Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1171:

Toang rồi.

Tể Tể thầm nghĩ, sắp tới chú ba có khá nhiều kiếp đào hoa nát.

Nhìn luồng khí đen kia càng lúc càng nồng đậm, Tể Tể lạch bạch chạy xuống, vọt tới chỗ chú ba nhà mình, đôi bàn tay ngắn ôm lấy đùi to của chú ba, cái đầu nhỏ ngước lên, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn anh ấy.

“Chú ba, có phải là lại có cô nào tới tìm chú nữa rồi đúng không?”

Hoắc Trâm Vân sợ hãi: “Tể Tể, sao cháu biết?”

Tể Tể cười hì hì: “Cháu biết nha, hơn nữa không chỉ có một người đâu.”

Hoắc Trầm Vân: “Hả?”

Anh ấy vẫn luôn giữ bản thân mình sạch sẽ, không hề ỷ mình là người nhà họ Hoắc mà dám quan hệ nam nữ bừa bãi, còn chưa có bạn gái nữa mà.

Hoắc Trầm Huy nhìn về phía quản gia La: “Ông đi cửa trước nhìn xem, xem thử có phóng viên nào ở xung quanh đây không…”

Ông ấy còn chưa nói hết lời thì tiếng chuông điện thoại vang lên, là trợ lý của ông ấy gọi.

“Thưa ngài, chuyện của cậu ba và cô Bàng đã bị đưa lên trên báo giải trí rồi.”

****

Trong lúc Hoắc Trầm Huy đang nghe máy, điện thoại của Hoắc Trầm Vân chợt đổ chuông. Giọng của quản lý Hứa Liệt vang lên từ đầu dây bên kia: “Trầm Vân, cậu và Bàng Lê Chi…”

Anh ta còn chưa nói hết câu, Hoắc Trầm Vân đã vô cùng dứt khoát cắt ngang: “Trước kia có thể xem là bạn bè, nhưng tuyệt đối không có quan hệ mập mờ gì cả, còn hiện tại, ngay cả bạn bè cũng không phải.”

Hứa Liệt: “... Nhưng bên phía phòng làm việc của Bàng Lê Chi lại thông báo rằng hai người là người yêu của nhau, còn công bố ảnh thân mật nữa.”

Hoắc Trầm Vân mím môi, day trán: “Giữa tôi và cô ta không có ảnh thân mật gì hết, càng không có chuyện hẹn hò yêu đương với nhau.”

Tới cả bát tự còn chưa xem, đào đâu ra ảnh thân mật.

Hứa Liệt lại hỏi kỹ hơn: “Có phải ngày 17 tháng này hai người từng tới biệt thự ở ngoại ô để ăn BBQ, sau đó còn ở lại qua đêm với nhau không?”

Trong đầu Hoắc Trầm Vân chợt hiện lên khung cảnh hôm cả nhà họ tới biệt thự ngoại ô mở tiệc đồ nướng, rồi tình cờ bắt gặp Bàng Lệ Chi bên ngoài biệt thự.

Đúng rồi!

Lúc đó Bàng Lê Chi còn hỏi anh ấy một câu là có được phép chụp ảnh không, cô ta hứa sẽ không chụp dính người.

Hiện tại…

Hoắc Trầm Vân ngẩng đầu nhìn trời đêm đầy sao lấp lánh, chỉ hận không thể quay ngược thời gian để vả cho bản thân lúc ấy hai phát.

Sao lại dễ dàng tin những lời ma quỷ của Bàng Lê Chi như vậy chứ?

“Trầm Vân?”

Hứa Liệt ở đầu dây bên kia gọi một tiếng, kéo Hoắc Trầm Vân ra khỏi dòng hồi tưởng. Anh ấy kể lại tình hình lúc đó cho Hứa Liệt, sau khi nghe xong, Hứa Liệt khẽ thở dài: “Xem ra Bàng Lê Chi đã có âm mưu từ trước rồi.

Hoắc Trầm Vân: “Giờ tôi sẽ đăng bài giải thích rõ ràng lên weibo ngay.”

Hứa Liệt nhắc nhở: “Nếu Bàng Lê Chi đã dám tung tin bịa đặt, e là trong tay không chỉ có chút bằng chứng thế này thôi đâu, tôi đã tìm chuyên gia kiểm tra tấm ảnh thân mật đó rồi, không phải sản phẩm cắt ghép.”

Hoắc Trầm Vân cau mày: “Để tôi xem thử.”

Vừa thấy bức ảnh, Hoắc Trầm Vân tức đến suýt ói máu: “Đó là hồi ở đoàn phim, cô ta bị tụt huyết áp, ngất xỉu, đúng lúc tôi cũng ở gần đấy. Khi ấy tôi nghĩ ở đời ai cũng có cái khổ riêng, nên mới tốt bụng đưa cô ta tới bệnh viện, sau khi cô ta tỉnh lại, chúng tôi có trò chuyện hai ba câu, sau đó tôi về đoàn phim trước.”

Hứa Liệt: “Chuyện này tôi cũng biết, A Vong đã nói tôi nghe rồi, có điều hiện tại cư dân mạng đang ngả về phía cô ta.”

Hoắc Trầm Vân: “Đăng tin mở họp báo đi.”

Hứa Liệt: “Tôi sẽ sắp xếp chuyện này, trước khi tin họp báo truyền ra ngoài, tốt nhất là cậu đừng rời khỏi nhà.”

“Tôi biết rồi.”

Hoắc Trầm Vân cúp máy, sắc mặt tối đen như mực.

Hoắc Trầm Huy đã biết chuyện, thấy em trai xụ mặt một đống thì vỗ vai an ủi: “Yên tâm, cô ta có muốn mượn chuyện này để trèo lên nhà họ Hoắc chúng ta cũng không được đâu.”

Nãy giờ Tể Tể vẫn im lặng, thấy chú ba có vẻ tâm sự nặng nề, buồn bực không chịu nổi thì vội ôm lấy đôi chân dài của chú ba, cọ tới cọ lui.

“Chú ba yên tâm, có Tể Tể ở đây, nhất định Tể Tể sẽ bảo vệ chú ba thật tốt.”

Hoắc Trầm Vân nhìn anh cả, lại ngó Tể Tể, tâm trạng phiền muộn cũng bớt đi nhiều: “Em thật sự không ngờ cô ta lại là loại người đó.”

Hoắc Trầm Huy mỉm cười ôn hòa, an ủi: “Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, chuyện này cũng dễ hiểu thôi! Chắc hẳn cô ta đã tìm hiểu kỹ tính cách của em, đặc biệt vạch ra kế hoạch này để nhắm vào em thôi.”

Tể Tể bỗng cất giọng non nớt: “Không phải, không phải vậy đâu, bác cả ơi, hơi thở quanh người cô xấu xa kia loạn lắm, xanh xanh đỏ đỏ rối hết cả lên, chắc chắn không chỉ nhắm vào một mình chú ba đâu ạ.”

Hoắc Trầm Huy không kiềm được mà trêu ghẹo em trai: “Không ngờ em lại không phải lựa chọn đầu tiên của người ta ha!”

Hoắc Trầm Vân bất đắc dĩ: “Anh cả à, tới nước này rồi mà anh vẫn còn tâm trạng chọc em hả?”

Hoắc Trầm Huy cố nhịn cười, nhờ câu nói của Tể Tể, hai anh em đã nhìn thấy hy vọng.

“Tể Tể, ý cháu là… cô ta bắt cá hai tay lận hả?”

Tể Tể không biết bắt cá hai tay nghĩa là gì, nhưng hơi thở hỗn loạn quanh người Bàng Lê Chi chính là bằng chứng xác thực nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free