Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 369: Chúng quan tề tựu Chúng Tiên Đài
Thời gian gần đây kinh thành dân chúng trở nên đông đảo bất thường, bởi lần này thọ lễ của Bệ Hạ diễn ra khác với mọi năm, thay vì tổ chức đơn giản tại Điện Thiên An thì Bệ Hạ lại chủ động cho xây một cái Chúng Tiên Đài ngay phụ cận Tây Hồ, gần với Trấn Vũ Quán, việc này đã sớm quyết định từ hai tháng trước, Công Bộ cũng chuẩn bị đầy đủ nhân lực cùng vật lực, ngày đêm chạy deadline, miễn cưỡng xem như hoàn thành.
Chúng Tiên Đài xây thành hình kim tự tháp, gỗ đá kết hợp, dựng làm 9 tầng, mỗi tầng cao đến 1 trượng, tổng chiều cao khoảng 30 mét, bốn phía bậc thang xoay vòng hình xoắn ốc, trải thảm đỏ tươi chờ người bước đi lên.
Đỉnh đài khoảng rộng khoảng gần 5 trượng vuông, sơn hình thái cực đồ, bốn phía cột gỗ khắc hình tứ linh, chính giữa đặt tượng Ngọc Đế cùng lư đồng để làm lễ bái thần.
Tại các tầng bên dưới, mỗi tầng đều có các loại tượng gỗ điêu khắc thiên binh thiên tướng, tiên nga tiên đồng khác nhau, khi mặt trời vừa lên, chúng dân quy tụ nhìn thấy Chúng Tiên Đài liền không khỏi kh·iếp sợ, cảm tưởng như thật nhìn thấy thiên thần hạ phàm vậy.
Bình thường hiếm thấy đạo sĩ đi đường thì hôm này dường như tất cả đều lần lượt hiện thân, thân khoác đạo bào, ngước mắt nhìn lên cái đài này mà nở mày nở mặt.
Đạo gia cuối cùng cũng đợi được đến ngày chuyển cơ.
Đương nhiên bọn hắn cũng chỉ có thể đứng tại vị trí của thứ dân, đứng sát ở bên ngoài rào chắn, không được phép tiến vào, thế nhưng chỉ cần như vậy là đủ.
Ý tứ của Bệ Hạ truyền ra là muốn cho dân chúng kinh thành bất kể là ai cũng có thể đến quan khán đại lễ, để hoàng gia gần với dân chúng hơn, đây là cơ hội cả đời có một, vậy nên bất cứ ai có cơ hội đều chạy tới cung chúc Bệ Hạ một phen.
Quân là thuyền, dân là nước, nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền, đối với bất cứ một vị quốc quân nào thì việc khống chế dân tâm chính là tối quan trọng.
Không thể quá mức gần gũi, càng không thể quá mức xa cách.
Đối với việc này, Nhân Tông Bệ Hạ có lẽ là một vị quân vương hiếm hoi trong lịch sử có thể chưởng khổng dễ dàng.
Đỗ Anh Vũ từng xuy xét, trong giai đoạn Bách Niên Thịnh Thế thời Lý, thời của Nhân Tông trị vị chính là cực thịnh.
Dù không có khai cương thác thổ mở rộng bờ cõi, nhưng có đủ lực để đánh một trận khiến phường ngoại bang kh·iếp sợ, thế nước mạnh mẽ, nội tình Đại Việt lại được phát triển đồng đều ổn định, dân chúng trải qua một thời đại thái bình thịnh trị lúa thóc đầy kho.
Nhân Tông, con của Thánh Tông, cháu của Thái Tông, ba đời Long phụ không sinh cẩu tử.
Đáng tiếc, Nhân Tông vô hậu, Lý thị đời sau đã không bằng đời trước, nếu không có lẽ mọi chuyện đã khác.
...
Tại Chúng Tiên Đài lúc này cũng tấp nập vô cùng, dân chúng từ lớn đã tụ tập đúng bao vây phía bên ngoài tường rào, quân lính phòng vệ vẫn luôn túc trực để ổn định trật tự, giáp binh xếp thành hàng mở ra một đại lộ cho chư vị quan viên có thể tiến vào bên trong.
Ở phía bên tròng, Ngự Tiền thị vệ xếp thành ba vòng trong ba vòng ngoài quản lý hết thẩy, Dương Đoan Hoa lúc này đang điều phối quân lính tại vòng ngoài, qua mấy ngày bận rộn hết mức khiến sắc mặc nàng lúc này nhìn không tốt chút nào.
Chợt phía ngoài trống trận kèn hiệu rung lên một nhịp, đám sĩ tốt cảnh cổng gào rống
“Phủ Phú Lương, Dương gia Dương Sứ Quân tới!”
Nghe thấy tiếng hô, bản thân Dương Đoan Hoa cũng phải ngoảnh đầu lên sang.
Từ cổng phía Bắc, Dương gia người đông thể mạnh tiến vào, chẳng mấy chốc liền sẽ cùng nàng chạm mặt.
Dương Đoan Hoa bản thân có sự vụ, lại càng không muốn gặp đồng tộc lúc này nên lấy lý do tránh né, chỉ sai phái tên thuộc hạ chạy tới tiếp đón, nàng thì quay lưng thì rời đi nơi khác.
Ban đầu, khi Dương An Khánh lão nhân nhìn thấy Đoan Hoa đã toan muốn gọi nàng lại, đột nhiên thấy nàng quay lưng chuồn mất thì có chút ngỡ ngàng, khuôn mặt già nua lộ vẻ xấu hổ, ở bên cạnh, con trai trưởng Dương Tự Hưng thấy lão cha bị hớ liền bụp miệng cười, bị lão lườm một cái thì lại im như thóc.
Dương gia cũng Dương Đoan Hoa kì thật cũng chẳng có ân oán gì cả, quanh quẩn chuyện hôn nhân của Dương gia công chúa mà thôi, gia tộc muốn nàng sớm thành gia lập thất, chí hướng của nàng thì nằm ở công lao sự nghiệp, quan điểm bất đồng, không ai nghe ai dẫn đến quan hệ hiện tại có chút lúng túng.
Không quản nàng nữa, Dương lão đầu dẫn người theo sự hướng dẫn của mấy tên tiểu binh cùng thái giám dẫn lối, tiến vào nội khu tiếp giáp Chúng Tiên Đài.
Phía bên trong đã sớm có các khu lều trại trang nhã chuẩn bị cho quan viên đại thần cùng gia đình của bọn hắn.
Cảnh quan có chút xô bồ, đám ma ma thị nữ cũng như quan hoạn tấp nhập rộn ràng bày lên Yến tiệc ngoài trời, lúc Dương gia tới thì chư vị quan viên cũng già nửa đã có mặt ở đây.
Quảng trường là quá rộng, Dương An Khánh đoàn người đi một hồi lâu mới tới được lều trại của mình, tại đó Dương Anh Nhĩ giống như chờ sẵn từ lâu, chủ động chạy ra tiếp đón.
Mà ở ngày lều phía bên cạnh, Lê Bá Ngọc nhắm mắt dưỡng thần, chờ đợi Lê Viễn Sơn người tới.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, lần lượt từng đám văn võ bá quan đều dần dần đến đông đủ, trung ương đại thần cùng biên ải sứ quân hợp lại với nhau, thấp giọng nói chuyện nhưng có lẽ vì số lượng quá đông, tạp âm hoà lẫn thành ra khiến quảng trường lúc này phát sinh tiếng râm ran ồn ào tựa như tiếng ve kêu mùa đông.
Đột nhiên lúc này, tại phía cổng chào ồ lên một tiếng lớn khiến đám người đều đưa mắt nhìn lại, chợt thấy phía nam có một nhóm nhân mã đông đảo, xí phướn tung bay xuất hiện, xét về riêng về số lượng thì nhóm người này so với Dương gia mang đến còn lớn.
Thành Chiêu Hầu, Nhị Hoàng Từ cũng thiếu niên Nguyễn Dương chủ động đi ra tiếp.
Tại chỗ đám quan lại, khi thấy nhóm người này xuất hiện, không ít quan viên khuôn mặt biến sắc, thầm hô
“Là Nguyễn gia người tới...”
Lại thêm khoảng 1 giờ nữa trôi qua, thời gia chuyển đến gần buổi trưa, Đỗ Anh Vũ đám người cuối cùng cũng tới nơi.
Theo thủ tục tự nhiên sẽ có quân lính tiến lên chặn hỏi, việc này Lưu Ba giúp họ Đỗ giải quyết nên tương đối nhanh gọn.
Đỗ Anh Vũ cùng đám thuộc hạ chủ động xuống ngựa, hiềm một nỗi chân của hắn quá ngắn, nhảy lên thì được chứ nhảy xuống thì có vấn đề, kết cục lại để Trần Kình xách eo nâng đi xuống, thật là có chút mất mặt xấu hổ.
Khẽ ho khan một tiếng, Đỗ Anh Vũ quay đầu tiến về chỗ xe ngựa, gõ gõ hai cái nói:
- Hai vị mỹ nữ, đến nơi rồi!
Rèm xe từ từ được một cái ngọc thủ vén đi lên, hai cái mỹ nhân hình thể bất đồng, phong vị khác biệt lần lượt xuất bước xuống.
Đỗ Anh Vũ vuốt ve cằm nhỏ, nhìn hai vưu vật xuất hiện thì mặc kệ hắn đã trải qua hai đời thẩm mĩ cũng phải gật gù khen một tiếng đẹp.
Không thể không nói, Vi Oánh Phi trang dung lên một trận khiến nàng bớt đi một phần dã tính, nhiều thêm một chút khí tức thành thục mỹ phụ, mũi cao, mắt to tròn, ngũ quan phối hợp tính tế kết hợp với dáng người cao ráo thật không có gì để chê, đáng tiếc bộ đồ này hơi nhỏ một chút khiến khuôn ngực của nàng giống như bị ép căng, chỉ sợ không phải quá thoải mái.
Bù lại màu vàng chủ đạo của bộ bào phục này khi phối với nước da bánh mật của Vi Oánh Phi đơn giản chín là tuyệt phối, vệt sẹo nhỏ trên khuôn mặt cũng đã được trang điểm che mờ lại, hiện tại chỉ cần nàng không mở miệng mắng người thì Đỗ Anh Vũ ngược lại cũng nhận không ra.
Hoa Nương bước xuống tại phía sau, phục trang của nàng tu chỉnh cẩn thận, tóc búi vài trâm phượng, lộ ra cái cổ trắng ngần, vẫn cái dung mạo hồ ly kia, chỉ là thêm phần nền nã nhã nhặn, đáng tiếc trang phục này thuộc dạng kín đáo, không để lộ ra xương quai xanh của nàng như mọi lần.
Kiều dung mị nhãn khẽ động, Hoa Nương thấy Đỗ Anh Vũ biểu lộ ngờ nghệch kiện che miệng cười, nói:
- Thôi đừng diễn, cũng chưa phải chưa từng thấy qua!
Đỗ Anh Vũ cũng bày ra tiếu dung, nhìn hai người đẹp lúc này như đang đi thi hoa hậu phần thi truyền thống thì không nhịn được muốn trêu trọc, hắn đối với hai mĩ nữ nháy nháy đôi mắt, nhếch miệng cười nói:
- Đi, chúng ta đi vào, để ta mang theo cặp Hắc Bạch Vô Thường các ngươi đi khoe khoang một trận, ha ha...
Nghe đến đây cả Hoa Nương vẫn Vi Oánh Phi tiếu dung liền cứng đờ rồi từ từ chuyển dân sang đen sạm.
Hắc Bạch Vô Thường?
Mẹ nó, có người dùng từ ngữ đó để khen nữ nhân sao?
...
Tại Chúng Tiên Đài quảng trường.
Chư vị quan viên tướng lĩnh giống như chúng tinh quy vị đều đến đông đủ, phía dưới, hàng chục toà lều trướng đan xen đã trật kín người.
Số bàn dài trường án tính đến hàng trăm, phía trên sớm đã bày bố đủ loại tước rượu, đỉnh ba chân, đĩa tròn chứa đủ các loại đồ ăn đồ uống khác biệt.
Từ đồ khai vị, món chính cho tới hoa quả tráng miệng đều đã được thị nữ bày lên, Đỗ Anh Vũ là chú ý tới ba hũ rượu trước mắt chứa ba loại rượu khác nhau, lần lượt là rượu hoa quả, rượu nếp cùng rượu gạo, ba vị đạo khác biệt, độ cồn đi từ nhẹ tới cao, cao độ rượu gạo cũng không bằng rượu ngô thế nhưng trên bàn tiệc đều là người cao nhã, hơn nữa đây cũng không phải là tiệc yến thông thường, thế nên đa phần người đều là lựa chọn rượu hoa quả hoặc rượu nếp làm chủ đạo, rượu gạo còn chả mấy ai động tới chưa chớ nói rượu ngô.
Ách!
Vừa mới nghĩ vậy xong, Đỗ Anh Vũ lập tức bị người phía sau vả mặt.
Vi Oánh Phi nàng vừa nhập bàn đã chọn ngay tước tước rượu lớn nhất, giống như chó ngửi ngửi lần lượt ba loại rượu xong thì thẳng thắn đổ rượu gạo đi ra, một hơi tu ừng ực mà vẫn còn chê nhạt.
Đỗ Anh Vũ thoáng che mặt lại, ngó sang bên trái, nhìn một dạng trang nhã ngọt ngào Hoa Nương, thấy nàng khinh nhu động thủ nâng chén rượu nhỏ của mình lên, nhấp môi một cái tựa như ong hút lấy mật hoa, sau còn làm ra biểu lộ khó uống, cái mũi nhỏ hơn nhăn lại một chút, nhìn thật là đáng yêu hết sức.
Biết là nàng đang diễn trò, thế nhưng so với bên phải giống như hổ đói thì Đỗ Anh Vũ tình nguyện cả buổi nghiêng đầu sang trái, ít nhất còn có cái đẹp mặt để nhìn.
Văn hoá uống rượu tại Đại Việt đã có từ lâu, các loại rượu thời kì này cũng đa dạng phong phú khiến Đỗ Anh Vũ lúc mới tới Lý Triều đã quyết định dẹp bỏ ngay cái ý định trưng cất rượu, đơn giản vì ngành này hắn không phải chuyên gia, đấu không lại dân bản địa.
Việc làm giấy cũng tương tự khi bản thân Đỗ Anh Vũ mù tịt món này, ngoại trừ việc cho thêm vôi để phẩm giấy sáng màu hơn ra thì hắn hoàn toàn không biết được làm thế nào để cải tiến hơn nữa.
Mẹ kiếp, đọc tiểu thuyết thì làm giấy cùng chưng rượu tựa như tả thanh long, hữu bạch hổ hai vị hộ pháp trợ giúp người xuyên việt đánh đông dẹp bắc, loè đám người cổ đại, thu đầy bồn đầy bát, đến lượt Đỗ Anh Vũ thì đừng nói ăn thịt, đến húp canh cũng chẳng được, cùng là người với người, tại sao lại khác biệt đến vậy?
Uống rượu tự nhiên là muốn càng báo nhiệt, càng náo lại càng cao hứng, các vị quan viên sau khi nhập tiệc an định vị trí thì bắt đầu mang theo tước rượu của mình, đi tới đi lui, ân cần thăm hỏi lẫn nhau.
Vị trí của Lê, Dương, Nguyễn, Quách bốn đại môn phiệt giống như chúng tinh phủng nguyệt, bị cung phụng nhiều nhất, bản thân bọn hắn cũng có tông tộc phe cánh khác biệt ủng hộ, liếc qua liền thấy đã riêng về phần mình kết bè kết phái.
Đỗ Anh Vũ thì ngồi lại vòng ngoài, cũng lười biếng chạy đi lên khoe điểm tồn tại, hơn nữa thân thể một thằng nhóc chen không nổi đám người này, cha hắn cùng ông anh rể Sùng Hiền Hầu đều đến từ rất sớm, tả hữu ngồi bên cạnh Quách Công Bình Quách Đại Bá của hắn, lúc Đỗ tiểu tử mang người đi tới thì cả hai cũng có quay sang nhìn một cái, sau thì cùng Đỗ Anh Vũ làm một cái ăn ý gật đầu rồi thôi.
Duy có con hàng Quách Vân ngó đầu ra nhăn nhở cười tươi nhất, Đỗ Anh Vũ cũng lười để tâm đến hắn.
Nơi nào có người, đều có Giang hồ, người trong Giang hồ tự nhiên sẽ kết bè thành một phái, đừng nói quan trường thời Lý, đến cả kiếp trước khi còn lăn lộn tại chốn văn phòng, Đỗ Anh Vũ tự nhiên cũng bắt gặp phe phái đủ loại, một cái phòng ban nho nhỏ 5-6 người có đến chục cái nhóm chat là chuyện bình thường.
Mặt trái chính là các phe này đôi khi tranh đấu đến mức cực đoan, ví dụ như một số việc bình thường đối với công ty có thể phát triển hữu ích, nhưng lại có khả năng bởi vì bè phái cạnh tranh, dẫn đến việc cố ý phá hư để đả kích đối thủ, hoàn toàn không thèm để ý tới chính thể lợi ích.
Một công ty nhỏ nó đã là như vậy, nếu là một quốc gia thì mức độ nghiêm trọng chỉ tăng chứ không thể giảm.
Một cái vương triều trung bình chỉ tồn tại khoảng từ hai đến ba trăm năm rồi sụp đổ, lý do ngoại xâm thì ít mà nội đấu thì nhiều.
- Công tử, đang nghĩ gì vậy? - Hoa Nương thấy Đỗ tiểu tử có chút thừ người liền tò mò quay sang hỏi.
Đỗ Anh Vũ cười nhẹ, lắc đầu, chỉ nhàn nhạt đáp:
- Không có gì, chỉ là cảm thấy chúng ta ngồi có chút xa trung tâm, cảm thấy khó quan sát mà thôi.
Hoa Nương che miệng, duyên dáng cười:
- Công tử à, ngươi nho nhỏ một cái Ngũ phẩm tiết độ sứ, có thể mang người nhập tiệc đã là quá tốt rồi, làm người phải biết thoả mãn.
Ách! Ta bị coi thường rồi!
Đỗ Anh Vũ lườm tiểu hồ ly một cái, thế nhưng không phản bác được.
...