Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1159:
“Tể Tể, cái thứ tròn như quả bóng… đó là… con chuột sao?”
Thử Đại Tiên bị trọng thương nói: “Nhóc con, tôi là Thử Đại Tiên! Chuột cái gì mà chuột!”
Hoắc Tư Thần nghe thấy tiếng thì ngạc nhiên nhìn sang, sau đó ồ lên một tiếng.
“Ôi cha mạ ơi! Lục Hoài, nếu cậu không nói là chuột thì tớ còn tưởng đây là yêu quái heo đấy!”
Thử Đại Tiên: “… Thằng nhãi ranh, cậu không cảm thấy mình mất lịch sự sao?”
Tể Tể lặng lẽ nhìn qua.
Thử Đại Tiên: “…”
****
Tể Tể nhìn thẳng vào đôi mắt to bằng hạt đậu xanh của Thử Đại Tiên, tuy giọng nói vẫn non nớt nhưng đáy mắt lại tràn ngập lạnh lẽo.
“Mày gọi ai là đứa nhãi ranh? Ai mất lịch sự hả?”
Trong phút chốc Thử Đại Tiên hoảng sợ không thôi.
“Cô chủ, xin lỗi, làm gì có đứa nhãi ranh nào, chỉ có ông già thối thôi, tôi chính là ông già thối đó, là tôi mất lịch sự!”
Kế Nguyên Tu: “...”
Ok!
Đã được mở mang kiến thức!
Hóa ra một con đại yêu quái sống hơn bốn năm ngàn năm lại có thể hèn mọn đến vậy!
Hoắc Tư Thần đi vòng quanh Thử Đại Tiên hai vòng, vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối.
“Haiz!”
Tể Tể, Lục Hoài và Tương Tư Hoành đồng thời lên tiếng: “Sao thế?”
Hoắc Tư Thần thở dài: “Đáng tiếc là nó không phải yêu quái heo, bằng không khiêng một thân toàn thịt này về... nhất định đủ để Tể Tể ăn một bữa no nê!”
Thử Đại Tiên: “...”
Con mẹ nó…
Thử Đại Tiên nhìn thoáng qua Tể Tể đứng bên cạnh một cái, cật lực kìm chế không để bản thân thốt ra câu chửi thề, nuốt cơn giận vào bụng.
Lục Hoài nghiêm túc nghĩ: “Hình như phía Nam có vài nơi ăn thịt chuột thì phải?!”
Hoắc Tư Thần: “Chúng ta có nên tặng con chuột béo này cho nhà nào ăn thịt chuột ở phía Nam không ta?”
Hoắc Trầm Vân yên lặng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Cháu trai Tư Thần có trí tưởng tượng phong phú thật!
Thử Đại Tiên nghe thế bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
“Không, không, không! Cùng với sự phát triển của thời đại, mức sống của người dân ngày càng được nâng cao, hầu như không còn ai ăn chuột nữa đâu, thật đấy!
Các bạn nhỏ ơi, mấy người chuyên ăn chuột mà các bạn nói, thông thường chỉ ăn chuột dúi thôi! Không phải là loài chuột... trong cống rãnh... như tôi đâu!”
Hu hu hu!
Vì bảo vệ mạng sống!
Một con đại yêu quái đã sống được mấy ngàn năm như nó phải nói bản thân là con chuột trong cống rãnh!
Con mẹ nó…
Càng nghĩ lại càng muốn khóc!
Bất kể là yêu quái hay ma quỷ đều coi trọng sức mạnh, cho nên thực lực không bằng người ta thì chỉ có thể nhẫn nhục và chịu thiệt thòi thôi!
Tể Tể liếc nhìn Thử Đại Tiên đang không ngừng run rẩy rồi lại nhìn sang Cự Sâm Nhiêm đang nằm bất động trên mặt đất, hàng lông mày bỗng chốc nhíu chặt.
“Này lão yêu quái, vừa rồi các người chuẩn bị hợp lực làm cái gì vậy?”
Lúc nãy hai con yêu quái này đều đã hiến tế nguyên thần của mình, trông như là dồn hết tâm huyết vào đó, nếu không thành công thì sẽ bỏ mạng.
Có điều mới thực hiện được một nửa thì vân lôi cấp chín đã biến mất.
Tể Tể nhìn chằm chằm Thử Đại Tiên, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng: “Đừng nói là khi nãy các người muốn thừa... cái gì đó để cái gì đó nha?”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, cái gì mà thừa cái gì đó để cái gì đó vậy?”
Tể Tể vò mái tóc bù xù như kẹo bông gòn cháy đen của mình, cái miệng nhỏ trên khuôn mặt đen thui mũm mĩm khẽ nhếch lên, ngượng nghịu nở nụ cười để lộ hàm răng trắng sáng.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể hông biết thành ngữ đó.”
Hoắc Tư Thần: “Thừa... Thừa... Này Tể Tể, có phải là thừa lúc trời tối đánh người hay không?”
Tể Tể nhìn bầu trời tối đen trước mặt, lại nghĩ tới hành vi của hai con đại yêu quái rồi vội vã gật đầu.
Khóe miệng của Hoắc Trầm Vân, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu đồng thời co giật, nhanh chóng đính chính lại.
“Là thừa nước đục thả câu!”
Hai mắt của Tể Tể lập tức sáng rực, cái đầu nhỏ gật lia lịa.
“Đúng, đúng, đúng! Là thừa nước đục thả câu!”
Trong lúc chú cháu mấy người họ đang nói chuyện, Thử Đại Tiên đã lặng lẽ di chuyển vào bụi cỏ bên cạnh, thân hình khổng lồ nặng hai trăm cân cũng dần dần biến nhỏ lại.
Đến khi biến thành kích thước của một con chuột bình thường, Thử Đại Tiên lập tức chui sâu vào bụi cỏ.
Sau đó giơ móng vuốt tát vào điểm yếu chí mạng của Cự Sâm Nhiêm một cái.
“Ê thằng con trai khác loài chuyên ăn bám cha mẹ kia, mau tỉnh lại đi!”
Bây giờ không chạy thì còn đợi đến chừng nào?
Cự Sâm Nhiêm vốn đang giả chết nãy giờ đau đến mức không nhịn nổi, đột ngột ngẩng đầu rắn khổng lồ lên kêu gào, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của chú cháu nhà họ Hoắc vẫn đang nói chuyện.
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Đờ mờ! Nó thật muốn giết chết con chuột ngu ngốc này ngay lập tức!
Không thấy nó giả vờ chết nãy giờ à?
Cứ phải đánh vào điểm yếu chí mạng của nó là sao?!
Cự Sâm Nhiêm ngẩng đầu rắn khổng lồ lên, dù đã cố không nhìn về phía Tể Tể và những người khác, nhưng luồng khí thế bức người vốn có của tộc rồng khiến cơ thể của nó theo bản năng không dám cử động.
Thử Đại Tiên cũng phản ứng lại, nhất thời cảm thấy xấu hổ.
Đệt!
Sao mà nó biết thằng con khác loài này lại mưu mô đến mức đó, còn giả chết nữa chứ?
Dù sao thì nó cũng bị thằng con trai khác loài này đánh đập nhiều lần rồi, thậm chí nó vẫn luôn cho rằng thằng con trai khác loài này thật sự có thể đánh bại tất cả mọi kẻ thù, không ai địch nổi.