(Đã dịch) Long Phù - Chương 2062: Tân Thiên Đạo (1)
Không thể tưởng tượng được mình lại có thể tự xưng là Vô Tổ, thế mà lại tương ứng với một định số nào đó trong bóng tối.
Trong lòng Lão Tứ Cổ Hoa Sa mừng thầm:
"Chắc chắn mình sẽ tu luyện được đến Bất Hủ tầng thứ chín – cảnh giới Vô Bất Hủ. Một khi đạt tới cảnh giới ấy, Cổ Trần Sa sẽ chẳng thể làm gì được mình nữa."
"Nếu đã như vậy thì ngươi nuốt đan dược này đi."
Vô Tưởng Tiên Sinh cầm viên đan dược do Thiên Đế biến thành đưa cho Lão Tứ Cổ Hoa Sa.
Sau khi nhận lấy đan dược, Lão Tứ truyền sức mạnh vào để kiểm tra tỉ mỉ. Hắn ta không phát hiện vấn đề gì. Vì đan dược này ẩn chứa khí tức của Thiên Đế mà hắn cực kỳ quen thuộc, lại có liên hệ mật thiết với tính mạng hắn, nên tuyệt đối sẽ không có chút sai sót nào.
Sau khi xác định viên đan dược không có vấn đề, Lão Tứ dùng pháp lực bao bọc, sau đó bắt đầu thúc giục luyện hóa.
Ầm ầm!
Ngay lập tức, một sức mạnh khổng lồ được phóng ra, kết hợp hoàn hảo với hắn ta. Trong nháy mắt, sức mạnh của Lão Tứ Cổ Hoa Sa liên tục tăng lên. Chỉ trong khoảnh khắc, sức mạnh toàn thân hắn dường như đã tăng lên gấp mấy chục lần, hơn nữa vẫn đang không ngừng tăng lên.
Vù, vù vù...
Trên người Cổ Hoa Sa phát ra âm thanh quỷ khóc thần gào. Một luồng khí đen dày đặc bốc lên từ cơ thể hắn ta. Cuối cùng, luồng khí đen này trở thành một chiếc áo choàng, bao bọc chặt lấy thân hình hắn. Thân thể hắn cũng bắt đầu hóa hư vô, tựa như thật sự đã mang khí tức của Bất Hủ tầng thứ chín – Vô Bất Hủ.
"Rất tốt, rất tốt!" Vô Tưởng Tiên Sinh nở nụ cười. "Cổ Hoa Sa, tuy rằng ngươi vẫn chưa tu được đến cảnh giới Vô Bất Hủ nhưng vẫn có thể thu được một chút khí tức của Vô rồi. Đã như vậy thì sẽ chẳng có vị Tổ nào trong thiên địa này có thể làm gì được ngươi nữa. Ngươi chính là đệ nhất Tổ đích thực. Sau này, ngươi nhất định có thể tu thành cảnh giới Vô Bất Hủ chân chính."
"Thiên Đế, cuối cùng ta cũng đã nuốt chửng được ngươi rồi."
Cổ Hoa Sa cảm thấy vận mệnh mình trở nên nhẹ nhõm hẳn. Ánh mắt hắn ta lóe lên, lập tức nhìn thấy con rồng hai đầu tượng trưng cho khí số của hắn và Thiên Đế hiện lên trong Vận Mệnh Trường Hà. Một cái đầu nuốt chửng cái còn lại. Lập tức, con rồng biến thành một đầu duy nhất, thân thể lớn mạnh gấp trăm lần, bắt đầu giương nanh múa vuốt, muốn đột phá cảnh giới, nhảy ra khỏi Vận Mệnh Trường Hà.
Mà bên trong Vận Mệnh Trường Hà, thứ hình cầu khổng lồ đáng sợ với đầy nhãn cầu và xúc tu trên bề mặt đã hoàn toàn biến mất, hiển nhiên đã thoát khỏi trói buộc của Vận Mệnh Trường Hà.
Vận Mệnh Trường Hà hiện tại là do Cổ Trần Sa sáng lập. Sau khi Cổ Trần Sa tạo ra Vận Mệnh Trường Hà, nó đã ràng buộc vạn vật, khiến chúng phải vận hành theo quỹ đạo của hắn.
Thế nhưng, khí số của thứ đáng sợ kia đã phá vỡ sự trói buộc vận mệnh. Trong Vận Mệnh Trường Hà do Cổ Trần Sa sáng lập, không còn tìm thấy vết tích của nó nữa.
Nói cách khác, thứ đáng sợ này đã có thể hoàn toàn ngang hàng với Cổ Trần Sa rồi.
Từ đó về sau, thế giới bị chia làm hai.
Cổ Hoa Sa cảm thấy chính mình phải tu luyện được đến cảnh giới Vô Bất Hủ, có vậy thì mới có thể đạt được thành tựu to lớn trong thế giới này. Tốt nhất là Cổ Trần Sa và thứ đáng sợ kia đồng quy vu tận, để rồi sức mạnh của bọn họ sẽ bị hắn hấp thu toàn bộ.
Khi đó, hắn sẽ có thể thực sự nắm giữ thiên địa vạn vật, muốn làm gì thì làm, muốn sáng tạo ra sao thì sáng tạo như thế ấy.
Lão Tứ cũng là một người có dã tâm vô cùng to lớn.
Đúng lúc này, Cổ Trần Sa trở lại hoàng cung, tay cầm một viên đan dược, phía dưới là đám người Lâu Bái Nguyệt đang tụ tập.
"Bệ hạ, thật sự không ngờ cuối cùng thứ đáng sợ kia đã xuất thế. Lão Tứ cũng đã phản bội chúng ta. Pháp Vô Tiên và Cự Linh Thần đều bị thứ đáng sợ đó giải cứu, giờ chúng ta phải làm sao đây?" Văn Hồng cảm thấy tình thế hiện tại rất nghiêm trọng.
"Về phần Lão Tứ, không cần lo lắng." Cổ Trần Sa nói. "Viên đan dược hắn ăn chỉ là đan dược giả do chính ta tạo ra thôi. Ta đã dùng thần thông vô thượng để tạo ra một viên đan dược, sau khi Lão Tứ dùng, hiệu quả tất nhiên sẽ giống y đúc viên đan dược mà Thiên Đế hóa thành. Nhưng đợi sau này, hắn ta đi theo con đường của Vô Long Tâm Pháp chúng ta, không còn nuốt chửng nữa mà sẽ sáng lập, sẽ kính dâng, cuối cùng tạo thành đòn chí mạng cho thứ đáng sợ kia."
Viên Thiên Đế Đan vẫn còn đó, đang nằm trong tay Cổ Trần Sa.
Thứ Vô Tưởng Tiên Sinh trộm đi chỉ là một viên đan dược giả mà thôi.
Trong khoảng thời gian này, đám người Vô Vô Tiên Sinh xuất hiện, chiếm hết ưu thế. Thế nhưng Cổ Trần Sa cũng không phải ngồi không. Hắn đã trực tiếp bắt đầu bố trí mọi thứ, để Lão Tứ Cổ Hoa Sa trúng kế. Tiếp đó, chỉ cần Lão Tứ Cổ Hoa Sa có thể tu được đến Bất Hủ tầng thứ chín – cảnh giới Vô Bất Hủ, vậy thì sẽ có thể gây ra thương tổn mang tính hủy diệt cho đám người Vô Vô Tiên Sinh.
"Còn về Pháp Vô Tiên và Cự Linh Thần, ta cũng đã sắp xếp đâu vào đấy rồi." Cổ Trần Sa nói tiếp. "Pháp Vô Tiên đã sớm cấu kết với thứ đáng sợ kia. Sở dĩ ta không giết hắn mà biến hắn thành con chó, thật ra cũng là để kích phát sự thù hận vô cùng tận sâu thẳm trong lòng hắn. Chờ sự thù hận của hắn lên đến đỉnh điểm, nó sẽ phun trào ra rồi xé nát tất cả những thứ xung quanh hắn. Thứ đáng sợ kia tất nhiên cũng không ngoại lệ. Ngoài ra, ta còn bố trí một vài thứ quan trọng trong tâm linh Pháp Vô Tiên, muốn khiến đám Vô Vô Tiên Sinh, Vô Tâm Tiên Sinh, Vô Vi Tiên Sinh và Vô Tưởng Tiên Sinh đều phải nếm trải mùi vị gieo gió gặt bão."
Cổ Trần Sa đã có dự định từ trước:
"Bọn chúng cho rằng sau khi xuất thế, trải qua một loạt sự kiện sẽ có thể chiếm được thế thượng phong, nhưng chúng lại không biết mình đang từng bước rơi vào cạm bẫy của ta. À phải rồi, các ngươi đã sáng lập vũ trụ đến đâu rồi? Đây là việc cấp bách, phải nhanh chóng không ngừng đưa sức mạnh vào Nhân Gian Giới, làm cho Nhân Gian Giới mở rộng thêm nữa. Đồng thời, các ngươi cũng có thể nhờ đó mà tu lên cảnh giới Thiên Đạo. Nếu không thăng cấp lên cảnh giới Thiên Đạo, e rằng sau này sẽ cực kỳ gian nan."
Truyện này được truyen.free giữ bản quyền.