Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 178:

Thang Nhược Vọng vận trường bào đen từ ngoài thành trở về, hai tay đút vào ống tay áo, đầu đội mũ trùm, mặc cho mưa phùn li ti làm ướt áo choàng, một mình lẻ loi cô độc bước vào Tây An thành.

Tâm tình ông lúc ấy u ám tựa tiết trời.

Cảnh Giáo Đại Tần tại Trung Quốc, tấm bia khắc đã thất lạc tám ngày, ông mới hay tin. Vội vã chạy đến Kim Thắng tự, ông mới hay tin tấm văn bia cực kỳ quan trọng đối với giáo hội Da Tô, là bằng chứng cho sự tồn tại hợp pháp của họ tại Trung Quốc, đã thực sự biến mất.

Thất lạc chỉ sau một đêm.

Tấm bia đá nặng hơn nghìn cân vậy mà biến mất giữa ngôi tự viện náo nhiệt, không để lại chút manh mối nào.

Điểm đáng ngờ duy nhất là bức tường phía tây Kim Thắng tự bị thấm nước mà đổ sập! Thế nhưng, tất cả tăng nhân trong chùa đều nhất mực khẳng định rằng trước khi bức tường đổ, tấm văn bia cực kỳ quan trọng ấy vẫn còn nguyên trong chùa; ngay cả các tiểu sa di chuyên quét dọn văn bia cũng thề thốt chứng minh, sau khi tường đổ, họ vẫn nhìn thấy tấm bia!

Nếu chỉ một hai tăng nhân nói thế, trụ trì Kim Thắng tự Đàm Tú đại sư ắt sẽ truy hỏi, nhưng nay mọi người đều nói như nhau, rằng chính vì tường đổ nên mới bị kẻ gian trộm mất, không còn gì đáng nghi vấn nữa.

Văn bia biến mất, vô vàn truyền thuyết thần kỳ lan truyền. Có người nói đã thấy bia đá sáng rực trong đêm, sau đó vụt m���t cái hóa thành cầu vồng bay về phía tây.

Cũng có kẻ nhìn thấy tấm bia đá ấy mọc ra đôi cánh, vỗ cánh từ từ bay lên, cuối cùng hướng về phương tây mà bay đi.

Ngẫm lại những lời ấy, Thang Nhược Vọng hất mũ trùm đầu, mặc cho nước mưa làm ướt đẫm mặt, tay nắm chặt Thánh Giá bạc, tay đặt lên ngực thầm cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin ban cho kẻ tôi tớ của Người một chỉ thị, để con tìm thấy phương hướng chính xác giữa màn sương mờ mịt!”

Cách Thiên Chúa Thánh Mẫu Đường chưa đầy một dặm, là hồ nước do Tần vương Chu Sảng đời đầu của Đại Minh dẫn nước vào mà thành, dùng làm hoa viên riêng, tên là Liên Hoa Trì.

Từ thời Tần vương đời đầu, tính khí của chi vương gia họ Chu này không tốt, nên chẳng ai muốn làm láng giềng. Bởi vậy, đoạn đất dài này có nhiều khoảng trống nhất. Năm xưa, tiến sĩ Vương Trưng tài trợ Kim Ni Các xây dựng giáo đường tại đây, với hy vọng dùng sức mạnh thần phật cảm hóa Tần vương hung bạo.

Cầu khẩn xong, tinh thần Thang Nhược Vọng tốt hơn hẳn, đội mũ trùm đầu lên, vội vã trở về Thánh Mẫu Đường.

Khác với cảnh đìu hiu vắng vẻ mọi khi, hôm nay Thánh Mẫu Đường tương đối náo nhiệt, ít nhất có một đám tiểu khất nhi dám nằm dưới cổng vòm cao lớn của Thánh Mẫu Đường để tránh mưa.

Thang Nhược Vọng vô thức bước nhanh hơn, tiến tới bên cổng vòm, vén mũ trùm đầu lên, chuẩn bị dùng giọng nói hiền từ và thân thiện nhất để hỏi chuyện đám trẻ thơ bần cùng này. Nhưng rồi đứa bé nhỏ nhất hét lên kinh hãi, cuống cuồng bỏ chạy, số trẻ còn lại cũng vội vàng chạy theo.

Để lại một mình Thang Nhược Vọng ngượng nghịu đứng đấy.

Cảnh tượng ấy Thang Nhược Vọng đã gặp nhiều lần, cũng không lấy làm quá buồn. Ông gõ cửa, một phó dịch Đại Minh chừng ngoài 50 tuổi mở cửa ra, cẩn thận hỏi han rồi để ông vào Thánh Mẫu Đường.

“Ngô, nếu đám trẻ kia còn đến tránh mưa thì đừng xua đuổi chúng.”

Phó dịch vâng lời, khép cửa lại.

Hôm nay xảy ra không ít việc, Thang Nhược Vọng cần phải ghi chép lại. Nếu có thể, ông còn muốn gửi cho Từ Quang Khải ở tận Hào Cảnh xa xôi một phong thư, để nói cho bằng hữu biết sự bàng hoàng bất an của mình lúc này.

Làm xong xuôi mọi việc đã đến hoàng hôn. Thang Nhược Vọng mở cửa sổ, không khí lạnh ẩm thấp ùa vào phòng, nhưng nam nhân có đôi mắt sâu hoắm, chiếc mũi cao gãy gập như mũi ưng lại lộ ra nụ cười hiền hòa.

Đám trẻ kia tựa đàn chim sẻ kinh hoảng, bay đi rồi, thấy an toàn lại kéo về tụ tập.

Nhìn đám trẻ run bần bật trong mưa xuân, Thang Nhược Vọng gọi phó dịch: “Ngô, cho bọn trẻ ít đồ ăn đi, chắc chúng đói lắm rồi.”

Lão Ngô đã quá chán ngán chuyện này: “Thần phụ, ngài đừng để ý đến lũ ăn mày ấy nữa. Nơi đây toàn những kẻ ngu xuẩn, ngài tốt với đám trẻ con, bọn chúng sẽ cho rằng ngài muốn ăn tim trẻ con đấy.”

Thang Nhược Vọng mỉm cười: “Ngô thân mến, hoa hồng đâu tự dưng từ trời rơi xuống. Muốn có hoa hồng, mình phải tự tay vun trồng. Những tiểu thiên sứ này rất có thể chính là những hạt giống hoa hồng ấy.”

Lão Ngô học theo lễ tiết phương Tây mà Thang Nhược Vọng từng dạy mình trước kia, khom lưng nói: “Vậy người hầu của ngài sẽ mang thức ăn cho chúng. Nhưng Lão Ngô phải cảnh cáo ngài, lương thực của chúng ta không còn nhiều đâu. Trước khi mua được thêm, mong ngài tiết kiệm một chút, đừng hào phóng như vậy.”

Thang Nhược Vọng cười vang: “Đi đi Ngô, Da Tô sẽ không để người chăn cừu của Người thiếu cái ăn đâu. Chúng ta mỗi ngày đều cầu nguyện khẩn thiết, nếu không còn gì để ăn nữa, Da Tô ắt sẽ ban cho chúng ta.”

Lão Ngô làu bàu điều gì đó không rõ rồi đi xuống bếp. Thang Nhược Vọng cẩn thận nấp sau tấm rèm cửa dày, lo lắng hình dạng của mình sẽ khiến những đứa trẻ dễ hoảng sợ kia bỏ chạy.

Quả nhiên, khi Lão Ngô đi ra, bọn trẻ không chạy. Thấy ông bê ra ít bánh kê vàng, chúng liền từ từ xán tới, nhưng lại không dám lấy ăn. Thật đúng như lời Thang Nhược Vọng nói, đây quả là một đàn chim sẻ.

“Có thể cho ta nếm thử trước được không?” Một giọng nói dễ nghe truyền đến.

Lão Ngô quay đầu nhìn. Ông thề, cả đời chưa từng gặp nữ tử nào xinh đẹp đến thế. Không, đó là một tiên nữ trong bộ y phục làm từ vải thô thướt tha, bước ra từ trong ngõ nhỏ. Tay nàng treo chiếc giỏ trúc phủ một lớp vải, tay kia cầm ô, tựa hồ thời gian cũng phải dừng lại ở khoảnh khắc ấy.

Có thể thấy, trong giỏ nàng cũng chứa đầy thức ăn.

“Ta không tin người hầu của thần linh lại làm hại trẻ con vô tội.” Lão Ngô ngây ngốc nhìn thiếu nữ y phục vải mộc mạc mà xinh đẹp vô ngần ấy, nàng lấy một chiếc bánh kê, xé miếng nhỏ đưa qua đôi môi hồng hé mở.

Nhìn nàng khẽ nhíu mày, Lão Ngô vô cùng hối hận, vì sao mình không cho thêm chút đường vào bánh nhỉ?

Thiếu nữ nếm bánh của Lão Ngô xong, bất ngờ nhoẻn miệng cười, nụ cười như nắng xuân êm ái làm lòng người dịu lại: “Bánh thật ngon.”

Được thiếu nữ khen ngợi, Lão Ngô bất giác ưỡn ngực: “Yên tâm mà ăn, đều là bánh sạch sẽ cả. Các ngươi không tin, ta có thể ăn trước.”

Đám trẻ thấy thiếu nữ đã ăn, liền tranh nhau lấy bánh, ăn ngấu nghiến. Thiếu nữ thẹn thùng vén tấm khăn che chiếc giỏ trúc, trong đó chỉ có bánh rau, rồi nói với Lão Ngô: “Ta cũng mang theo ít đồ ăn, hay là ông nếm thử xem? Ta chỉ còn ít lương thực, nên phải thêm rau dại vào đó.”

Lão Ngô không chút do dự, lấy bánh rau lên nhìn, sau đó cho vào miệng nuốt chửng: “Ngon, thật là ngon! Cô nương khéo tay quá, có thể dùng kê và rau dại làm thành món ngon thế này, thật là hiếm có. Cô nương, ta có thể lấy cho Thần phụ nhà ta một chiếc bánh rau được không? Bao năm qua ông ấy cứ ngốc nghếch đem thức ăn cho người khác, nhưng chưa bao giờ được ai tặng cho cái gì.”

Thiếu nữ che miệng khẽ cười: “Nếu ông không chê món ăn thô lậu, vậy xin cứ đem mời tiên sinh nhà ông dùng.”

Lão Ngô vui sướng lấy hai chiếc bánh rau cho vào khay, rồi chạy ù về giáo đường.

Cảnh tượng ấy lọt hết vào mắt Thang Nhược Vọng. Lúc này đây, trái tim ông như được bao phủ bởi hơi ấm, không vì lý do nào khác. Sự hy sinh của ông cuối cùng đã gặt hái được thành quả. Thiếu nữ mỹ lệ kia, trong mắt ông, chính là một thiên sứ: “Người hầu của thần linh nhất định là lương thiện! Ôi, những lời đẹp đẽ làm sao, ca ngợi Da Tô, đây có phải là dấu hiệu của Người không?”

Lời bình: Tội nghiệp cha cố thật thà.

Bản dịch này là tâm huyết độc quyền của truyen.free, kính mong chư vị độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free