Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1058:

Pháp y lạnh lùng nói: “Tạm thời chúng tôi không thể khẳng định có phải là tự sát hay không, phải đợi các đồng chí ở bộ phận giám định dấu vết từ bên hồ trở về nữa.”

Đồng chí ở bộ phận giám định dấu vết trở về rất nhanh, trong mắt lộ ra vẻ chán nản, khẽ lắc đầu.

“Không có dấu vết rõ ràng.”

Bà Triệu nhảy cẫng lên: “Cho nên Nguyệt Hồng nhà chúng tôi đã tự sát phải không? Cảm ơn các đồng chí cảnh sát đã trả lại sự trong sạch cho chúng tôi.”

Tể Tể nhìn hai hàng nước mắt máu của Trương Nguyệt Hồng và Đậu Đậu không ngừng rơi lã chã, cất giọng non nớt hỏi họ.

“Các người tự sát thật sao?”

Trương Nguyệt Hồng vừa khóc vừa gật đầu: “Đúng vậy, nhưng cũng do Triệu Quý Cương và mẹ gã ép cả!

Đám người Hoắc Tư Lâm có thể nhìn thấy Trương Nguyệt Hồng và Đậu Đậu. Họ nhìn nhau một cái và thay đổi vị trí, nhanh chóng chặn tầm nhìn của tất cả mọi người rồi hỏi mẹ con Trương Nguyệt Hồng.

“Sao lại nói như vậy?”

Trương Nguyệt Hồng nhìn cha mẹ trong phút chốc như già đi mười tuổi và anh trai đang thở hồng hộc ước gì có thể xé xác mẹ con Triệu Quý Cương ra thành từng mảnh, sau đó cô ấy hít một hơi thật sâu.

“Sau khi biết đứa bé trong bụng tôi là con gái thì bọn họ bắt tôi phải phá thai. Tôi không đồng ý và đề nghị ly hôn nhưng mẹ con họ không đồng ý.”

Nói đến đây, Trương Nguyệt Hồng vô thức sờ bụng mình.

Có điều bào thai quỷ đã biến mất, bụng của cô ấy cũng trở nên phẳng lại.

Cô ấy nói tiếp: “Chúng tôi đã cãi nhau một trận, Triệu Quý Cương uống rượu về còn suýt chút nữa đánh chết Đậu Đậu! Sau đó hai mẹ con họ nói muốn ly hôn cũng được nhưng trước tiên phải sinh cho nhà họ Triệu một đứa con trai! Nếu không, cho dù có chết thì tôi cũng chỉ có thể là quỷ của nhà họ Triệu!

Dường như nhớ đến cảnh tượng lúc đó, cả người của Trương Nguyệt Hồng không ngừng run rẩy.

Cô ấy vừa khóc vừa run run cánh môi, trong giọng nói chứa đầy sự chua chát, uất ức và hận thù.

“Năm đó cha mẹ và anh trai đã cật lực ngăn cản nhưng tôi lại bị tình yêu làm mờ mắt, cho rằng mình sẽ có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc nên đã bỏ trốn đến nhà họ Triệu và nói ra những lời tàn nhẫn như cả đời này sẽ không bao giờ trở về với nhà nữa! Cha mẹ và anh trai cũng tức giận đến mức bảo tôi đừng bao giờ quay về! Tôi...”

“Sau khi cãi vã với Triệu Quý Cương, tôi vốn định gọi điện nói với mẹ rằng tôi đã sai rồi, tôi muốn đưa Đậu Đậu trở về, nhưng lại vô tình phát hiện Triệu Quý Cương đang qua lại với góa phụ Lý trong thôn. Lúc đó...

đầu óc tôi trống rỗng nên đã ích kỷ đến mức dẫn theo Đậu Đậu nhảy xuống hồ tự tử.”

“Tội nghiệp Đậu Đậu của tôi... con bé mới ba tuổi, tôi... tôi không xứng làm mẹ... ô ô ô...”

Hoắc Tư Lâm và những người khác: “...”

Họ không thể diễn tả được tâm trạng của mình lúc này là gì, rõ ràng chưa từng trải qua, nhưng mỗi một người họ, ngay cả Tể Tể mới ba bốn tuổi và Tương Tư Hoành đều cảm thấy rất bức bối và ngột ngạt.

Đỗ Văn lẩm bẩm: “Cho nên cô đã dẫn Đậu Đậu đi tự sát. Tuy gia đình nhà mẹ đẻ của cô đã đến, nhưng cũng không thể tống cổ mẹ con Triệu Quý Cương vào tù được!”

Cho dù Trương Nguyệt Hồng và Đậu Đậu là bị bọn họ ép chết, nhưng suy cho cùng bọn họ không hề giết người!

Đậu Đậu bỗng ôm chầm lấy Trương Nguyệt Hồng, nghẹn ngào gọi cô ấy.

“Mẹ đừng khóc mà, mẹ là người mẹ tốt nhất trên đời này luôn. Lúc cha và bà nội đánh Đậu Đậu, mẹ luôn đứng ra bảo vệ Đậu Đậu. Đậu Đậu yêu mẹ nhất, mẹ đi đâu Đậu Đậu sẽ đi theo đó!”

“Đậu Đậu mãi mãi yêu mẹ!”

Trương Nguyệt Hồng ôm con gái khóc sướt mướt. Tể Tể và những người khác thấy mà hốc mắt đỏ hoe.

Tể Tể hít hít cái mũi đột nhiên có chút nghẹn ngào của mình, cất giọng non nớt nói.

“Cô Nguyệt Hồng, em Đậu Đậu, hai người đừng khóc nữa. Tể Tể thấy mà cũng muốn khóc... Hu hu... Tể Tể mở mắt Âm Dương cho cha mẹ và anh trai của cô Nguyệt Hồng để mọi người có thể nói lời tạm biệt đàng hoàng có được không?”

****

Sở dĩ Trương Nguyệt Hồng không biến thành mẹ quỷ tàn ác khát máu cũng là do đám người Bách Minh Tư đã đến kịp lúc, khi biết mình và con gái còn có thể đầu thai chuyển kiếp lần nữa thì cô ấy thấy vô cùng biết ơn đám người Tể Tể, cho nên Tể Tể nói gì, họ đều đồng ý hết.

Hơn nữa, Tể Tể còn mở mắt âm dương cho gia đình họ, một chuyện tốt như vậy… cô ấy đến nghĩ cũng không dám nghĩ đến, thế nên cô ấy vội ôm lấy con gái cúi đầu lạy Tể Tể.

“Cảm ơn đại nhân nhỏ! Cảm ơn đại nhân nhỏ!”

Tể Tể nhìn em Đậu Đậu được Trương Nguyệt Hồng ôm chặt trong lòng, khiến cho cô bé không khỏi thầm nghĩ đến người mẹ mà mình chưa từng gặp.

Cha Minh Vương nói rằng do yêu cô bé nên mẹ mới biến mất mãi mãi.

Nếu như mẹ cô bé còn sống thì mẹ cũng sẽ ôm chầm lấy cô bé như cô Nguyệt Hồng chứ?

Và cả người mẹ nhân gian mà cô bé vẫn chưa từng gặp, cô ấy dịu dàng như thế, chắc chắn sẽ gọi tên Tể Tể của cô bé bằng giọng dịu dàng hơn cả cha nuôi.

Nghĩ tới đây, Tể Tể muốn khóc lập tức nở ra nụ cười ngọt ngào.

Tương tự như vậy, cô Nguyệt Hồng chắc chắn cũng rất nhớ mẹ của mình và cũng muốn mẹ mình thấy được mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free