Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 375: Án thuế phía nam tra ra đáp án.

Đến đầu giờ chiều, Đỗ Anh Vũ từ trong cơn mê man tỉnh lại.

Đầu hắn lúc này đau như búa bổ, ký ức thì đứt gãy, hoàn toàn không nhớ tại sao mình lại đột ngột b·ất t·ỉnh nhân sự.

“Chẳng lẽ chút rượu Quỳnh Tương Ngọc Tửu đó khiến ta ợ ra rắm thật sao?”

Nghĩ mãi không thông, liền đổ là do rượu, hắn ngơ ngác nhìn quanh một vòng, thấy không gian xung quanh có chút chật hẹp, đã vậy còn rung lắc giống như trải qua đ·ộng đ·ất thì lấy làm kì quặc, đúng lúc này, một thanh âm nhu mì chợt phát ra bên tai hắn, thổi thổi chút gió khiến họ Đỗ nổi hết cả da gà:

- Công tử, cuối cùng cũng tỉnh táo lại sao?

Nhận ra chủ nhân của thanh âm này, Đỗ Anh Vũ thoáng thả lỏng, lại lần nữa ngả mình ra phía sau, dựa lưng nằm lên cái “nhục bồ đoàn” vừa phát ra tiếng nói, gối đầu lên cái đùi mềm mại, hắn ngửa đầu lên nhìn Hoa Nương đang tiếu phi tiếu, nhàn nhạt hỏi:

- Chúng ta đang đi đâu đây?

Hoa Nương thuận tay xoa xoa hai bên thái dương cùng đỉnh đầu thiếu niên trước mắt, giúp hắn mát xa đau một trận, miệng tiểu hồ ly công vểnh lên, nhu nhu nói:

- Công tử b·ất t·ỉnh, được Kiều thiếu gia cõng đưa trở về, lúc đó buổi lễ cũng đã chấm dứt, th·iếp thân tự tác chủ trương yêu cầu mang ngài về phủ, hiện tại hẳn cũng sắp về đến nơi rồi.

Xong rồi sao?

Thấy buổi lễ nhàm chán đã kết thúc, Đỗ Anh Vũ cũng nhẹ hết cả người, thả lỏng toàn thân mặc cho tiểu th·iếp giúp mình xoa đầu đấm bóp, thỉnh thoảng phát ra phái tiếng kêu thư sướng dâm tiện khiến Hoa Nương buồn cười mà không dám cười, có chút sủng nịnh nhìn thiếu niên xinh đẹp đang nằm, trong lòng thầm nghĩ.

“Nếu hắn không lớn, cứ mãi như thế này cũng thật không tệ!”

Giống như nhớ ra điều gì đó, Đỗ tiểu tử đột nhiên mở mắt chồm dậy, nhìn quay thấy trong xe chỉ thấy có hai người bọn hắn liền nghi ngờ hỏi:

- Vi Oánh Phi ở đâu?!

Hoa Nương không nhanh không chậm giải thích:

- Lúc nãy Đại Tổng Quản đến tìm công tử, có vẻ đã để ý tới Vi tỷ, thế nên th·iếp thân đề nghị nàng ta tạm lánh đi một chút...

- Uhm! Vậy cũng tốt! - Hiểu rõ nguyên do, họ Đỗ cũng thoáng yên tâm phần nào.

Mặc dù Bệ Hạ đã biết về tình hình Khâm Liêm, Tráng Tộc sứ giả chạy tới Đại Việt cũng không phải là cái gì to tát lắm, thế nhưng bản thân Đỗ Anh Vũ cũng có tính toán của riêng mình, để Vi Oánh Phi lúc này sớm xuất hiện không phải quá tốt.

Hai động Vật Dương, Vật Ác trong tay người Tráng là điều kiện để lão Mạc được phục chức, nếu hiện tại Vi thị vì muốn cùng Đại Việt đàm phán mà hai tay dâng lên, vậy chẳng hoá ra công sức hồi sinh lão Mạc của Đỗ Anh Vũ thành công cốc rồi sao?

Vậy nên ít nhất là phải đợi đến khi lão Mạc phục chức thì mới là thời cơ thích hợp nàng ta xuất hiện.

Đương nằm thư giãn, đột ngột xe ngựa bị khựng lại khiến Đỗ công tử trao đảo một hồi, còn đang nhất thời nghi hoặc thì đã nghe một tiếng âm dương quái khí bên ngoài bất ngờ vọng vào trong xe.

- Đỗ Anh Vũ! Bệ Hạ truyền khẩu dụ, lập tức đến Ngư Thư Phòng diện thánh!

...

Hoàng cung đầu giờ chiều, đám cung nữ cùng hoạn quan hiện tại đang tất bật chạy đôn chạy đáo khắp nơi để chuẩn bị cho Yến tiệc linh đình diễn ra vào tối nay.

Ngô Thanh Trà cùng Lý An Bình cũng vừa mới trở lại, hai người lúc này không phải tạm nghỉ ở cung Công Chúa mà lại theo Thần Phi đến điện Thái Tử chờ đợi.

Lúc đi ngang hoa Ngự Hoa Viên, chợt thấy thật đông nhóm đại thần hướng về Ngự Thư Phòng của Bệ Hạ mà đến, Ngô Thanh Trà khẽ nhíu lại bờ mi xinh đẹp, có nán lại ngó một hồi những tuyệt không thấy cha mình đâu, nàng thoáng có chút tự hỏi:

“Quan viên đại thần đều đến, cha ta thân là Lại Bộ Thượng Thư, hẳn không thể không có mặt chứ?”

Không hiểu sao lòng nàng vì chuyện này chợt có chút bất an, Lý An Bình thấy nàng ta cứ bần thần đứng đó liền tò mò tiến lên hỏi chuyện:

- Thanh Trà, làm sao vậy?

Ngô Thanh Trà giật mình, ngẩng đầu nhìn tiểu công chúa, sau thì nhoẻn cười cái, lắc đầu nói:

- Không có gì, chỉ là mỏi chân một chút... chị họ, chúng ta đi thôi.

Dứt câu, nàng thân mật ôm lấy người tiểu Bình tử, kéo tiểu công chúa rời đi.

Trong số đám người đi cùng hai tiểu mĩ nhân, nhận ra bất thường tự nhiên không chỉ có Ngô Thanh Trà, Dương Tự Minh cũng tương tự, lúc này hắn đã trở về với cương vị là một tên Ngự Tiền Thị Vệ, bản thân cũng cảm thấy việc đột nhiên một đám quan lại đi đến Ngự Thư Phòng vào thời điểm này thật không bình thường chút nào, chỉ là từ đầu đến cuối khuôn mặt họ Dương vẫn lạnh như tiền, một mực tẫn chức trách tháp tùng hai tiểu mĩ nhân hành tẩu.

- Ê! Mặt sắt! Cha ngươi cũng không được Bệ Hạ triệu gọi sao? - Chợt có tiếng lanh lảnh bên tai Dương Tự Minh, hắn ngoái đầu nhìn lại thì thấy Ngô thị đang cười như không cười nhìn mình.

Chỉ là y giống như bâng quơ nhìn qua, sau thì hoàn toàn không để ý tới nàng ta.

Thấy bị người bơ đẹp, Ngô Thanh Trà bĩu môi “xì” một tiếng, tựa như con khổng tước cao ngạo hếch lên cái cằm, không thèm tiếp tục thăm dò nữa.

Ở một góc độ khác, ngay khi Lý An Bình cùng Ngô Thành Trà vừa đi chưa được bao lâu, Đàm An cũng đã mang Đỗ Anh Vũ đi tới Ngự Hoa Viên.

Khi tới đây thì họ Đàm tựa như tận hết chức trách, liếc Đỗ tiểu tử cười khẩy một cái rồi phất tay áo rời đi.

Đỗ Anh Vũ nhíu mày nhìn theo tên thái giám này, cảm thấy tên này hình như có bệnh!

Xưa nay Đỗ Anh Vũ hắn đắc tội với không ít người, thế nhưng hắn tuyệt không nhớ mình cùng Đàm An là có xảy ra vấn đề gì cả...

Sự thật là từ trước khi gặp mặt ở Yên Hưng, Đỗ Anh Vũ hắn còn không biết tới sự tồn tại của họ Đàm nữa là...

Kì lạ chính là không hiểu sao họ Đàm dường như rất phản cảm hắn, quan điểm của Đỗ Anh Vũ là mọi chuyện đều luôn có nguyên do, xưa này không có vô cớ yêu, cũng chẳng có vô cớ hận, vậy nên hắn thật sự cảm thấy rất kỳ lạ?!

Ngúng ngẩy lúc lắc cái đầu một cái, Đỗ Anh Vũ rất nhanh tạm gạt tên này ra khỏi tâm trí, thuận theo con đường cũ mà rảo bước chạy tới Ngự Thư Phòng.

Dưới ánh trời chiều, mấy chục tên ngự tiền thị vệ đứng dàn hàng thủ ở bên ngoài, ở đó Đỗ Anh Vũ thấy hai người quen là Phan Điền cùng Vũ Cát Đái, cười khà khà một cái, Đỗ Anh Vũ lon ton chạy tới hỏi thăm người quen một chút:

- Tham kiến hai vị tướng quân, ha ha, thật lâu không gặp, cũng hơn một năm rồi nhỉ?

Vũ Cát Đái cùng Phan Điền tự nhiên nhận ra con hàng này, họ Vũ chỉ khẽ gật đầu, Phan Điền thì nhiệt tình hơn, hào sảng cười lớn, nói:

- Đỗ sứ quân, gần đây không có việc gì chứ!

- Nhàn tản tại cái vùng khỉ ho cò gáy, một năm này tiểu tử chán muốn c·hết, thật nhớ thời điểm năm ngoái cùng hai vị đại nhân xông pha! - Đỗ Anh Vũ bán manh cười cười, làm ra vẻ trẻ trâu không sợ cọp, khẽ liếc hai người rồi đáp.

Hai tên thầy vậy thì khẽ lắc đầu cười xuề xoà, Phan Điền bất chợt thấp giọng, nháy mắt một cái rồi đáp:

- Đỗ công tử hiện tại làm phụ mẫu quan tại một phương, chỉ e là sẽ khó có cơ hội này...

Vũ Cát Đái bên cạnh khẽ ho lên tiếng, Phan Điền cũng nhận ra hình như mình vừa bị hớ lời, lập tức biến trở về trạng thái hoa hậu thân thiện mỉm cười, không nói thêm một lời nào nữa.

Khó có cơ hội?

Vậy tức là vẫn là có cơ hội sao?!

Đỗ Anh Vũ suy bụng ta ra bụng người thầm suy đoán.

Trên thực tế hắn cũng có thể xem như một phương tiểu quân phiệt trấn tại Đông Bắc, giả dụ như có cơ hội dụng binh thì chiến sự buộc phải diễn ra tại phía Đông Bắc hoặc phía Bắc mới có phần của hắn.

Nếu đáp án là khó có thể dùng hắn, vậy chỉ có thể là chiến sự diễn ra tại Tây Bắc hoặc phía nam.

Tây Bắc năm ngoái vừa đánh xong, rất khó có thể lại bị dày vò thêm, thế nên theo trực giác, Đỗ Anh Vũ thầm đoán nếu có biến hẳn sẽ nằm tại phía nam.

Tất nhiên đây là võ đoán, không có cơ sở, chỉ đơn giản là trực giác họ Đỗ mách bảo mà thôi.

Đương lúc hắn muốn mở miệng thăm dò họ Phan thêm một chút để củng cố suy luận thì lão Nội Thị Ngô Quý Thường tiến ra bên ngoài.

Bên trong Ngự Thư Phòng, đám quan lại dường như đã đến đông đủ, thiếu có mình họ Đỗ, lão nhân đi ra thấy tên này vẫn còn la cà không chịu vào liền liếc mắt một cái, ra hiệu cho hắn nhanh đến.

Đỗ Anh Vũ thấy vậy cũng hiểu ý, từ biệt hai người kia rồi lon ton chạy tới bên cạnh lão, nhìn ngang ngó dọc một hồi rồi thấp giọng hỏi:

- Đại Tổng Quản, rốt cuộc bên trong có chuyện gì vậy?

Lão nhân mặt không đổi sắc, nhàn nhạt đáp:

- Ngươi cứ vào trong liền rõ...

Thoáng ngập ngừng một chút, lão bất ngờ nhắc nhở một câu:

- Đỗ công tử, chú ý, ngươi tới là để dự thính, trừ khi là Bệ Hạ hỏi, còn không thì chớ có nhiều lời...

- Ha ha, tiểu tử biết rồi! - Đỗ Anh Vũ nở nụ cười công nghiệp, hời hợt gật đầu một cái.

Cái gì chứ đóng vai an tĩnh tiểu mỹ nam thì hắn chính là lành nghề.

...

Phía bên trong, chư vị quan viên được triệu tập đều có mặt đông đủ, đứng tọa hạ tại hai tên tả hữu, duy có Bệ Hạ cùng Thái Sư Trần Độ là ngồi.

Khi Đỗ Anh Vũ được Ngô Quý Thường dẫn tiến vào bên trong, sự xuất hiện của tiểu tử này làm đám người ở đây hơi chú ý một chút, chỉ là lần trước hắn cũng được mang tới nên mọi người cũng dần quen thuộc.

Lưu Ba vẫn như lần trước trốn qua một góc dự thính, khi thấy họ Đỗ tới thì cười hiền vẫy tay gọi hắn lại chỗ mình, chỉ là Đỗ Anh Vũ lần này không mặn không nhạt gật đầu qua loa chào hỏi, sau thì không nói hai lời chạy tới chỗ khác, len lỏi nấp sau lưng của Quách Công Bình cùng Sùng Hiền Hầu.

Đảo mắt nhìn quanh một vòng, Đỗ tiểu tử cúi đầu thấp giọng hỏi:

- Tỷ phu, chuyện gì vậy?

Sùng Hiền Hầu ánh mắt không đổi hướng, vẫn một bộ tập trung lắng nghe, miệng thì nhàn nhàn giải thích:

- Án thuế phía nam... tra ra đáp án!

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free