(Đã dịch) Luân Hồi Lạc Viên - Chương 2000: TINH THẦN CỘNG MINH
Mưa vẫn không ngừng rơi, mang theo hơi lạnh thấm vào lòng người.
Chương 41: Mộc Quang
"Ở... ở phía tây nam, cách nơi này khoảng ba ngày đường, khu vực đó có rất nhiều đầm lầy, dị chủng ít khi lui tới, chỉ cần cẩn thận một chút, sẽ không bị phát hiện."
'Nữ thần thánh khiết' nói rất nhanh, sợ Tô Hiểu đổi ý.
"Ngươi muốn ta giúp các ngươi?"
"Đúng, chúng tôi cần sự giúp đỡ của ngài, chỉ cần ngài đồng ý giúp chúng tôi, chúng tôi có thể cho ngài tất cả những gì chúng tôi có."
"Các ngươi có gì?"
Tô Hiểu hỏi một câu khiến 'nữ thần thánh khiết' nghẹn họng.
"Chúng tôi... chúng tôi có kiến thức, có tri thức về dị chủng, còn có... còn có một ít tài nguyên."
"Được, ta sẽ đi xem thử."
Tô Hiểu đồng ý rất dứt khoát, hắn cần một nơi để thu thập thông tin về dị chủng, Truyền Giáo Trận Mộc Quang có vẻ là một lựa chọn không tồi.
"Thật sao? Ngài thật sự đồng ý? Cảm tạ ngài, cảm tạ ngài rất nhiều."
'Nữ thần thánh khiết' vô cùng kích động, giọng nói run rẩy.
"Nhưng ta có một điều kiện."
"Xin ngài cứ nói."
"Ta cần biết tất cả về các ngươi, không được giấu diếm bất cứ điều gì."
"Được, ta đồng ý, ta sẽ nói cho ngài tất cả."
'Nữ thần thánh khiết' vội vàng đồng ý, chỉ cần có thể giữ được Truyền Giáo Trận Mộc Quang, nàng có thể trả bất cứ giá nào.
"Ngươi tên gì?"
"Ta tên là Bối Ny."
"Bối Ny, nói cho ta biết về Truyền Giáo Trận Mộc Quang của các ngươi."
Tô Hiểu bắt đầu hỏi về Truyền Giáo Trận Mộc Quang, Bối Ny cũng không giấu diếm, kể lại tất cả những gì nàng biết.
Truyền Giáo Trận Mộc Quang là một tổ chức được thành lập bởi một nhóm người có chung chí hướng, mục đích của họ là bảo tồn tri thức và văn minh của nhân lo���i, đồng thời tìm cách chống lại sự xâm lược của dị chủng.
Họ thu thập các loại sách cổ, ghi chép, nghiên cứu về dị chủng, tìm kiếm những phương pháp để đối phó với chúng. Họ cũng cố gắng liên lạc với các thế lực nhân loại khác, nhưng hầu hết đều thất bại.
Trong Truyền Giáo Trận Mộc Quang, có những người chuyên nghiên cứu về dị chủng, có những người chuyên về chiến đấu, có những người chuyên về hậu cần. Bối Ny là một trong những người nghiên cứu về dị chủng, nàng có khả năng tinh thần đặc biệt, có thể cảm nhận được sự tồn tại của dị chủng.
"Vậy ngươi là nửa dị chủng?"
Tô Hiểu hỏi một câu khiến Bối Ny im lặng.
"Ta... ta là kết quả của một thí nghiệm thất bại, ta có một nửa dòng máu của dị chủng, nhưng ta vẫn là con người."
Bối Ny nói với giọng buồn bã.
"Ta hiểu rồi, vậy tại sao dị chủng lại đột nhiên liên kết lại?"
"Ta không biết, ta đã cố gắng tìm hiểu, nhưng không có kết quả. Dường như có một thế lực nào đó đã tác động đến chúng, khiến chúng trở nên đoàn kết hơn."
"Thế lực n��o?"
"Ta không biết, ta chỉ cảm thấy có một sự thay đổi lớn sắp xảy ra."
Bối Ny nói với giọng lo lắng.
"Được rồi, ta hiểu rồi, ngươi hãy dẫn đường cho ta đến Truyền Giáo Trận Mộc Quang."
Tô Hiểu nói.
"Ngài thật sự muốn đi?"
Bối Ny hỏi với giọng ngạc nhiên.
"Đúng, ta muốn xem thử."
"Nhưng... nhưng nơi đó rất nguy hiểm."
"Ta biết, nhưng ta không sợ."
Tô Hiểu nói với giọng kiên định.
"Được, ta sẽ dẫn đường cho ngài."
Bối Ny nói với giọng quyết tâm.
Sau khi quyết định xong, Tô Hiểu bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Hắn thu dọn hành lý, kiểm tra vũ khí, và dặn dò Bố Bố Uông và A Mỗ.
"Bố Bố, A Mỗ, chúng ta sẽ đi đến một nơi nguy hiểm, các ngươi phải cẩn thận."
Tô Hiểu nói.
"Uông uông!"
"Bò...ò..."
Bố Bố Uông và A Mỗ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hiểu cùng với Bố Bố Uông và A Mỗ bắt đầu lên đường. Bối Ny dẫn đường cho họ, đi về phía tây nam.
Trên đường đi, họ gặp phải rất nhiều dị chủng, nhưng Tô Hiểu đều dễ dàng tiêu diệt chúng. Sức mạnh của Tô Hiểu khiến Bối Ny vô cùng kinh ngạc.
"Ngài... ngài mạnh thật đấy."
Bối Ny nói với giọng ngưỡng mộ.
"Ngươi cũng không tệ, khả năng tinh thần của ngươi rất hữu dụng."
Tô Hiểu nói.
"Cảm ơn ngài."
Bối Ny nói với giọng vui vẻ.
Sau ba ngày đường, họ cuối cùng cũng đến được Truyền Giáo Trận Mộc Quang. Đó là một khu vực đầm lầy rộng lớn, có rất nhiều cây cối và bụi rậm.
"Đây là Truyền Giáo Trận Mộc Quang sao?"
Tô Hiểu hỏi.
"Đúng, chúng ta vào thôi."
Bối Ny nói.
Bối Ny dẫn Tô Hiểu và những người khác vào sâu trong đầm lầy. Họ đi qua những con đường nhỏ hẹp, vượt qua những vũng bùn lầy, và tránh né những con thú nguy hiểm.
Cuối cùng, họ đến được một khu vực bằng phẳng, ở đó có một ngôi làng nhỏ.
"Đây là Truyền Giáo Trận Mộc Quang."
Bối Ny nói.
Ngôi làng rất nhỏ, chỉ có vài chục ngôi nhà. Các ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ và bùn, trông rất đơn sơ.
Khi Tô Hiểu và những người khác bước vào làng, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía họ. Họ nhìn Tô Hiểu và những người khác với vẻ tò mò và cảnh giác.
"Bối Ny, cô đã về rồi!"
Một người đàn ông trung niên chạy đến chỗ Bối Ny, ôm chầm lấy nàng.
"Lão sư, ta đã về rồi."
Bối Ny nói với giọng xúc động.
"Đây là ai?"
Người đàn ông trung niên hỏi, nhìn Tô Hiểu và những người khác với vẻ nghi ngờ.
"Lão sư, đây là Tô Hiểu, ngài ấy đã đồng ý giúp chúng ta."
Bối Ny nói.
"Thật sao? Ngài thật sự muốn giúp chúng ta?"
Người đàn ông trung niên hỏi với giọng ngạc nhiên.
"Đúng, ta muốn giúp các ngươi."
Tô Hiểu nói.
"Cảm tạ ngài, cảm tạ ngài rất nhiều."
Người đàn ông trung niên nói với giọng biết ơn.
"Ta là Á Lạp Khắc, ta là người đứng đầu Truyền Giáo Trận Mộc Quang."
Á Lạp Khắc nói.
"Ta là Tô Hiểu."
Tô Hiểu nói.
"Mời ngài vào trong."
Á Lạp Khắc mời Tô Hiểu và những người khác vào trong làng. Họ được dẫn đến một ngôi nhà lớn nhất trong làng.
"Đây là nơi chúng ta hội họp."
Á Lạp Khắc nói.
Tô Hiểu và những người khác bước vào ngôi nhà. Bên trong, có rất nhiều người đang ngồi. Họ đều là những người có vẻ mặt mệt mỏi và lo lắng.
"Mọi người, đây là Tô Hiểu, ngài ấy đã đồng ý giúp chúng ta."
Á Lạp Khắc nói.
Mọi người đều nhìn Tô Hiểu với vẻ hy vọng.
"Chào mọi người, ta là Tô Hiểu, ta sẽ cố gắng hết sức để giúp các ngươi."
Tô Hiểu nói.
"Cảm ơn ngài."
Mọi người đồng thanh nói.
Tô Hiểu cảm thấy một trách nhiệm nặng nề trên vai. Hắn biết rằng, hắn phải làm gì đó để giúp những người này.
Tô Hiểu bắt đầu tìm hiểu về Truyền Giáo Trận Mộc Quang, về những khó khăn mà họ đang phải đối mặt, và về những gì mà hắn có thể làm để giúp họ.
Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ rất khó khăn, nhưng hắn không hề sợ hãi. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những người này, để bảo vệ hy vọng cuối cùng của nhân loại.
Hy vọng là thứ mong manh, cần được trân trọng và bảo vệ. Dịch độc quyền tại truyen.free