(Đã dịch) Long Phù - Chương 1725: Đều là kẻ nghịch thiên như nhau (1)
Tiên Chủ và Thiên Địa Lão Tổ nhìn thấy Cổ Trần Sa khiến ba trăm sáu mươi con rối cấp Thiên Tôn tan biến ra bên ngoài. Sau đó, mỗi con rối đều kịch liệt vùng vẫy nhưng rồi cũng bị hóa thành một quyển văn chương, dung nhập vào bài Vô Long Tâm Pháp.
Vô Long Tâm Pháp tựa hồ chứa đựng tất cả văn minh, chế tạo, tu luyện, lĩnh hội, nguyên thần và đạo lý. Bất cứ thứ gì cũng đều có thể lĩnh hội được từ Vô Long Tâm Pháp.
Tâm Pháp này chính là quy tắc chung của vạn vật, là nguồn gốc của vạn đạo, cốt lõi của Tu Chân và là nền móng của Cầu Tiên.
Ba trăm sáu mươi con rối cấp Thiên Tôn ấy thế mà có thể phân giải, hòa tan rồi biến thành một phần của Vô Long Tâm Pháp. Tiên Chủ và Thiên Địa Lão Tổ cảm nhận được Vô Long Tâm Pháp của Cổ Trần Sa dường như đã hoàn thiện hơn rất nhiều trong chớp mắt.
– Chế tạo con rối cấp Thiên Tôn, hóa ra là vậy. Quả nhiên văn minh tiền sử thật lợi hại. Thế mà lại có thể nắm bắt được một vài lỗ hổng trong Thiên Đạo như vậy, mở ra một cách thức khác.
Cổ Trần Sa nói:
– Đối với ta mà nói, kỹ thuật chế tạo nơi đây cực kỳ hữu dụng. Quả nhiên đây chính là phúc địa của ta. Ta chỉ cần dựa vào điểm này, việc thăng cấp lên Thiên Tôn sẽ giảm đi đáng kể độ khó.
Cổ Trần Sa thu quyển văn chương Vô Long Tâm Pháp này vào trong cơ thể. Hắn lại một lần nữa rảo bước tiến về phía trước.
– Nơi đây không phải là trung tâm di tích. Ta cần phải đi tìm hệ thống trung tâm của di tích này. Sau khi luyện hóa xong, ta mới có thể nắm giữ cả một vùng di tích được. Sau đó mới thu được kết tinh trí tuệ chân chính của văn minh tiền sử.
Cổ Trần Sa nói với Tiên Chủ:
– Ba trăm sáu mươi con rối cấp Thiên Tôn vừa rồi chẳng qua chỉ là cửa ải thứ nhất để phòng vệ mà thôi. Tiếp theo đó còn có rất nhiều chiêu thức ám sát cực kỳ lợi hại. Vả lại, nếu ta đoán không nhầm, rất có thể tiếp theo sẽ gặp một vài người quen nữa đấy. Những kẻ quen thuộc này cũng muốn có được di tích của văn minh tiền sử, thậm chí còn lo sợ ta sẽ giành lấy mất.
Những người quen mà Cổ Trần Sa nhắc đến có thể là một vài Thiên Vương, hay Nhật Nguyệt Chi Chủ Cổ Thiên Sa, hoặc những cường giả mạnh mẽ khác.
Cổ Trần Sa biết Thiên Đế đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của mình. Nếu để hắn có được Hệ Thống của văn minh tiền sử này thì mọi ưu thế mà Thiên Đế có sẽ biến mất không còn chút nào, và sẽ rơi vào thế bất lợi, bị Cổ Trần Sa từng bước xâm chiếm.
Vì thế, Thiên Đế sẽ không cho phép Cổ Trần Sa giành lấy Hệ Thống của văn minh tiền sử, thậm chí mọi kết tinh trí tuệ cũng đừng hòng mơ tới.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước, rời khỏi quảng trường này.
Sau khi xuyên qua quảng trường, một không gian khác hiện ra. Không gian này cũng rất rộng lớn, ở giữa có một tế đàn cực lớn, bên trên tế đàn là những quang cầu treo lơ lửng tựa những vì sao. Mỗi quang cầu chỉ lớn cỡ bằng đom đóm, nhưng có thể nhận ra bên trong chúng có vô số chúng sinh đang sinh sôi nảy nở. Tất cả đều dùng bàn tay của nền văn minh khoa học kỹ thuật để phát triển thế giới của mình.
– Những quang cầu này đều là những đại diện do Hệ Thống chọn lựa. Những đại diện đó thống trị thế giới của mình, khai mở nền văn minh khoa học kỹ thuật. Sau đó ngưng tụ thành vận mệnh quốc gia. Rồi chúng bị phá vỡ, tập hợp về nơi đây, hình thành nên từng quả quang cầu này. Những quang cầu nơi đây tựa như một quần tinh bao la, mênh mông bát ngát, điều đó cho thấy Hệ Thống này đã nắm giữ vô số thế giới.
Cổ Trần Sa quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ.
Hắn nhận thấy màu sắc của các quang cầu không đồng nhất. Có quả màu trắng, đại diện cho Tiểu Thiên Thế Giới. Quả màu xanh là Trung Thiên Thế Giới. Lại có quả màu vàng ròng, đó là Đại Thiên Thế Giới. Chưa dừng lại ở đó, quả màu tím là Đại Thiên Thế Giới đỉnh phong.
Trong Thời Không Loạn Lưu, vô số thế giới đều bị Hệ Thống của văn minh tiền sử thâm nhập.
– Đó là vô số đại lục trong Thiên Giới sao?
Cổ Trần Sa nhìn vào quần tinh sáng rực kia, một quả quang cầu đỏ rực nổi bật hẳn lên, đại diện cho vô số đại lục trong Thiên Giới.
Bên trong Thiên Giới có vô số đại lục. Ngoài Tứ Hoang và Thần Châu, dân cư sinh sống nơi đây cực kỳ đông đúc, giống như Phần Tận Đại Lục, số lượng nhiều đến mức hằng hà sa số. Số dân trên mỗi đại lục tính sơ qua đã đạt đến ngàn tỷ, vài ngàn tỷ, thậm chí là hơn vạn tỷ. Nếu tính toán kỹ lưỡng dân số của cả vùng Thiên Giới, đó sẽ là một con số khó có thể hình dung.
Mà vô số đại lục như vậy còn bị Hệ Thống thâm nhập để bồi dưỡng những người đại diện từ bên trong.
– Tìm thấy rồi. Đây chính là Thần Châu, vận mệnh tương lai của Vĩnh Triều chúng ta.
Ánh mắt Cổ Trần Sa đột nhiên đổ dồn vào một quả quang cầu lấp lánh và chói lọi nhất. Quả quang cầu này chính là một ngọn lửa đỏ thẫm, có thể thiêu rụi mọi thứ. Bên trong ngọn lửa này còn loáng thoáng xuất hiện Thần Châu Đại Lục, Thiên Công Viện, vô số sinh linh đang sử dụng vật phẩm khoa học kỹ thuật do Thiên Công Viện chế tạo.
Đây chính là vận mệnh quốc gia mà Hệ Thống này đã đánh cắp. Nhiều năm qua, không biết nó đã cướp đi bao nhiêu vận mệnh quốc gia rồi.
Tất nhiên, đó chính là kết quả mà Cổ Đạp Tiên ngấm ngầm đồng ý. Cổ Đạp Tiên lập Thiên Công Viện là để dựa vào khoa học kỹ thuật của văn minh tiền sử thượng cổ mà dung nhập với văn minh Tiên Đạo. Trong mắt hắn, khoa học kỹ thuật của văn minh tiền sử này cũng có những ưu điểm vô cùng lớn, do đó không thể từ bỏ được. Vì thế hắn mới ngấm ngầm cho phép Hệ Thống này cướp đi vận mệnh quốc gia. Đó cũng chính là sự sắp đặt của hắn.
– Vận mệnh quốc gia này chính là của Vĩnh Triều chúng ta, vượt trội hơn tất cả các thế giới. Cho dù có tới vạn tỷ, hay thậm chí hàng vạn tỷ dân số trên các thế giới cực đại thì số kiếp và Tế Tự Chi Lực của chúng cũng còn lâu mới sánh bằng Vĩnh Triều chúng ta.
Cổ Trần Sa đảo mắt một lượt rồi thầm gật đầu. Đây chính là lợi ích của Thần Châu. Sau khi chiếm cứ được Thần Châu thì vận khí của triều đình Thần Châu mới thực sự chính thống, vượt xa mọi quốc gia khác.
Mọi bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.