Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1136:
“Chân cha quả thực có hơi ngứa, nhưng không cần bẻ đi, chỉ cần gãi thôi.”
Lúc này mới đúng này!
Tể Tể vội vàng đặt sữa và trái cây lên bàn bên cạnh rồi chạy tới, ngọt ngào nói.
“Cha Minh Vương, Tể Tể gãi giúp cha nhé.”
Minh Vương cười tủm tỉm, gật đầu: “Cảm ơn Tể Tể.”
Tể Tể đứng yên trước mặt cha Minh Vương, duỗi hai bàn tay mũm mĩm của mình ra, gãi ngứa cho cha Minh Vương, Hoắc Trầm Lệnh đứng bên cạnh nhìn bộ dạng lười nhác của Minh Vương mà giận sôi máu.
Ông ho khan một tiếng, cũng gọi Tể Tể.
“Tể Tể, chân của cha cũng ngứa.”
Minh Vương đáp trả Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu không để bổn tọa giơ cao đánh khẽ, bẻ chân giúp cậu nhé?”
Tể Tể: “…”
Quả nhiên là hai ông bô đang cãi nhau.
Chân của cha Minh Vương có bẻ cũng không gãy được, nhưng chân của cha Hoắc thì có thể bẻ.
Tể Tể nghĩ đến cách cô giáo Tôn giải quyết mâu thuẫn giữa các bạn nhỏ tại nhà trẻ, hai mắt của bé bỗng sáng lên.
“Cha Minh Vương, cha Hoắc, nếu không thì như vậy đi, hai người gãi chân cho nhau đi.”
Không chờ hai ông bô kịp nói gì, Tể Tể đã lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai kéo Hoắc Trầm Lệnh qua, nhét ông ngồi vào một chiếc ghế văn phòng quá đủ cho một người lớn ngồi, nhưng hai người ngồi cùng lại trở nên chật chội.
Minh Vương: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Da đầu của hai người họ như muốn cùng nổ tung!
Dường như Tể Tể đã nhận ra, hai ông bô không thể nào cùng ngồi chung một cái ghế dựa được.
Vì vậy, bé chỉ đơn giản là kéo hai ông bô ngồi cùng một chỗ, bàn tay nhỏ béo tròn dùng sức một chút, cùng một lúc kéo cả hai người đặt lên bàn làm việc.
Hai ông bô cứ thế đã được bé sắp xếp rõ ràng.
“Được rồi, cha Minh Vương, cha Hoắc, hai người ngồi thành một hàng và gãi ngứa cho nhau đi, gãi xong thì cùng làm lành nha! Không được tức giận nữa, sau đó đi rửa tay, rồi cùng ngồi thành một hàng và ăn trái cây.”
Minh Vương: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
[Đôi lời của tác giả: Khụ khụ! Có phải cách giải quyết của Tể Tể thật tuyệt không? Ha ha ha]
****
Chuyến đi đến Vịnh Lan Kỳ ban đầu dự kiến vào sáng hôm sau, nhưng lại bị hoãn lại.
Bởi vì tổng giám đốc Hoắc đã đến bệnh viện.
Nguyên nhân rất đơn giản, đêm hôm trước, tổng giám đốc Hoắc và Minh Vương đã mâu thuẫn với nhau, nhưng vì con gái cưng mà họ phải ngồi xếp hàng cùng nhau ăn một đĩa trái cây cả tiếng đồng hồ mà không biết mùi vị.
Còn về việc gãi ngứa…
May mắn thay, lúc đó hai người hiếm khi nhất trí cùng ý, thậm chí còn đồng thanh giải thích với con gái cưng.
“Không ngứa! Khát nước, muốn ăn trái cây!”
Tể Tể vui vẻ.
Bé mỉm cười và vui vẻ bước đi trên đôi chân ngắn ngủi của mình để lấy trái cây cho hai ông bô.
Kết quả là cứ hết một đĩa trái cây này lại tiếp đến một đĩa trái cây khác, Tể Tể thấy hai ông bô có vẻ rất thích ăn hoa quả, nên đã gọi Tương Tư Hoành tới giúp đỡ, một người đưa trái cây trong phòng sách, người còn lại vào bếp lấy trái cây lên tầng.
Sau hai tiếng, hai ông bô lấy cớ muốn đi ngủ rồi bỏ chạy trối chết.
Tuy rằng bụng của Minh Vương vẫn còn chỗ chứa, nhưng ông quả thực không thích ăn trái cây.
Ông đã tích cốc cả vạn năm rồi!
(Tích cốc 辟谷: không ăn ngũ cốc gì để chuyên chú vào việc tu hành.)
Cha nuôi Hoắc thì xui xẻo hơn…
Ông trở lại phòng ngủ, sau khi tắm rửa xong, ông lại tiếp tục cầm máy tính bảng lên để tăng ca, nhưng không bao lâu sau Hoắc Trầm Lệnh đã cảm thấy trên người ngứa râm ran.
Bắt đầu chỉ là hơi ngửa, vì thế ông chỉ gãi nhẹ.
Sau khi không thể ngừng gãi, Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy từ gót chân lên tận đỉnh đầu, bao gồm cả gương mặt cũng ngứa không chịu được.
Cha nuôi Hoắc ý thức được có gì đó không ổn, vội vọt vào trong phòng vệ sinh để soi gương.
Hay lắm, trên mặt của tổng giám đốc Hoắc đã hiện bốn, năm vết mẩn đỏ, dọc theo cổ đi xuống còn có nhiều vết mẩn đỏ hơn.
Hơn nữa, bởi vì ông đã dùng sức để gãi, những vết xước màu đỏ xuất hiện trên người trông có vẻ hơi đáng sợ.
Cha nuôi Hoắc lái xe tới thẳng bệnh viện Số 1 ngay trong đêm.
Cố Thích Phong trực ca đêm, khi thấy tổng giám đốc Hoắc mặc đồ ngủ đến văn phòng của mình thì không khỏi vui vẻ.
“Ai da, sếp Hoắc à, bây giờ anh đã thay đổi phong cách lạnh lùng thành phong cách bất ngờ à? Hơn nữa cũng càng ngày càng trở nên giản dị, vest ba mảnh đen trắng của anh đâu rồi?”
Toàn thân Hoắc Trầm Lệnh ngứa vô cùng, liền giơ chân đá một cái.
Cố Thích Phong đã có sự chuẩn bị từ sớm, cười hì hì và né tránh.
“Ai da! Bị chọc trúng tim đen, thẹn quá thành giận à?”
Hoắc Trầm Lệnh nghiến răng: “Cậu…”
Cố Thích Phong vội vàng xua tay: “Đừng nói mấy câu vớ vẩn như cho tôi sang Nam Phi đào quặng! Cháu gái nhỏ đáng yêu Tể Tể của tôi chắc chắn sẽ không nỡ để tôi tới xa xôi như vậy. Dù sao thì tôi vẫn còn phải chăm sóc cho ông nội Cố của bé nữa mà!”
Hoắc Trầm Lệnh: “… Tối nay cậu có uống Mao Đài không?”
Cố Thích Phong tức giận: “Tổng giám đốc Hoắc, tôi là bác sĩ, là bác sĩ trực ca đêm, sao có thể không có y đức như vậy chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh chịu đựng cơn ngứa toàn thân: “Cậu mà có y đức cơ à, cậu xem bệnh nhân bị dị ứng như vậy mà còn cười nhạo bệnh nhân? Đây là y đức của cậu sao?”