(Đã dịch) Long Phù - Chương 2082: Pháp bảo mạnh nhất (1)
Vô Vô tiên sinh đưa ra yêu cầu hợp tác.
– Cổ Trần Sa, ngươi sai rồi. Ngươi cho rằng mình có thể vĩnh viễn đứng trên đỉnh cao của vạn vật sao? Ta nói cho ngươi hay, đời nào cũng có người tài xuất hiện, ai ai cũng từng làm mưa làm gió một thời. Đúng là hiện giờ ngươi đang ở trên đỉnh cao, nhưng tương lai nhất định sẽ có người vượt qua ngươi. Đến lúc đó, ngươi sẽ không còn dẫn đầu xu thế được nữa, cũng sẽ chìm vào biển người mênh mông mà thôi. Ngươi sẽ xoay sở ra sao? Ta nói cho ngươi biết, giữa thiên địa này không có nhân vật chính nào tồn tại vĩnh viễn. Nhớ năm đó, ở Thiên Giới, Cổ Đạp Tiên mạnh mẽ xuất thế, làm ra vô số chuyện chấn động, nhưng giờ thì thế nào? Hắn hòa nhập cùng Thiên Đạo, từ đó sinh ra chúng ta. Rồi một ngày nào đó trong tương lai, ngươi cũng sẽ có kết cục tương tự. Sẽ tốt hơn nếu chúng ta hợp lực trấn áp thế giới, giữ vững sự ổn định như hiện tại. Khi đó, chúng ta có thể vĩnh viễn tận hưởng cảnh giới vô tận. Nếu không làm vậy mà để thế giới không ngừng tiến bộ, ắt sẽ sinh ra sự tồn tại vượt qua cả chúng ta.
Cổ Trần Sa bật cười một tràng dài.
– Ha ha. Vô Vô tiên sinh, ngươi thật sự quá coi thường ta rồi. Nếu không có cạnh tranh thì làm sao có thể tạo ra động lực được? Đúng là ta đã liên tục sáng tạo ra những tồn tại mạnh mẽ. Những tồn tại đó đều sẽ trở thành động lực của ta, nhờ vậy tu vi của ta mới ngày càng tăng cao. Nếu chỉ vì duy trì hiện trạng mà ổn định thế giới, thì cho dù ta có thể vĩnh viễn hưởng thụ sự vô tận đi chăng nữa cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Khi đó, ta có khác gì một cái xác không hồn đâu cơ chứ?
Vô Vô tiên sinh vẫn tiếp tục xúi giục:
– Nếu ngươi đã u mê không chịu tỉnh ngộ như vậy thì ta cũng không phí lời thêm với ngươi nữa. Cổ Trần Sa, ngươi cứ chờ mà xem. Nếu như Pháp Vô Tiên bị lực lượng kết hợp từ vô số vũ trụ bóp chết, hắn ta thật sự sẽ hóa thành một pháp bảo. Chỉ cần người nào có thể sở hữu pháp bảo này trong tay, e rằng kẻ đó sẽ đạt được sức mạnh ở cấp bậc Vô Bất Hủ. Bởi vì Tân Thế Giới của ngươi có lý niệm khác biệt, bởi vậy ngươi không thể nào đoạt được bảo bối này. Kẻ có được nó ắt hẳn phải là một người khác. Nếu như bị người khác đoạt được, mà người đó lại không ủng hộ lý niệm của ngươi, hoặc đối đầu với ngươi thì ngươi sẽ giải quyết thế nào đây?
– Hơn nữa, chân thân của ta vẫn còn chưa hoàn toàn xuất thế. Một khi chân thân của ta thật sự xuất thế, e rằng sẽ lại tiếp tục sản sinh ra những nhân vật cấp Vô Bất Hủ khác nữa. Thậm chí cuối cùng còn có thể xuất hiện một kẻ đủ mạnh để ngang hàng với ngươi. Tầm ảnh hưởng như thế này chắc chắn không phải là tình hình mà ngươi có thể khống chế nổi.
Cổ Trần Sa vừa chú ý bốn cao thủ Vô Bất Hủ này không giở trò, vừa quan sát sự thay đổi của vô số vũ trụ bên trong Nhân Gian Giới.
– Vô Vô tiên sinh, ngươi cũng đừng phí lời thêm nữa.
Vào lúc này, rất nhiều Thiên Đạo Chi Tử vừa được sinh ra trong các vũ trụ đã phát động trận chiến chém giết kịch liệt nhất với Pháp Vô Tiên. Trong chốc lát, đã có ít nhất hàng nghìn Vũ Trụ Chi Tử cấp Thiên Đạo ra đời. Có những vũ trụ vẫn còn non trẻ, chưa thể tự mình sản sinh Thiên Đạo Chi Tử. Nhưng khi chúng dung hợp với các vũ trụ khác, Thiên Đạo Chi Tử cũng theo đó mà xuất hiện.
Ở Nhân Gian Giới, hiện giờ có hàng tỉ vũ trụ, hơn nữa cùng với mỗi nhịp thở, Nguyên Lực từ Tân Thế Giới đổ vào lại sinh ra những vũ trụ sơ khai hoàn toàn mới, tựa như một đứa trẻ đang thổi bong bóng vậy.
Pháp Vô Tiên đã hoàn toàn chìm sâu vào đại dương rộng lớn của chiến tranh nhân dân.
Hàng ngàn cao thủ đạt cảnh giới Thiên Đạo hội tụ, mang theo vô số lực lượng vũ trụ, bố trí thành một đại trận. Đại trận này dần dần bao vây Pháp Vô Tiên vào bên trong.
Pháp Vô Tiên bị bao vây, hắn ta chẳng những không lùi bước mà ngược lại càng hung hãn hơn nữa.
– Chết tiệt, khốn kiếp! Sao còn có một chiêu như vậy nữa chứ? Tất cả vũ trụ đều đối địch với ta. Các ngươi thật sự nghĩ rằng nếu những vũ trụ này kết hợp lại với nhau thì chúng có thể làm gì được ta sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày mà. Tất cả vũ trụ đều sẽ bị ta nuốt chửng mà thôi. Ta sẽ là chúa tể tối cao, là sự tồn tại bất khả chiến bại trên thế giới này.
Hắn ta biến thành một đám hắc khí mênh mông cuồn cuộn. Đám hắc khí đó lướt qua vô số vũ trụ, đi đến đâu là nơi đó hóa thành hư vô.
Sắc mặt của Lão Tứ Cổ Hoa Sa cùng Trương Tự Nhiên, Cự Linh Thần, Long Tường Thiên đều trở nên khó coi. Dù đã có rất nhiều Vũ Trụ Chi Tử, cao thủ cấp Thiên Đạo tham gia chiến đấu nhưng vẫn không thể hoàn toàn trấn áp Pháp Vô Tiên. Hơn nữa, hình như Pháp Vô Tiên vẫn còn dồi dào sinh lực, chẳng hề lộ ra chút mỏi mệt nào.
– Thật không ngờ Pháp Vô Tiên đã bị bao vây rồi mà vẫn còn hung tợn đến thế.
Nếu cứ để tình hình tiếp diễn, để Pháp Vô Tiên có cơ hội hồi sức hoặc thoát thân, thì chẳng khác nào thả hổ về rừng, tai họa về sau sẽ khôn lường.
Đến lúc đó, từng vũ trụ sẽ lần lượt bị Pháp Vô Tiên hủy diệt.
Khi ấy, chẳng ai có thể sống yên ổn.
Lão Tứ Cổ Hoa Sa và Trương Tự Nhiên liếc mắt nhìn nhau, cả hai người đều gật đầu:
– Nhất định phải giết chết Pháp Vô Tiên.
– Các vị, hôm nay, tên Pháp Vô Tiên này nhất định phải bị giết chết, nếu không chúng ta chắc chắn đều sẽ bị cắn trả.
– Giết!
Chứng kiến sự hung bạo của Pháp Vô Tiên, vô số Thiên Đạo Chi Tử vừa được sinh ra đều kinh hãi đến lạnh sống lưng. Dù tu vi đã đạt cảnh giới Thiên Đạo, nhưng trước sự tàn ác đến mức đó của Pháp Vô Tiên, bọn họ vẫn toát mồ hôi lạnh. Bọn họ cũng biết nếu không giết chết Pháp Vô Tiên thì chính mình sẽ là người bị giết.
Ngay lúc này, nhiều Thiên Đạo Chi Tử bỗng nhiên lĩnh hội được một số đạo lý sâu xa.
– Các vị, chúng ta cùng nhau đồng lòng, kêu gọi càng nhiều vũ trụ thức tỉnh hơn nữa đi.
Tất cả lại một lần nữa đánh cược tính mạng mình. Bọn họ bắt đầu lớn tiếng kêu gọi.
Vừa kiềm chế Pháp Vô Tiên, bọn họ vừa đồng loạt truyền tải lời kêu gọi ra bên ngoài. Lập tức, vô số vũ trụ ẩn sâu trong nghìn núi muôn sông, sức mạnh của chúng đồng loạt trỗi dậy, cuồn cuộn mãnh liệt như quả cầu tuyết lăn.
Một luồng lực lượng mênh mông cuồn cuộn ngưng tụ thành phong ấn khổng lồ, bao vây Pháp Vô Tiên.
Mấy người Lâu Bái Nguyệt, Gia Cát Nha, Văn Hồng vẫn luôn quan sát. Bỗng có tiếng nói vang lên:
– Thế là đủ rồi. Chúng ta cũng nên góp thêm chút sức.
– Tên Pháp Vô Tiên này bị tiêu diệt càng sớm càng tốt. Nếu cứ để hắn tiếp tục như vậy, một khi thoát khỏi vòng vây, e rằng sẽ khó lòng đối phó. Hắn sẽ tàn sát bừa bãi khắp các vũ trụ trong thiên địa, đến lúc đó không biết phải tốn bao nhiêu c��ng sức mới có thể trấn áp được hắn ta.
Lâu Bái Nguyệt nói:
Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, một nguồn tài nguyên quý giá trong thế giới văn học mạng.