Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Luân Hồi Lạc Viên - Chương 227: Ý CHÍ

"Tổng bộ quân cách mạng có mấy teigu?"

"Không có, tuyệt đối không có, quân cách mạng chúng ta sao có thể có teigu, teigu là tà vật của đế quốc."

Terry vừa nói vừa lắc đầu.

"Vậy sao, vậy ta đi hỏi người khác."

"Đừng, ta nói, ta nói, tổng bộ quân cách mạng có ba teigu, một cái là do bộ đội ám sát Night Raid mang đến, hai cái là cướp được từ tay quý tộc."

"Ba cái à, xem ra quân cách mạng cũng không giàu có gì. Ba teigu này ai đang dùng?"

"Một cái trong tay thủ lĩnh Night Raid, hai cái còn lại không rõ, hình như là do mấy vị đại nhân vật dùng."

"Night Raid à, mấy người này cũng không phải là hạng tốt lành gì. Tổng bộ quân cách mạng có cao thủ nào? Thực lực ngang hàng với Esdeath ấy."

"Không có, tuyệt đối không có, Esdeath là nữ ma đầu, quân cách mạng chúng ta sao có thể có người mạnh như vậy."

"Thật không có?"

"Thật không có, nếu không chúng ta đã sớm đánh vào đế đô rồi."

"Vậy à, vậy ta đi giết thủ lĩnh quân cách mạng."

"Đừng, ta nói, ta nói, tổng bộ quân cách mạng có một cao thủ, tên là Najenda, thực lực rất mạnh, hình như cũng có teigu, nhưng không mạnh bằng Esdeath."

"Najenda à, cái tên này nghe quen quen. Được rồi, ta tin ngươi một lần. Tổng bộ quân cách mạng có phòng bị gì đặc biệt không?"

"Phòng bị đặc biệt? Không có, không có gì đặc biệt cả, chỉ là lính tuần tra nhiều hơn một chút thôi."

"Thật không có?"

"Thật không có, nếu có thì ta đã sớm nói rồi."

"Vậy à, vậy ta đi giết mấy tên lính tuần tra."

"Đừng, ta nói, ta nói, tổng bộ quân cách mạng có một kết giới phòng ngự, kết giới này có thể cảm ứng được người lạ xâm nhập, nhưng kết giới này chỉ có tác dụng trong phạm vi tổng bộ, bên ngoài thì không có tác dụng."

"Kết giới phòng ngự à, xem ra quân cách mạng cũng không phải là đám ô hợp. Được rồi, ta tin ngươi một lần. Ngươi còn gì muốn nói không?"

"Không có, không có gì nữa cả, ta đã nói hết rồi."

"Thật không có?"

"Thật không có, nếu có thì ta đã sớm nói rồi."

"Vậy à, vậy ta đi giết con gái ngươi."

"Đừng, ta nói, ta nói, tổng bộ quân cách mạng có một mật đạo, mật đạo này thông đến một thôn trang nhỏ gần đó, nhưng mật đạo này chỉ có thủ lĩnh quân cách mạng mới biết."

"Mật đạo à, xem ra quân cách mạng cũng có đường lui. Được rồi, ta tin ngươi một lần. Ngươi còn gì muốn nói không?"

"Không có, không có gì nữa cả, ta đã nói hết rồi."

"Thật không có?"

"Thật không có, nếu có thì ta đã sớm nói rồi."

"Vậy à, vậy ta đi giết vợ ngươi."

"Đừng, ta nói, ta nói, tổng bộ quân cách mạng có một kho lương thực bí mật, kho lương thực này nằm ở dưới lòng đất, bên trong có đủ lương thực cho quân cách mạng dùng trong ba năm."

"Kho lương thực bí mật à, xem ra quân cách mạng cũng chuẩn bị cho chiến tranh lâu dài. Được rồi, ta tin ngươi một lần. Ngươi c��n gì muốn nói không?"

"Không có, không có gì nữa cả, ta đã nói hết rồi."

"Thật không có?"

"Thật không có, nếu có thì ta đã sớm nói rồi."

"Vậy à, vậy ta đi giết ngươi."

"Đừng, ta nói, ta nói..."

"Ngươi còn gì để nói?"

"Ta..."

Terry há miệng thở dốc, hắn thực sự không còn gì để nói.

"Ta biết ngươi còn gì để nói."

"Cái gì?"

"Ngươi muốn nói, ngươi hận ta, ngươi muốn giết ta, ngươi muốn ăn thịt ta, ngươi muốn lột da ta, ngươi muốn..."

"Đủ rồi, ngươi giết ta đi."

Terry nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết đến.

"Ta sẽ không giết ngươi."

Terry mở mắt ra, nhìn Tô Hiểu với vẻ khó tin.

"Ta sẽ thả ngươi đi."

Tô Hiểu cởi trói cho Terry.

"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Terry lùi lại vài bước, hắn không tin Tô Hiểu lại tốt bụng như vậy.

"Ta muốn ngươi sống sót, ta muốn ngươi sống sót để chứng kiến quân cách mạng bị tiêu diệt, ta muốn ngươi sống sót để chứng kiến người nhà ngươi chết thảm, ta muốn ngươi sống sót để chứng kiến tất cả những gì ngươi yêu quý bị phá hủy."

Terry ngã ngồi xuống đất, hắn biết Tô Hiểu không hề tha thứ cho hắn, Tô Hiểu muốn hắn sống trong đau khổ và hối hận.

"Đi đi, ta cho ngươi ba phút để rời khỏi đây, nếu không ta sẽ giết ngươi."

Terry đứng dậy, loạng choạng chạy về phía tổng bộ quân cách mạng.

Tô Hiểu nhìn theo bóng lưng Terry, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

"Ý chí của con người thật là yếu đuối."

Tô Hiểu lẩm bẩm một mình, sau đó biến mất trong bóng tối.

Dịch độc quyền tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free