Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1099:

“Tôi tin các đồng chí!”

Thất khiếu của Vương Tùng Cập sắp bốc khói, nhưng gã vẫn còn lý trí.

Nếu lúc này gã ta tranh luận ầm ĩ, chỉ có thể chứng minh là gã đang chột dạ.

Bởi vì hôm nay là lần đầu tiên gã ta bắt nạt Trương Ngọc, vì thế gã luôn cảnh giác, còn cẩn thận mà dùng bao, sau khi xong việc cũng đã dọn dẹp sạch sẽ.

Những dấu vết xanh tím trên người Trương Ngọc kia, là dấu vết mà bất cứ người đàn ông nào cũng có thể tạo ra, lúc ấy gã cũng sợ Trương Ngọc trong lúc tức giận sẽ tới đồn cảnh sát báo án, cho nên trong lúc cô ấy khóc lóc, gã ta đã dùng khăn lông lau qua những nơi gã từng chạm vào.

Cho nên, chỉ cần gã ta không thừa nhận, cho dù Trương Ngọc có nói ra hoa cũng không thể chứng minh rằng người làm nhục cô ấy chính là gã.

Nữ cảnh sát an ủi Trương Ngọc xong, ánh mắt của mấy người An Thành nhanh chóng rơi xuống người đứa trẻ trốn trong ngăn tủ.

Là một đứa bé gái, tóc tai rối bù.

Bế ngẩng đầu nhỏ lên, khuôn mặt bụ bẫm lộ ra, nhưng trên gương mặt bụ bẫm ấy lại lộ ra những vết tím xanh, đan xen cùng với làn da trắng nõn, thoạt trông rất dọa người.

Điều càng quan trọng hơn là, một bên mắt của đứa nhỏ đã hoá thành màu đen sì, tròng mắt cũng chẳng thấy đâu nữa.

An Thành hít một hơi thật sâu, vội vàng quỳ một gối xuống, bế đứa nhỏ từ trong tủ sách ra, giọng nói của anh ta run rẩy.

“Đứa bé ngoan, chú cảnh sát… tới muộn rồi.”

Tể Tể vừa vui vẻ muốn gọi chú cảnh sát, nhưng khéo mắt lại nhìn thấy con ngươi to trong đang bị kẹt dưới ván cửa phòng nghỉ, lúc này bé mới nhớ ra mình đã tự móc một con ngươi ra ngoài.

Hơn nữa trên mặt bé lúc này còn có “vết thương”, thoạt trông như thể bé vừa mới bị đánh một trận.

Là một đứa nhở bình thường, khi này hẳn là bé nên suy yếu mới phải.

Vì thế, khuôn mặt nhỏ của Tể Tể bỗng chốc suy sụp, bé giơ bàn tay nhỏ mập mạp lên bụm mặt và bắt đầu khóc hu hu.

“Hu hu hu… Cha ơi… Tể Tể muốn tìm cha!”

“Oa oa oa… Tể Tể muốn cha cơ!!”

Nhưng khóc thế nào cũng không ra nước mắt được, cho nên Tể Tể đành che kín khuôn mặt nhỏ mập mạp của mình lại, bởi vì một bên tròng mắt đã biến mất, cho nên bé còn không dám nhìn lén ra bên ngoài qua những khe hở trên ngón tay.

Lúc này hẳn là lúc phải yếu đuối, cho nên bé cũng chẳng dám gân cổ lên gào.

Âm thanh nhỏ nhẹ mềm yếu, chẳng khác gì tiếng kêu của một con mèo con vậy…

Tiếng khóc non nớt lại yếu đuối ấy đã khiến mọi người ở đây nghe mà đau lòng.

Cho dù là Trương Ngọc, cũng không nhịn được mà quay đầu nhìn lại, cô còn cho rằng trước đó mình đã bị đứa nhỏ này lừa.

Thực ra đứa nhỏ này đã gặp phải chuyện rất lớn, nhưng chỉ vì đứa nhỏ này quá ngoan ngoãn và hiểu chuyện, lại không muốn khiến cô ấy lo lắng cho nên mới nói dối là tự mình tạo ra những vết thương.

Thế nhưng một bên hốc mắt đen sì của cô bé kia là sao thế?

Cô ấy chắc chắn là trước đó đôi mắt của đứa nhỏ này còn rất tốt, vừa to vừa sáng, lại long lanh như thuỷ tinh.

Trương Ngọc không khỏi ngẩn người.

Những đồng chí cảnh sát còn lại nhìn thấy “thảm trạng” của Tể Tể, ai nấy đều nổi giận đùng đùng, tất cả đồng loạt hướng ánh mắt về phía Vương Tùng Cập đang đứng ở cửa phòng, trên trán gã đã toát một lớp mồ hôi lạnh.

“Súc sinh!”

Vương Tùng Cập: “…”

Sao gã ta lại thành súc sinh rồi?

Trương Ngọc n còn chưa được làm kiểm tra cơ mà!

Vốn dĩ Vương Tùng Cập không hề nhìn thấy Minh Tể Tể, đến khi bình tĩnh lại, gã ta thậm chí còn nghĩ, không biết Trương Ngọc nói tới đứa nhỏ nào?

Cho đến khi nhìn thấy An Thành ôm một đứa nhỏ từ trong tủ sách ra, trên mặt gã lộ rõ sự hoang mang.

Từ khi nào trong tủ sách có thêm một đứa trẻ vậy?

Khi Vương Tùng Cập nhìn về phía Tể Tể, Tể Tể đã vùi gương mặt nhỏ bụ bẫm của mình vào vai An Thành rồi.

Làn da của bé mềm mại non nớt, trên vai An Thành lại có huân chương, vì thế vừa cọ mấy cái quanh hốc mắt của bé đã đỏ lên, dường như cũng hơi sưng lên nữa.

Khoảnh khắc Vương Tùng Cập nhìn về phía bé, Tể Tể cũng vừa khéo ngước đầu nhỏ lên, nhìn về phía Vương Tùng Cập.

Đột nhiên không kịp phòng bị mà nhìn thấy khuôn mặt nhỏ chỉ còn lại một bên con ngươi, thậm chí còn có một mảnh bầm tím, mái tóc lộn xộn rối bời như dính xi măng, cả người bẩn thỉu như một cây lau nhà trong mương, ấy vậy mà lại khiến Vương Tùng Cập sợ tới mức lảo đảo.

Tuy rằng gã ta tàn nhẫn độc ác, nhưng bản thân gã chưa từng để dính một chút máu tươi nào lên tay cả.

Đột nhiên đối diện với một khuôn mặt thiếu mất một bên tròng mắt, quả thực khiến gã vô cùng hoảng sợ.

“Ai! Đây là con cái nhà ai? Vì sao lại ở trong tủ sách trong văn phòng của tôi?”

Không đợi người khác nói chuyện, gã ta nhanh chóng nhìn về phía Trương Ngọc.

“Con khốn, là mày làm đúng không?”

Bởi vì xác định “thảm trạng” của đứa nhỏ không phải do mình gây ra, khoảnh khắc này Vương Tùng Cập tự tin mười phần.

“Đồng chí cảnh sát, tôi yêu cầu kiểm tra lai lịch của đứa nhỏ này!”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt ủ rũ đáp lại lời gã ta.

“Bác viện trưởng, hai chú người xấu kia bảo bác nhờ họ đưa Tể Tể cùng anh Tiểu Tương và cả Tổ Bảo Bảo tới đây mà!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free