Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1138:

“Đó là do bổn tọa dạy dỗ tốt!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Quả thực là dạy rất tốt! Ba tuổi rưỡi mới được tới trường mẫu giáo ở nhân gian! Đúng là ngài đã dạy con bé rất, rất, rất nhiều!”

Minh Vương xắn tay áo lên: “Cậu muốn đánh nhau đấy à?”

Ở Địa Phủ, dám đối đầu với ông ấy như vậy, ông ấy sẽ dấm cho kẻ đó thành tro!

Hoắc Trầm Lệnh: “Ngài đánh chết tôi rồi, Tể Tể còn phải mất công đi tìm người cha nuôi khác!”

Minh Vương cười lạnh: “Bảo đảm không đánh chết!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Ngài đánh tôi tàn phế, Tể Tể sẽ tìm ngài khóc lóc! Mắng ngài là người cha tồi!”

Minh Vương: “……”

Vãi đạn!

“Bổn tọa đi tìm Cửu Phượng! Tên già đó có đánh cũng không chết được!”

Rốt cuộc con chim già kia vẫn luôn có tâm địa bất lương, chắc chắn nó đang lôi kéo Tương Uyên âm mưu bất chính, đáng đánh!

Vừa dứt lời, Minh Vương đã biến mất ngay tại chỗ.

Ngược lại, nghĩ đến Cửu Phượng, Hoắc Trầm Lệnh lại trầm tư.

Sức lao động tốt như vậy, nếu không tận dụng thì đúng là phí phạm của trời!

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên mong ngóng khi Minh Vương ra tay với Cửu Phương sẽ tạo ra động tĩnh lớn một chút, đến lúc đó Cửu Phượng không một xu dính túi muốn bồi thường thì chỉ có thể làm việc theo ý của ông, thật là hợp tình hợp lý làm sao!

Tể Tể hoàn toàn không hay biết hai ông bô nhà mình tối qua đã xảy ra cãi vã, càng không biết cha nuôi ở nhân gian của mình bị dị ứng và phải đến bệnh viện.

Là một bạn nhỏ, khi không ăn vặt, mỗi ngày bé và Tương Tư Hoành, còn có cả Kế Nguyên Tu đều tới trường mẫu giáo học tập.

Kế Nguyên Tu mỗi ngày đều phải tới trường mầm non, cậu ấy cảm thấy cuộc đời này đã chẳng còn gì để luyến tiếc nữa.

Tuy nhiên, vì sức lực không đủ, cho nên cơ thể của cậu ấy không thể lớn lên được, cho nên dù đã hai ngàn tuổi, cậu ấy vẫn phải làm một bé ngoan tới trường mỗi ngày!

Bản thân cậu ấy vô cùng xấu hổ!

Cho nên khi ở nhà trẻ, Kế Nguyên Tu luôn có biểu hiện rất tốt.

So với những đứa trẻ từ ba đến sáu tuổi, con số hai ngàn tuổi của cậu ấy thực sự đã đủ để đám nhỏ gọi cậu ấy là lão tổ tông.

Vì thế, Kế Nguyên Tu luôn giúp đỡ các bạn nhỏ trong lớp bất cứ khi nào có thể.

Chỉ trong vòng một tuần kể từ khi nhập học, cậu ấy đã được tất cả các giáo viên, bạn học, thậm chí là cả hiệu trưởng Lý vô cùng yêu thích.

Hôm nay là thứ sáu, tất cả các trường học trên địa bàn thành phố đều được nghỉ lễ. Nhiều lãnh đạo nhà trường lo ngại tình trạng ùn tắc giao thông do nhiều phụ huynh đón con cái trong cùng một khoản thời gian, vì thế họ đã quyết định huỷ tiết học cuối cùng.

Hai bạn nhỏ Lục Hoài và Hoắc Tư Thần được tan học sớm, vì thế Hoắc Tư Thần đã lôi kéo Lục Hoài tới thẳng trường mầm non.

Sau khi mua vài cốc trà sữa ở quán trà sữa đối diện nhà trẻ, họ ngồi đó hơn nửa tiếng chờ Tể Tể và đám nhỏ tan học.

Gần cuối tháng, sáng sớm Hoắc Trầm Lệnh đã nói với các con rằng hôm nay ông bận việc, phải nhờ Hoắc Trầm Vân đang trong kỳ nghỉ đến đón chúng.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài chạy đến cổng trường mẫu giáo, mới thấy xe của chú ba đến muộn.

Hoắc Tư Thần: “Cháu còn tưởng rằng chú ba không tới đón chúng cháu.”

Lục Hoài: “Chú không tới đón cũng không sao, lúc ra ngoài cháu đã cầm theo mấy đồng tiền lẻ, chúng cháu có thể dẫn Tể Tể, Tiểu Tương cùng chú nhỏ bắt xe buýt về nhà.”

Phía bên trang viên quả thực cũng có chuyến xe buýt đi qua, nhưng chỉ có duy nhất một chuyến, hơn nữa trạm xe buýt còn cách cổng trang viên một ngàn mét.

Hoắc Trầm Vân đỗ xe xong vội vàng bước xuống.

Tể Tể và Tương Tư Hoành học lớp mẫu giáo bé cho nên được tan học khá sớm.

Khi nhìn thấy Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, hai đứa nhỏ vui sướng reo lên.

“Anh Lục Hoài! Anh Tư Thần!”

Cô giáo Tôn ban đầu không nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, vì thế tưởng người lớn nhà họ Hoắc không tới, không dám để hai đứa nhỏ chạy ra ngoài trước.

“Tể Tể, Tiểu Tương, chờ một chút, trẻ vị thành niên không thể đón trẻ nhỏ.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành có chút thất vọng, nhưng đôi mắt sắc bén của Tể Tể đã nhanh chóng nhìn thấy bóng hình của Hoắc Trầm Vân.

“Cô giáo Tôn, chú ba của Tể Tể và anh Tiểu Tương tới rồi ạ.”

Cô giáo Tôn cũng đã thấy Hoắc Trầm Vân, vội mỉm cười và gật đầu.

“Được, Tể Tể, Tiểu Tương, thứ hai tuần sau gặp lại nhé!”

“Cô giáo Tôn, hẹn gặp lại vào thứ hai tuần sau!”

Chào hỏi xong, hai đứa nhỏ được Hoắc Trầm Vân bế lên, một đứa bên trái, một đứa bên phải.

Vừa mới bế được một lúc, Hoắc Trầm Vân liền cảm thấy lực bất tòng tâm.

“Tể Tể, Tiểu Tương, có phải hai cháu lại tăng cân rồi không?”

Tể Tể: “Chú ba, Tể Tể đã ăn ít hơn rất nhiều rồi.”

Hoắc Trầm Vân ngẫm lại, hình như đúng là vậy.

Tể Tể lại cố đè thấp giọng lại, ngây thơ nói thêm: “Tuy nhiên quả thực là lần trước Tể Tể đã ăn rất nhiều quỷ, vẫn còn chưa tiêu hoá hết, đám ma quỷ bổ lắm, cho nên có thể Tể Tể thực sự đã mập lên đấy.”

Nói xong, Tể Tể không nhịn được mà cười khúc khích.

“Cha nói Tể Tể mập lên mới đẹp! Cho nên Tể Tể muốn duy trì như vậy!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Nhưng nếu bé còn mập lên nữa, anh sợ một cánh tay mình khó mà bế được bé.

Thật sự nặng đấy!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free