Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Luân Hồi Đan Đế - Chương 2977: ; Tìm kiếm

Kim Sư Chân Thần trong lòng chợt chấn động, nhưng hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Ta tin rằng, đây sẽ là bước khởi đầu cho sự hợp tác của chúng ta.”

Thượng Cổ Ma Thần trầm tư một lát, cuối cùng khẽ gật đầu, “Được thôi.”

Kim Sư Chân Thần lập tức đáp lời, rồi cảm kích rời đi, còn Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh thì bị đẩy sâu vào ma quật.

Ma Đàm là một đầm nư���c bị tà ma khí của Thượng Cổ bao phủ, quanh năm tỏa ra màn sương đen nồng đậm, như có sinh mệnh, nuốt chửng mọi sinh linh dám đến gần.

Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh bị ném vào đó, tà ma khí ngay lập tức vây lấy họ, hòng nuốt chửng thần thức của cả hai.

Còn ở đằng xa, Lăng Vân đang ngồi trong một đình nhỏ cạnh khe núi.

Bao quanh hắn là từng mảng lửa lam óng ánh, đó chính là vòng bảo hộ thần thông do hắn bày ra, ngăn không cho tạp khí bên ngoài xâm nhập.

Trước mặt hắn là một chén trà và hai bộ trà cụ, nhưng chỗ đối diện lại trống không.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt Lăng Vân có vẻ hơi tái nhợt, hắn không ngừng cầm chén trà lên rồi lại đặt xuống, nỗi lo lắng nồng đậm đọng lại trên vầng trán.

“Thiên Vô Ngấn, Tuyết Ảnh, sao các ngươi còn chưa trở về?” Hắn lẩm bẩm, lòng càng thêm bất an.

Tuyết Ảnh, con tiểu hồ ly kia, từ trước đến nay luôn quấn quýt bên hắn, một mực trung thành.

Mà Thiên Vô Ngấn, dù chỉ là bằng hữu hắn vô tình kết giao, nhưng trải qua một phen đồng sinh cộng tử, hai người đã trở thành những người b���n tri kỷ, không giấu nhau điều gì.

Lăng Vân quyết định dùng pháp tắc dò tìm vị trí của họ.

Hắn khẽ niệm chú, mười ngón tay liên tục gảy, từng luồng pháp tắc chi quang từ ngón tay bắn ra, hình thành một trận đồ khổng lồ, không ngừng khuếch tán.

Thế nhưng, điều khiến hắn kinh hãi là, hắn lại không dò xét được hơi thở của Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh.

“Không tốt, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Lăng Vân trong lòng rung động, cấp tốc đứng dậy, trên người tản ra uy áp mạnh mẽ, khiến cảnh vật bốn phía như bị lực lượng của hắn ảnh hưởng, phong vân biến sắc.

Dưới bầu trời đêm thâm thúy, thân ảnh Lăng Vân hóa thành một tia chớp, xé rách hư không, nhanh chóng lao về phía nơi ẩn náu của Kim Sư Chân Thần.

Dòng chảy pháp tắc Huyền Kỳ trong cơ thể hắn lúc này được kích hoạt hoàn toàn, từng luồng thần quang từ sau lưng hắn tỏa ra, tựa như vầng nhật luân rọi sáng bốn phương.

“Thiên Vô Ngấn, Tuyết Ảnh, ta nhất định phải tìm thấy các ngươi!”

Giọng Lăng Vân vang vọng khắp Hỗn Nguyên chi địa vô ngần này.

Trên đường đi, Lăng Vân mấy lần chạm trán những đợt công kích bí ẩn.

Có lần, đàn rắn tà ma khí từ lòng đất tuôn ra, che kín bầu trời, mỗi con dài đến mấy trượng, lao vào tấn công Lăng Vân.

Nhưng trước tu vi của Lăng Vân, chúng chỉ như lũ kiến hôi.

Lăng Vân chỉ khẽ điểm một ngón tay, liền kích hoạt pháp tắc thiên lôi, chớp mắt đã có sấm sét xuyên qua, những con ma xà kia lập tức hóa thành tro bụi.

Lại một lần khác, Lăng Vân chạm trán một đám ma tu ẩn mình trong bóng tối, chúng cũng muốn ngăn cản bước tiến của Lăng Vân.

Nhưng trong mắt Lăng Vân lúc này chỉ có bóng dáng Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh, hắn chẳng muốn dây dưa quá lâu với đám người này.

Vận chuyển kiếm khí thần thông trong người, trong khoảnh khắc, kiếm quang tung hoành khắp hư không, tựa như muốn cắt nát cả trời đất, đám ma tu kia chưa kịp đỡ chiêu thứ hai đã bị kiếm quang tiêu diệt.

Rốt cục, Lăng Vân cũng đến được bí cảnh của Kim Sư Chân Thần.

Nơi đây bị tà ma khí nồng đặc bao phủ, phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy một dãy núi nguy nga.

Trên đỉnh núi cao nhất có xây một tòa cung điện nguy nga tráng lệ, chính là nơi ở của Kim Sư Chân Thần.

Lúc này, cung điện của Kim Sư Chân Thần đã ngập tràn tà ma khí.

Lăng Vân bước vào ma cảnh này, mỗi bước chân đều như lún sâu vào vũng bùn của Ma giới.

Nhưng hắn chẳng mảy may để tâm, hít sâu một hơi, ổn định tinh thần, rồi ngưng tụ pháp lực dưới chân, lơ lửng bước tới.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước tòa cung điện.

Kim Sư Chân Thần đang cùng vài thủ hạ bàn bạc trên quảng trường trước cung điện, nhìn thấy Lăng Vân đến, trong mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc, rồi sau đó là một nụ cười lạnh lùng.

“Lăng Vân, ngươi đến tìm cái c.hết sao?”

Kim Sư Chân Thần ngạo nghễ nói.

Ánh mắt Lăng Vân lóe lên hàn quang: “Giao Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh ra, nếu không hôm nay, ma điện này sẽ là nơi chôn thây của ngươi.”

Không khí trong cung điện như đặc quánh lại, mỗi hơi thở đều như sấm rền từ phương xa dội đến.

Đôi mắt Lăng Vân nhìn chằm chằm Kim Sư Chân Thần, mong tìm thấy một tia giả dối trong ánh mắt hắn, nhưng chỉ thấy ánh mắt đầy vẻ đùa cợt.

Kim Sư Chân Thần cười khẽ một tiếng, bước đi nhẹ như gió.

Ngước nhìn bốn phía cung điện, khinh miệt nói: “Lăng Vân, bằng hữu của ngươi và con tiểu hồ ly kia đã trở thành mồi ngon của Ma Thần đại nhân rồi, ngươi đến quá muộn.”

Lăng Vân hít sâu một hơi, nổi cơn thịnh nộ, từng tế bào trong cơ thể đều sục sôi phẫn uất.

“Ngươi nếu dám tổn thương bọn họ, ta nhất định bắt ngươi nợ máu phải trả bằng máu!”

Tiếng nói Lăng Vân vừa dứt, cả cung điện tựa hồ cũng đang run rẩy.

Thần quang sau lưng Lăng Vân dần hiện rõ, chói lọi như mặt trời, mỗi luồng sáng đều là một loại Thiên Đạo pháp tắc, chúng chiếu sáng khắp không gian, đối chọi gay gắt với tà ma khí.

Không đợi Kim Sư Chân Thần kịp phản ứng, Lăng Vân đã đạp không bay lên, xông thẳng trời cao.

Tay phải hắn siết thành quyền, vận chuyển thiên địa nguyên khí, chỉ chốc lát đã ngưng tụ thành một luồng sóng năng lượng khổng lồ, đây là một loại thần thông hắn tu luyện nhiều năm — Tinh Hà Chi Quyền!

Sau một khắc, nắm đấm khổng lồ mang theo lực l��ợng hằng cổ giáng xuống Kim Sư Chân Thần.

Trên không trung như xuất hiện một dải ngân hà, mỗi vì sao đều tiếp thêm lực lượng cho đòn công kích của Lăng Vân.

Sắc mặt Kim Sư Chân Thần đại biến, nhưng hắn cũng không phải kẻ tầm thường.

Hắn vội vàng điều động tà ma khí trong cơ thể, hình thành một ma thuẫn khổng lồ để chống lại quyền thế của Lăng Vân.

Hai luồng lực lượng cường đại va chạm trên không trung, cả ma điện cũng vì thế mà rung chuyển, tựa như trời đất muốn vỡ vụn.

Nhưng thế công của Lăng Vân vẫn không dừng lại. Hắn lần nữa tụ tập thiên địa nguyên khí, vận chuyển một môn pháp thuật cực kỳ cao thâm.

Trong chớp mắt, tầng mây cuồn cuộn, sấm sét vang trời, tiếp đó là vạn đạo lôi đình, hóa thành từng luồng điện xà màu tím, giáng xuống Kim Sư Chân Thần.

Ánh mắt Kim Sư Chân Thần lộ rõ vẻ hoảng sợ, hắn biết Lăng Vân toàn lực xuất thủ lúc này, tuyệt đối sẽ không cho hắn cơ hội thở dốc.

Hắn vội vã đánh ra mấy đạo ma phù, hòng ngăn cản kiếp lôi vô tận kia.

Tay áo Kim Sư Chân Thần bay phần phật, vẻ giảo hoạt trong mắt đã bị sát khí lạnh lẽo thay thế.

Đòn công kích Lôi Kiếp của Lăng Vân mạnh đến mức khiến cả không gian rung chuyển.

Nhưng Kim Sư Chân Thần dù sao cũng là người đứng đầu Ma Đạo, làm sao có thể dễ dàng bị đánh ngã?

Ma Đạo tu vi trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn trào, hình thành một bức bình chướng tà ma khí, hòng chống lại vạn đạo Lôi Kiếp kia.

Mỗi khi một tia chớp giáng xuống bình chướng, đều tạo ra từng đợt gợn sóng tà ma khí, tựa như đang đối kháng, giằng co với thiên kiếp.

“Lăng Vân, ngươi cho rằng chỉ dựa vào những thứ này liền có thể đánh bại ta sao?”

Kim Sư Chân Thần cười lạnh, lập tức hai tay kết ấn, từ phía sau hắn tuôn ra chín đạo ma ảnh, mỗi cái đều là hóa thân của Ma Đạo tu vi của hắn.

Đây là thần thông chí cao của hắn — Ma Vương Cửu Ảnh!

Chín đạo ma ảnh lập tức vây quanh Lăng Vân, mỗi cái đều thi triển công kích cường đại.

Có hóa thành ma hỏa thiêu đốt, có chuyển hóa thành ma trảo xé nát, lại có ảo hóa thành ma kiếm chém về phía Lăng Vân.

Trong nháy mắt, Lăng Vân tựa như ��ang đặt mình vào một Ma Vực chân thực.

“Tuyết Ảnh, Thiên Vô Ngấn……”

Lăng Vân lẩm bẩm, hai cái tên này hiện lên trong lòng hắn.

Hắn hít sâu một hơi, ánh sáng trên người càng thêm rực rỡ, hắn chuẩn bị thi triển át chủ bài của mình.

Ngay vào khoảnh khắc ấy, trong cơ thể Lăng Vân tựa hồ mở ra một cánh thiên môn, lượng lớn Thiên Đạo nguyên khí tràn vào cơ thể hắn.

Toàn thân hắn được bao phủ trong một lớp lồng ánh sáng vàng óng, mỗi đòn công kích khi chạm đến lồng ánh sáng này đều bị bật ngược trở lại.

“Kim Sư Chân Thần, ngươi cho rằng ngươi là kẻ đứng đầu Ma Đạo, nhưng ngươi vẫn đánh giá thấp ta!”

Lăng Vân gầm thét, chắp hai tay trước ngực, kim quang bùng nổ đến cực hạn.

Tiếp đó, hắn đột nhiên dang rộng hai tay, phóng ra vô số mũi quang tiễn vàng óng, lao thẳng tới chín đạo ma ảnh.

Quang tiễn vàng óng đi đến đâu, không gian như bị xé toạc đến đó.

Dưới sự công kích của kim quang, chín đạo ma ảnh lần lượt sụp đổ, hóa thành tà ma khí giữa trời đất.

Sắc mặt Kim Sư Chân Thần tái nhợt, hắn không ngờ Lăng Vân còn có át chủ bài như vậy, hắn vội vàng lui lại.

Bóng lưng Kim Sư Chân Thần dần biến mất trong làn khói bụi, Lăng Vân lại như hình với bóng, như chim ưng gầm thét trong cuồng phong giận dữ.

Ánh mắt hắn sắc bén, kiếm khí bén nhọn từ đầu ngón tay tuôn ra, chém tới Kim Sư Chân Thần.

Ầm ầm!

M��t tiếng n�� rung trời, hai luồng pháp tắc giao thoa, tạo thành không gian đổ vỡ.

Kim Sư Chân Thần bị kiếm khí vô biên của Lăng Vân áp chế, khó lòng chống đỡ.

Huyền Thiên chi khí quanh quẩn quanh người hắn, nhưng cũng khó cản được thế công mãnh liệt của Lăng Vân.

Lăng Vân đạp giữa không trung, thần kiếm trong tay hóa thành trăm ngàn đầu Kim Long, quấn chặt lấy Kim Sư Chân Thần, mỗi đạo đều khắc ấn pháp tắc thần bí giữa trời đất, khiến hắn không thể trốn thoát.

Kim Sư Chân Thần tim đập thình thịch, khuôn mặt vặn vẹo, hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi chưa từng có.

Lăng Vân ánh mắt như lửa, tiến đến gần hắn, lạnh lùng nói: “Kim Sư, nói cho ta biết, Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh ở đâu?”

Kim Sư Chân Thần cắn răng, nặng nề nói: “Ngươi muốn biết tung tích của bọn họ ư? Ha, mơ đi!”

Sát khí trong mắt Lăng Vân càng thêm đậm đặc, hắn thần kiếm vũ động, một đạo kiếm khí sắc bén chém thẳng vào bên hông Kim Sư Chân Thần.

Kim Sư Chân Thần gào thảm, lớp hộ giáp tà ma khí của hắn bị chém nát, máu tươi văng tung tóe.

“Hỏi ngươi một lần nữa.”

Giọng Lăng Vân trầm thấp, mang theo uy nghiêm không cho phép cự tuyệt: “Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh ở đâu?”

Kim Sư Chân Thần bị thương, vết máu nhuộm đỏ ma bào của hắn.

Dưới ánh mắt sâu như vực thẳm của Lăng Vân, hắn cảm nhận được mối đe dọa sinh tử.

Hắn cắn răng, cuối cùng khàn giọng nói: “Bọn họ… bọn họ ở trong Ma Quật của Thượng Cổ Ma Thần.”

Lăng Vân hít sâu một hơi, thu hồi thần kiếm, ánh mắt sắc bén trở nên lạnh lẽo: “Ngươi nếu dám gạt ta, giữa Huyền Thiên này sẽ không còn chỗ dung thân cho ngươi nữa.”

Lồng ngực Kim Sư Chân Thần phập phồng, cảm nhận được áp lực lớn lao vừa được giải tỏa, hắn cố gắng hít thở: “Ta… Ta không lừa ngươi.”

“Chỉ là… Chỉ là cái ma quật đó, không phải người thường có thể bước vào.”

Lăng Vân hừ lạnh: “Ta tự có cách của mình.”

Vết máu trên người Kim Sư Chân Thần vẫn đang nhỏ xuống, nỗi sợ hãi trong mắt chưa tiêu tan.

Lăng Vân nhấc thần kiếm trong tay, kiếm khí bén nhọn chĩa thẳng vào cổ họng hắn.

Kim Sư Chân Thần tim đập thình thịch, cảm giác sinh mạng đang tan biến.

Nhưng ngay lúc Lăng Vân sắp sửa tung ra đòn chí mạng, giết c.hết Kim Sư Chân Thần, thì bỗng nhiên, trên bầu trời Huyền Thiên mây đen dày đặc.

Tà ma khí cuồn cuộn như thủy triều tuôn về phía khu vực này, tạo thành sự đối lập rõ rệt với pháp tắc hào quang của Lăng Vân.

“Cái gì?” Ánh mắt Lăng Vân sắc lạnh.

Hắn có thể cảm nhận được luồng áp lực từ tà ma khí này, tuyệt không phải thứ mà cường giả Ma Đạo bình thường có thể phóng thích.

Đúng lúc này, luồng tà ma khí này hóa thành một bàn tay đen khổng lồ, bay thẳng đến Lăng Vân mà chộp lấy.

Lăng Vân cấp tốc lui lại, pháp tắc ánh sáng quanh người tỏa ra khắp nơi, tạo thành sự đối chọi gay gắt với tà ma khí.

Nhưng bàn tay đen này tốc độ cực nhanh, trực tiếp vòng qua Lăng Vân, tóm chặt lấy Kim Sư Chân Thần.

Kim Sư Chân Thần lộ rõ vẻ hoảng sợ, ngay cả cơ hội kêu lên cũng không có, đã bị tà ma khí kia hoàn toàn bao bọc, trong nháy mắt biến mất trước mắt Lăng Vân.

Lăng Vân lập tức dừng lại, trong ánh mắt bắn ra hàn quang sắc lạnh, lạnh lùng nói: “Dám cướp người ngay dưới mí mắt ta, là ai?”

Lời nói của Lăng Vân vang vọng trong không khí, nhưng đáp lại hắn, chỉ có luồng tà ma khí cuồn cuộn vẫn chưa tan đi kia.

Sau khi luồng tà ma khí cuồn cuộn dần tan biến, Lăng Vân trầm mặc một lát, hồi tưởng lại “Thượng Cổ ma quật” mà Kim Sư Chân Thần đã nhắc đến.

Nơi đó, e rằng chính là chỗ Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh bị giam cầm.

Lăng Vân tập trung ý chí, hai chân vững vàng trên mặt đất, toàn thân bắt đầu tản ra một luồng dao động cổ xưa, tựa như cộng hưởng với Huyền Thiên chi địa này.

Rất nhanh, hắn cảm nhận được một khí tức âm u từ phía đông truyền đến, đó chính là nơi Thượng Cổ ma quật tọa lạc.

Thân hình tựa điện chớp, Lăng Vân nhanh chóng lao về phía luồng khí tức kia.

Nhưng Huyền Thiên chi địa vô cùng rộng lớn, nơi đây ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.

Khi hắn xuyên qua một hẻm núi, mặt đất đột nhiên rung chuyển, vài tên Ma Thần với hình thái khác nhau từ trong thung lũng xông ra, gầm thét lao về phía Lăng Vân.

Những Ma Thần này da dày thịt béo, toàn th��n tỏa ra tà ma khí ngút trời, đặc biệt là con dẫn đầu, thân hình to lớn như ngọn núi, hầu như chắn ngang đường đi của Lăng Vân.

Ánh mắt Lăng Vân lóe lên hàn quang, lạnh lùng nói: “Tránh ra, nếu không thì c.hết!”

Hắn mạo hiểm tiến vào vùng tà ma khí này chính là để cứu Thiên Vô Ngấn và Tuyết Ảnh trở về, làm sao có thể vì mấy tên Ma Thần này mà dừng bước?

Hiển nhiên Ma Thần không hiểu ngôn ngữ của loài người, chúng chỉ càng gầm thét dữ dội hơn, hai mắt tràn ngập địch ý nhìn chằm chằm Lăng Vân.

Lăng Vân không cần phải nói thêm, thần kiếm trong tay hắn lập tức ra khỏi vỏ, pháp tắc quang mang trên người hắn sáng lên.

Một cột sáng khổng lồ xông thẳng lên trời, va chạm kịch liệt với tà ma khí xung quanh.

Dưới cột sáng kia, Lăng Vân như một vị thần linh giáng thế, thần kiếm trong tay vũ động.

Kiếm khí liên miên không dứt như rồng phun ra từ mũi kiếm, chỉ trong chớp mắt đã chém mấy tên Ma Thần cỡ nhỏ thành mảnh vụn.

Tên Ma Thần đầu lĩnh thấy vậy nổi giận đùng đùng, toàn thân nó tà ma khí tuôn trào về phía Lăng Vân, hòng nu���t chửng hắn.

Lăng Vân mặt không cảm xúc, thần kiếm trong tay, hắn tế ra một đạo thần thông, một vầng sáng khổng lồ hình thành, tựa như một bức bình phong kiên cố, không thể phá vỡ.

Cả hai kịch chiến trong hẻm núi kia, Ma Thần công kích cuồng mãnh vô cùng, nhưng Lăng Vân lại thành thạo ứng phó, mỗi đòn công kích đều có thể đánh trúng yếu huyệt của Ma Thần một cách chính xác.

Cuối cùng, tên Ma Thần đầu lĩnh kia cũng bị Lăng Vân chém đứt đầu, tà ma khí theo gió tan biến.

Mà lúc này, sâu trong Thượng Cổ ma quật, trong bóng tối mờ mịt, mấy đạo xiềng xích đan xen, giam cầm một thân thú khổng lồ.

Đó chính là tồn tại khủng khiếp trong Huyền Thiên — Thượng Cổ Ma Thần.

Tà ma khí tràn ngập, khí tức từ người nó tỏa ra như một vũng nước đục ngầu, khó lòng đến gần.

Trong nháy mắt, đôi mắt Thượng Cổ Ma Thần bỗng mở ra, tựa như hai viên bảo thạch huyết hồng.

Từ trong đôi mắt ấy, phản chiếu hình ảnh mấy tên Ma Thần vừa bị chém g.iết.

Giữa vầng trán nó, cơn giận dữ nồng đậm như núi lửa sắp phun trào, trong ánh mắt lại xen lẫn một tia kinh ngạc.

“Cái tên Lăng Vân này, dám chém g.iết Ma Thần ta phái ra sao?”

Âm thanh Thượng Cổ Ma Thần như hàn băng thấu xương, lạnh lẽo và tràn ngập sát khí, trong ngữ khí của nó tràn đầy vẻ không tin nổi.

Trong góc, Kim Sư Chân Thần hai tay bị xiềng xích màu ám kim cố định vào một cột đá cổ xưa.

Máu tươi từ vết thương trên người tí tách nhỏ xuống, nhưng ánh mắt hắn lại lộ rõ vẻ đắc ý, như đang xem một màn kịch hay.

Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức người dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free