Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1084:
Minh Vương cũng không nài nỉ, chỉ mỉm cười gật đầu: “Cũng đúng! Cháu có thể trải nghiệm ở nhà trẻ nhân gian một chút, nếu cơ thể không thoải mái, nhớ phải bảo Tể Tể dẫn cháu đi tìm người cha nuôi tại nhân gian để đưa cháu về nhà đấy!”
Sau khi nói xong, Minh Vương ngáp một cái, rồi vẫy vẫy tay.
“Các cháu cứ nói chuyện đi, bổn tọa còn có việc phải làm, đi trước đây.”
Vừa dứt lời, bóng dáng của Minh Vương liền đột ngột biến mất trong tầm mắt của tất cả mọi người.
Người trong nhà họ Hoắc tập mãi cũng thành thói quen, còn hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ đã trở thành “hóa thạch sống” từ lâu rồi!
****
Kế Nguyên Tu tạm thời ở lại trang viên nhà họ Hoắc, rốt cuộc cậu vừa mới tỉnh lại chưa bao lâu, đối với nhân gian hiện tại cũng không biết nhiều.
Hơn nữa cậu còn mang theo hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ, bệnh viện tâm thần Thái Hoà nhất định còn đang đi tìm bọn họ, lựa chọn tốt nhất là cứ tạm thời sắp xếp họ ở lại trang viên nhà họ Hoắc.
Trang viên nhà họ Hoắc bị phá huỷ, nhưng hiện tại đã được tổng giám đốc Hoắc và Tương Uyên dùng năng lực của đồng tiền mà tu sửa xong, hiện đang trong giai đoạn trang trí.
Trong số mấy loại cây hoa, cây cỏ trong trang viên, cũng có nhiều loại bonsai khác nhau, lại có thêm Thỏ Đen và Hổ Nhỏ.
Hai yêu quái cùng liên thủ, làm việc không biết ngày đêm, dường như đã khôi phục lại được diện mạo của trang viên trước khi bị phá hủy.
Tổng giám đốc Hoắc tận dụng tốt mọi thứ, trước khi mời công ty nội thất tới trang trí, còn cố tình tìm Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ, bảo hai đứa chúng nó đảm bảo rằng tất cả vật liệu trang trí được đưa vào trang viên nhà họ Hoắc sẽ không chứa bất kỳ chất formaldehyde nào.
Formaldehyde: còn có tên formol, formalin. Đây là hợp chất hữu cơ, có công thức HCHO, thường dùng ở dạng dung dịch có nồng độ 10- 37% bốc hơi mùi rất khó chịu, làm cay mắt và kích ứng đường hô hấp gây ho.
Kế hoạch của tổng giám đốc Hoắc rất tốt, sau khi lắp đặt xong các trang thiết bị, hôm sau có thể trực tiếp dọn vào ở ngay.
Vì thế Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ ngoài việc lén lút giúp đỡ các công nhân làm việc, còn có nhiệm vụ khác, đó là chăm sóc hoa, cây, hồ bơi và các đồ lặt vặt khác trong khắp trang viên.
Thừa dịp trời tối, chúng cũng lén lút lợi dụng thuật pháp để loại bỏ formaldehyde!
Thỏ Đen giận mà không dám nói gì, nó dùng một chân ngắn ngủn chống cằm, ngẩng đầu nhìn trời y hệt như con người.
Hổ Nhỏ không cam lòng: “Anh Thỏ, chúng ta…”
Thỏ Đen không cần nhìn cũng biết Hổ Nhỏ muốn làm gì, trực tiếp dùng chân phải đá vào Hổ Nhỏ khiến nó bay xa 3 mét.
“Ông em hổ à! Ngoan! Còn sống không phải rất tốt sao?”
Hổ Nhỏ: “…”
Hổ Nhỏ lăn trên mặt đất một vòng rồi bò dậy, không khỏi nảy ra một ý tưởng.
“Anh Thỏ, nếu không chúng ta tới tìm con rồng đã xuất hiện lần trước, được không?”
Tuy rằng lần đó thời gian rồng xuất hiện quá ngắn ngủi, người bình thường có thể không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chúng nó là yêu quái đương nhiên có thể cảm nhận được.
Tộc rồng, là Thần tộc trong lời đồn!
Linh khí mỏng manh như vậy, mức gần như chẳng còn gì, không ngờ được tộc rồng vẫn còn tồn tại.
Đây là hy vọng của đám yêu quái như bọn chúng!
Thỏ Đen giội cho nó một gáo nước lã: “Tìm rồng? Ha hả a! Thần tộc đều dựa vào tín ngưỡng của con người mới có thể mạnh mẽ và tồn tại lâu dài, nhưng hiện giờ con người có còn tin vào thứ ấy nữa không?”
Hổ Nhỏ lập tức trả lời: “Không tin! Hiện tại con người đều tin vào sức mạnh của đồng tiền! Họ tin rằng tiền có thể sai ma khiến quỷ!”
Thỏ Đen cảm khái: “Vậy đấy! Cậu nghĩ xem vì sao Minh Tể Tể còn nhỏ như vậy đã có thể đập chết mấy yêu quái lớn đã sống được mấy trăm năm như chúng ta? Bởi vì bất kể sinh, lão, bệnh, tử, quan niệm này vẫn luôn tồn tại trong ý thức của vạn vật, cho nên Địa Phủ sẽ còn tồn tại vĩnh cửu, mà cô bé kia cũng mãi mãi mạnh mẽ!”
Hổ Nhỏ: “Nhưng hiện tại cũng có rất nhiều bộ phim về rồng mà!”
Thỏ Đen cạn lời: “Vậy cậu có nhìn thấy mấy người hiện đại đó dập đầu và thờ cúng tượng rồng thần, còn nói: “Thần rồng ơi thần rồng, xin thần hãy phù hộ con” hay không?”
Hổ Nhỏ: “…”
Cẩn thận ngẫm lại, hình như không có.
Cho nên…
Kế hoạch thoát khỏi tay Minh Tể Tể đã chết từ trong trứng nước rồi à?
Hổ Nhỏ vừa muốn nói thêm gì nữa, thì đột nhiên nhận thấy một luồng khí cổ xưa và thần bí tỏa ra từ ngọn đồi phía sau trang viên.
Hai yêu quái liếc mắt nhìn nhau, đồng thời để lộ ra biểu cảm không thể tin nổi.
“Rồng!”
Vãi đạn!
Đừng nói tới Hổ Nhỏ, đến cả Thỏ Đen cũng phải giật mình nhảy cẫng lên, dùng đôi chân ngắn nhỏ của mình chạy như điên về phía núi sau.
Nó không muốn được tự do sao?
Mẹ kiếp, lúc nào cũng muốn!
Tuy rằng mỗi câu mỗi chữ nó nói ra đều đả kích ông em hổ của mình, đó là bởi vì nó không tìm được tia hy vọng.
Kết quả hy vọng này đã đột nhiên xuất hiện trong lúc nó không kịp phòng ngừa!
Rồng… rồng tới rồi!
Lúc này trời đã tối hẳn, các công nhân trong trang viên đang tăng ca để trang trí, vì thế khắp nơi đèn đuốc còn sáng trưng.
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ lao tới cây hòe lớn, cẩn thận quan sát một lượt, nhưng lại không thấy người đâu.