(Đã dịch) Long Phù - Chương 1937: Nội gián xuất hiện (2)
Chỉ trong thoáng chốc, Vô Long Tâm Pháp của Cổ Trần Sa đã bị quấy nhiễu.
– Ha ha ha ha...
Ý chí đáng sợ ấy lại lần nữa bộc phát:
– Cổ Trần Sa, Vô Long Tâm Pháp của ngươi đã xuất hiện sơ hở rồi. Lần này chính là cơ hội của ta, ta có thể chiếm cứ thân thể ngươi.
– Ngươi khá lắm.
Trước sự biến hóa ấy, Cổ Trần Sa không hề dao động, tựa như đã s���m lường trước. Thân thể hắn thoáng chốc đã biến mất, cất tiếng:
– Vô Bất Hủ Chi Biến.
Khí tức của Vô Long Tâm Pháp chợt trở nên trong suốt.
Ý chí đáng sợ ấy lập tức bị hụt mất.
Nhưng ngay sau đó, Vô Long Tâm Pháp lại một lần nữa hiện ra, bao vây ý chí đáng sợ kia tầng tầng lớp lớp, khiến nó không còn cách nào quấy phá được nữa.
Cuối cùng, Cổ Đạo Tiên cùng ý chí đáng sợ ấy lại hóa thành một chấm đen nhỏ tựa hạt vừng.
Vèo!
Ngay khi Cổ Trần Sa vừa hoàn toàn trấn áp được Cổ Đạo Tiên và ý chí đáng sợ kia, trước mặt hắn bỗng xuất hiện thêm một người, chính là Lão Tứ Cổ Hoa Sa.
– Lão Tứ, vừa rồi là ngươi đã lĩnh ngộ được điều cốt yếu nhất của Vô Long Tâm Pháp, đạt đến cảnh giới tâm linh tự tại, nên mới khiến Vô Long Chi Khí của Vĩnh Giới chấn động và sinh biến sao?
Cổ Trần Sa nhìn Lão Tứ Cổ Hoa Sa, sắc mặt hắn bình tĩnh.
– Không sai.
Lão Tứ Cổ Hoa Sa nói:
– Cuối cùng ta cũng đã lĩnh ngộ được Vô Long Tâm Pháp đến viên mãn. Trần Sa, tài năng của ngươi thật đúng là không gì có thể so sánh được. Hôm nay ta mới chân chính cảm nhận được sự huyền diệu của Vô Long Tâm Pháp. Nếu như ta suy đoán không sai thì cảnh giới và thực lực của ngươi bây giờ đã có thể hoàn toàn sánh ngang với phụ hoàng lúc thời kỳ hưng thịnh rồi nhỉ?
– Cũng khoảng chừng đó. Phụ hoàng ở thời kỳ hoàng kim là đỉnh cao của cảnh giới Bất Hủ tầng thứ tám - Vĩnh Bất Hủ, tương đương với Thiên Đạo. Vì thế phụ hoàng mới chọn dung hợp và dây dưa với Thiên Đạo, hòng tìm hiểu cảnh giới Vô Bất Hủ tầng thứ chín. Nhưng giờ đây xem ra, mọi chuyện đã có biến hóa rồi.
Cổ Trần Sa nói:
– Đúng là đã lĩnh hội được Vô Bất Hủ, thế nhưng lại sinh ra một thứ đáng sợ không cách nào tiêu diệt được.
– Đây là chuyện bình thường thôi, một miếng cơm, một ngụm nước đều là số mệnh. Vô Bất Hủ được sinh ra, bản thân nó chính là thứ bị tạo hóa ghen tỵ nên sẽ sinh ra kiếp số. Nếu vượt qua kiếp số này, mới có thể chân chính tiến hóa lên Vô Bất Hủ.
Lão Tứ Cổ Hoa Sa nói.
– Ha ha, Lão Tứ ngươi nói sai rồi. Cái gì mà tạo hóa ghen ghét? Thực lực hiện tại của chúng ta đã vượt trên cả tạo hóa rồi đấy.
Cổ Trần Sa nói:
– Đương nhiên, thứ đáng sợ kia không phải là không có cách tiêu diệt. Giờ đây ngươi đã luyện thành Vô Long Tâm Pháp, tâm linh đạt đến tự do tự tại tột bậc, ngươi có thể giúp ta một tay truyền bá nó ở Nhân Gian Giới một lần nữa. Tình hình Nhân Gian Giới không thể xem nhẹ. Hồng Linh Sa đã liên thủ với Thiên Đế, lâu dần e rằng Vĩnh Giới chúng ta sẽ rơi vào thế hạ phong mất.
– Việc này cho dù ngươi không nói thì ta cũng muốn đi Nhân Gian Giới một chuyến.
Lão Tứ Cổ Hoa Sa nói:
– Mặc dù Nhân Gian Giới đã được ổn định, vận số tăng trưởng, nhưng Thiên Đình lại có đến hai chủ. Một là Hồng Linh Sa, nàng ta rõ ràng không phải Thiên Hậu mà là Đạo Tổ, điều này hoàn toàn khác biệt với Thiên Đế. Nàng ta nhất định sẽ âm thầm sắp đặt, cuối cùng hàng phục Thiên Đế. Mà Thiên Đế chắc chắn không thể dễ dàng để chuyện này xảy ra. Khi hai người họ tranh đấu, đó chính là cơ hội cho chúng ta.
– Được rồi, Lão Tứ, ngươi hãy đến Nhân Gian Giới châm ngòi ly gián quan hệ giữa hai người họ đi.
Cổ Trần Sa gật gật đầu.
– Vừa đúng lúc ta đã luyện thành Vô Long Tâm Pháp, thế nên cũng không còn e sợ Hồng Trần Chi Lực của Nhân Gian xâm lấn nữa.
Lão Tứ Cổ Hoa Sa nói một câu, sau đó thân hình hắn ta lập tức biến mất, rời khỏi Vĩnh Giới, tiến vào bên trong Nhân Gian Giới.
Cổ Trần Sa nhìn bóng lưng rời đi của Lão Tứ Cổ Hoa Sa, trên mặt hắn xuất hiện vẻ trầm tư.
Đúng lúc này, Lâu Bái Nguyệt lặng lẽ xuất hiện ở sau lưng Cổ Trần Sa, nàng mở miệng nói:
– Lão Tứ đã lĩnh ngộ được bí mật quan trọng nhất của Vô Long Tâm Pháp, nhưng rốt cuộc hắn ta có phải là chân thân của Thiên Đế không đây? Sau khi ta tu luyện thành công Vô Long Tâm Pháp thì đều suy tính trong lòng mọi lúc mọi nơi, ta cứ cảm thấy trong tất cả mọi người chỉ có Lão Tứ là đáng nghi nhất. Lão Tứ gọi là Cổ Hoa Sa, Thiên Đế sắc phong mấy người mới như Nhật Nguyệt Chi Chủ Hoa Minh Sa, Chưởng Hình Thiên Vương Hoa Diệt Sa, Yêu Giới Chi Chủ Hoa Yêu Sa, đây đều là số mệnh cả. Vậy nên có thể thấy được, Lão Tứ tuyệt đối chính là chân thân của Thiên Đế, ẩn núp cũng sâu thật đấy.
– Những điều này đều là suy đoán mà thôi, bây giờ Lão Tứ có để lộ chút dấu vết nào không?
Cổ Trần Sa ngược lại cũng không để ý lắm, tựa như hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay của hắn vậy.
– Lão Tứ làm người không có bất kỳ sơ hở nào. Nhưng vừa rồi hắn lĩnh ngộ Vô Long Tâm Pháp lại khiến cho việc ngươi trấn áp Cổ Đạo Tiên và ý chí đáng sợ kia suýt chút nữa xuất hiện sơ hở. E rằng chuyện này không phải ngẫu nhiên.
Lâu Bái Nguyệt nói.
– Lão Tứ có bí mật rất lớn.
Cổ Trần Sa gật đầu nói:
– Thật ra ta đã sớm biết rõ rồi. Tuy nhiên, khi ngươi tu luyện được Vô Long Tâm Pháp, hẳn cũng có thể cảm nhận được vài chỗ không ổn chứ. Trên thực tế, ngay cả khi Lão Tứ là chân thân của Thiên Đế đi nữa, thì sau khi tu luyện Vô Long Tâm Pháp, e rằng tâm linh của hắn cũng sẽ sinh ra biến hóa lớn. Thiên Đế muốn nghiên cứu Vô Long Tâm Pháp của ta, nhưng chính hắn cũng sẽ bị Vô Long Tâm Pháp ảnh hưởng thôi. Ngươi yên tâm, việc hàng phục Thiên Đế, ta sẽ bắt đầu từ Lão Tứ.
Mọi bản quyền đối với bản dịch này xin được giữ lại cho truyen.free.