Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1024: 8
Tể Tể: “...”
Hoắc Trầm Lệnh còn chú ý đến một điểm khác: “Mày đã nhảy lầu ngay ngày bị sa thải à?”
Hai hàng huyết lệ (nước mắt máu) của con quỷ không ngừng rơi lã chã: “Phải, chính vào đêm hôm đó.”
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt: “Có phải Bàng Lê Chi còn nhận được một khoản tiền bồi thường từ công trường đó hay không?”
Con quỷ nhìn Hoắc Trầm Lệnh với vẻ mặt không dám tin: “Sao... sao ngài lại biết?”
Hoắc Trầm Lệnh vốn không định nói thêm điều gì, ngặt nỗi thấy Tể Tể nhìn mình chằm chằm, có vẻ như cực kỳ tò mò, thế là ông đành phải kiên nhẫn giải thích từ từ.
“Bởi vì Bàng Lê Chi là một người phụ nữ chỉ làm những việc có lợi cho bản thân, vả lại cô ta còn am hiểu luật và hiểu mày nữa.”
“Mày nói mày bị sa thải là vì đắc tội nhà thầu, lúc đó trên công trường chắc hẳn có không ít người có thể chứng minh mày với nhà thầu có tranh chấp với nhau.”
“Cô ta chọn ngay đêm mày bị sa thải để cho mày bắt gặp cô ta đang hẹn hò với một người đàn ông khác, tiếp đó lại cố ý kích thích mày, khiến mày trong lúc nông nổi nhảy lầu tự sát, hợp tình hợp lý đem nguyên nhân cái chết của mày đổ hết lên đầu của nhà thầu đã sa thải mày lúc đó.”
Hoắc Trầm Lệnh cụp mi xuống, che đi sự lạnh lùng trong mắt.
“Thông thường khi công trường xảy ra án mạng, họ sẽ chọn cách bồi thường để sự việc được lắng xuống. Chắc mày đã đưa cô ta đi gặp bạn mình rồi đúng không, mày là con một, cha mẹ mất, còn cô ta với tư cách là vợ sắp cưới của mày, đương nhiên nhận được tiền bồi thường tử vong rồi.”
Con quỷ: “...”
Không thể phủ nhận Hoắc Trầm Lệnh nói hoàn toàn chính xác.
Con quỷ siết chặt nắm tay, chỉ hận không thể tát cho mình một bạt tai vì đã nông nổi nhảy xuống lầu vào lúc ấy.
Tại sao nó lại ngu ngốc đến vậy chứ?
Tại sao lại kết thúc cuộc đời của bản thân vì một người phụ nữ hám lợi chứ?
Sự hối hận giống như một dòng nước lũ ùa thẳng vào tâm trí, khiến toàn thân con quỷ run rẩy, máu chảy giàn giụa.
Không quay lại được nữa rồi.
Nó đã chết rồi!
Thấy âm khí của nó tăng vọt, Tể Tể nhanh chóng nhân cơ hội này ngốn vài ngụm lớn, sau đó liếm cái miệng nhỏ của mình, kiềm chế không để bản thân ăn thêm nữa.
“Lúc còn sống mày đã tự sát mà chết, không trân trọng tính mạng của mình. Sau khi chết lại hại người, nếu không phải do bản Tể Tể ngăn cản thì mày đã trở thành một con lệ quỷ rồi. Dù không thành công nhưng mày đã tích tụ nghiệp chướng, đợi khi xuống địa phủ vẫn phải bị xử phạt!”
Con quỷ không hề sợ bị xử phạt, nó đột nhiên cố gắng trở về hình dáng lúc còn sống, quỳ xuống dập đầu với Tể Tể.
“Đại nhân nhỏ, tôi không cầu xin ngài rộng lòng tha thứ cho tên cô hồn dã quỷ này, nhưng xin ngài hãy để tôi được nhìn thấy Bàng Lê Chi nhận phải sự trừng phạt thích đáng cho những hành động xấu xa của mình!”
Nếu không, cho dù có xuống âm tào địa phủ thì nỗi oán hận của nó cũng khó mà tiêu tán.
Tể Tể cảm thấy có thể thực hiện được.
Tuy nó có tội nhưng lại không đến mức khiến bé trực tiếp nuốt chửng.
Giữ con quỷ này lại là để đợi cha Minh Vương làm xong công việc của mình rồi nhờ cha Minh Vương đưa ba bà cháu bà cụ Vương ở trong túi quần và con quỷ này đi xuống địa phủ đăng ký một lần luôn.
Tể Tể đột nhiên nghĩ đến chú út, hình như chú ấy rất thích cô Bàng kia.
Bé vội quay đầu nhìn sang cha nuôi: “Cha ơi, chú út rất thích cô Bàng thì phải làm sao?”
Con quỷ gấp gáp nói: “Đại nhân nhỏ để tôi gặp chú út của ngài đi, tôi sẽ tự mình nói cho anh ấy biết người phụ nữ Bàng Lê Chi này giả tạo, độc ác và đáng sợ đến mức nào.”
Con quỷ vừa dứt lời, giọng nói của Hoắc Trầm Vân từ ngoài cửa vang lên.
“Lê Chi, sao cô lại ở đây?”
****
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên hỏi con quỷ.
“Mày tên gì?”
Con quỷ: “Tôi tên là Triệu Duy!”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu rồi nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, con cất nó trước đi.”
Triệu Duy kinh ngạc: “Thưa ngài, tôi thật sự có thể giúp gia đình ngài vạch trần được bộ mặt thật của Bàng Lê Chi.”
Dù cho Hoắc Trầm Lệnh đang nằm trên giường, nhưng vẫn không thể che giấu đi vẻ cao quý thanh tao của ông.
“Loại phụ nữ như Bàng Lê Chi sẽ không chỉ mê hoặc một mình em trai của tôi, vậy lẽ nào mày đều đi vạch trần với mỗi một người bị cô ta mê hoặc?”
Triệu Duy sững sờ.
Hoắc Trầm Lệnh nhẹ giọng nói: “Bọn tôi không sợ sự tồn tại của bọn mày, nhưng còn những người khác thì sao?”
Triệu Duy mở miệng ra nhưng nhất thời không nói ra được lời nào.
Bởi vì những gì Hoắc Trầm Lệnh nói rất có lý.
Sau khi khiến nó tuyệt vọng thì Hoắc Trầm Lệnh lại cho nó hy vọng.
“Nhưng yên tâm đi, ác quả ác báo, nhân quả tuần hoàn, quả báo khó mà thoát được, bây giờ cô ta muốn gì được nấy, thuận buồm xuôi gió cũng chỉ là chưa đến lúc phải trả thôi.”
Triệu Duy im lặng, Tể Tể lấy khóa trường mệnh ra, gõ nhẹ vào khóa trường mệnh, sau đó Triệu Duy chủ động hóa thành một làn khói đen quay về trong đó mà không nói lời nào.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Hoắc Trầm Vân dẫn Bàng Lê Chi đi vào.
Bàng Lê Chi ôm một bó hoa tươi và rất tự nhiên chào hỏi với Hoắc Trầm Lệnh sau khi đi vào.
“Tổng giám đốc Hoắc, nghe nói anh không khỏe phải nhập viện, vừa hay tôi đang ở gần bệnh viện nên qua đây thăm anh.”