn Tiên Sư cũng có ý như vậy.
Văn Hồng cũng đã nhìn thấu một vài xu thế trong tương lai rồi.
Trong tương lai, Thiên Đế sẽ nắm giữ triều đình, ngự trị cao cao tại thượng. Thế nhưng nhân gian bên dưới sẽ do Thiên Tử nắm giữ. Ngoài ra còn có Ma Giới, Yêu Giới, Tiên Giới, Thần Giới. Những nơi này đều sẽ thuộc quyền quản lý của chư hầu trong Thiên Đình, nghe mệnh lệnh của Thiên Đình nhưng chúng cũng có hệ thống nội bộ riêng của mình.
Đây cũng là sự cân bằng mà trời đất bắt buộc phải có.
Tiên Giới là nơi tập trung những người có pháp lực. Sau khi vào Tiên Giới, nếu khả năng xuất chúng thì có thể được đề bạt làm tiên quan cho Thiên Đình.
Tiên Giới là Tiên Giới, Thiên Đình là Thiên Đình.
Cổ Trần Sa sớm đã đoán định được tình hình của trời đất trong tương lai sẽ như thế nào rồi, đương nhiên Văn Hồng cũng đang thực hiện một vài sắp xếp nhằm định hình tương lai.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.