Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1031:

Hai phút sau cô gái kia nghiêng đầu, ọc ra cả đống nước, bắt đầu ho khan kịch liệt, ngực phập phồng.

Huấn luyện viên ngồi sang bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm.

“Đã cứu được người.”

Có người vây xem thấy cổ tay và cổ chân của cô gái có đeo vòng trọng lực thì trợn mắt há miệng mà hỏi.

“Cái gì đó?”

“Hình như là vòng trọng lực!”

“Tại sao cô ấy lại đeo tới bốn cái vòng trọng lực nhảy xuống nước như thế này?”

“Đù! Cô ta đâu có phải đi bơi, cô ta muốn tự tử!”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Lục Tây Ba đã khôi phục được một chút.

“Hai người… là người yêu, cãi nhau hả? Nên cô ấy muốn đồng quy vu tận với anh luôn?”

Lục Tây Ba cạn lời: “… Tôi còn chẳng quen cô ta cơ!”

Quần chúng vây xem: “Thế sao cô ấy lại cứ tìm anh thế?”

Lục Tây Ba: “…”

Tể Tể vội giải thích: “Hai hôm nay vận khí của chú Lục không tốt, số con rệp, vừa hay đụng phải nhau thôi!”

Quần chúng vây xem: “…”

Hiển nhiên là quần chúng vây xem không tin chuyện này, thế là có người quay qua hỏi cô gái muốn tự tử kia.

Này cô ơi, cô có quen anh này không?”

Cô gái có đeo vòng trọng lực kia nhìn Lục Tây Ba sau đó lắc đầu, vẻ mặt chết lặng.

Quần chúng vây xem: “…”

Đù má xui thật hả!

Thế thì đúng rồi…

Có người không nhịn được mà hỏi người phụ nữ muốn tự sát kia: “Cô có chuyện gì nghĩ quẩn trong lòng mãi không thông mà muốn tự kết liễu đời mình vậy? Lại còn dẫn theo cả người vô tội như này nữa?”

Bỗng nhiên cô gái đeo vòng trọng lực kia gào lên như phát điên: “Ai mà không muốn sống cho tốt cơ chứ? Nhưng tôi chẳng còn gì cả, chẳng còn cha mẹ, con gái, không còn một cái gì hết!

Tôi sống làm cái gì? Người vô tội á? Nếu như anh ta vô tội thì không nên nhìn chằm chằm vào tôi khi đang nói chuyện! Đàn ông toàn những thằng đáng chết thôi! Khụ khụ khụ!”

Cô gái kia gào thét xong thì bắt đầu ho khan kịch liệt.

Đúng lúc đó, có một người đàn ông khoảng chừng năm mươi sáu mươi tuổi vọt vào.

“Tiểu Ninh!”

Tể Tể ngẩng đầu, liếc mắt nhìn. Trí nhớ của cô bé rất tốt nên chưa gì đã nhận ra được ngay đó là ai.

****

“Bác Lương!”

Lương Ái Quốc hối hả chạy tới thoáng sững sờ, khi thấy tuy Khương Tiểu Ninh đang ho khan kịch liệt, nhưng rõ ràng không gặp nguy hiểm tới tính mạng thì khẽ thở phào.

Nghe thấy giọng nói non nớt, mềm mại của trẻ con, Lương Ái Quốc vội vàng hướng mắt nhìn theo, sau đó mừng rỡ hô: “Tể Tể.”

Tể Tể híp mắt cười, cúi đầu: “Chào bác Lương.”

Lương Ái Quốc vui vẻ bước nhanh lại gần, xoa đầu Tể Tể.

“Tốt, tốt quá, cảm ơn Tể Tể, cảm ơn cháu nhiều…”

Ông ấy vốn định cảm ơn Tể Tể vì trước kia đã cứu mình, giờ còn cứu cả Khương Tiểu Ninh, nhưng khi vô tình đảo mắt nhìn quanh, phát hiện có rất nhiều người tụ tập lại đây thì lập tức kết thúc đề tài này ngay.

Mặc dù Cố Thích Phong không nói sự thật cho ông ấy biết, nhưng là chủ tịch của tập đoàn Đại Phong, ông ấy không hề ngu, thế nên sao có thể không biết người cứu mình ở bệnh viện lần đó không phải Cố Thích Phong, mà là cô công chúa nhỏ nhà họ Hoắc.

Mấy hôm nay, ông ấy đang tính đích thân tới nhà họ Hoắc để cảm ơn, nhưng con cái không nên thân, cộng thêm sức khỏe không tốt, thành ra mới trì hoãn tới giờ.

Thật không ngờ lúc này lại gặp được Tể Tể.

“Tể Tể, hai ta qua chỗ khác nói chuyện nhé?”

Tể Tể thấy bốn phía toàn là người, quả thật không tiện nói chuyện, vì vậy mà mỉm cười đồng ý: “Tể Tể nghe theo bác Lương.”

Đám đông xung quanh bốn nắt nhìn nhau, chờ tới khi Lương Ái Quốc ôm Tể Tể, lại bảo thư ký tới đỡ Khương Tiểu Ninh dậy, sau đó rời đi, thì mới có người hoàn hồn.

“Người vào sau cùng là chủ tịch Lương của tập đoàn Đạt Phong đúng không?”

“Hình như vậy!”

“Trước đó không phải nói bị bệnh sao? Lần này trông… có vẻ khá hơn nhiều.”

“Tôi cũng nghe đồn khoảng thời gian trước chủ tịch Lương đổ bệnh nặng, bằng không cũng chẳng nhận ra ngay đâu.”

“Gầy hơn trước nhiều.”

“Thế cô gái nhảy hồ kia có quan hệ gì với chủ tịch Lương, sao trông chủ tịch Lương căng thẳng quá vậy? Chẳng lẽ là tiểu tam?”

***

Lương Ái Quốc không nghe rõ những người xung quanh đang xì xầm chuyện gì, nhưng cũng đoán được đại khái. Có điều việc đó không quan trọng, vấn đề hiện tại là… Khương Tiểu Ninh vẫn còn sống.

Trong phòng, Hoắc Tư Tước ôm Tể Tể, ngồi bên cạnh là Hoắc Tư Cẩn, Đỗ Văn và Lục Tây Ba, hiện ba người đã thay đồ mới, kế tiếp là Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư.

Lương Ái Quốc ngồi trên sofa đối diện, còn Khương Tiểu Ninh thì rúc trong góc, tựa như bức tượng vô hồn.

Lương Ái Quốc đã biết Khương Tiểu Ninh tự sát, còn suýt liên lụy Lục Tây Ba, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi bác sĩ Lục, tôi thay mặt Tiểu Ninh xin lỗi cậu, thật lòng xin lỗi cậu.”

Mạng vẫn còn, bản thân Lục Tây Ba cũng cảm thấy là do mình không nghe Tể Tể khuyên nênới suýt chút đi đời nhà ma, thế là nhẹ nhàng phủi tay: “Bọn tôi không sao, chủ tịch Lương đừng để bụng.”

Dứt lời, bác sĩ Lục chuyển hướng nhìn về phía Khương Tiểu Ninh, là một bác sĩ, tất nhiên anh ấy cực kỳ quý trọng sinh mệnh.

“Chủ tịch Lương, không biết tại sao cô Khương lại làm ra hành vi chống đối mãnh liệt như vậy?”

Nghe thế, Lương Ái Quốc thở dài. Ông ấy còn chưa kịp mở miệng giải thích thì cửa phòng bỗng bật mở, một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi có diện mạo giống ông ấy tới năm phần hùng hồn bước tới, trên mặt hiện rõ vẻ khó chịu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free