Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1191:

Cửu Phượng trong trại huấn luyện người mới bỗng thấy ngứa mũi, cố nén cơn hắt xì lại. Vừa nghĩ đến buổi tập nhảy sexy dance sắp tới, mặt mày Cửu Phượng tức khắc đen như đít nồi.

Đúng lúc này, giáo viên Hồ Tế của trại huấn luyện cười tủm tỉm bước tới, mắt dán chặt vào người anh ta: “A Phượng này…”

Biểu cảm trên mặt Cửu Phượng càng thêm khó coi: “Thầy Hồ, tôi tên Cửu Phượng!”

Hồ Tế vui vẻ giải thích: “Tôi cảm thấy gọi A Phượng dễ nghe hơn, cũng thân thiết hơn…” Dứt lời, Hồ Tế chớp mắt nhìn Cửu Phượng.

Cửu Phượng: “...”

Nếu không phải ông ta là người bình thường thì Cửu Phượng đã ấn đầu ông ta xuống nền gạch luôn rồi.

Cửu Phượng mặt không biến sắc nhìn Hồ Tế: “Thầy Hồ à, xin thầy để giành sự thân mật này cho người khác đi, chứ Cửu Phượng tôi đây không cần đâu!”

Bớt giỡn! Đường đường là Chim Chín Đầu đã lưu lạc tới mức phải đi bán nghệ là quá lắm rồi, chẳng lẽ còn bắt nó hy sinh luôn nhan sắc mới vừa lòng?

Mà thứ con người tầm thường này liệu có đủ khoẻ để cùng nó chơi một giây không?

Hai mắt Hồ Tế lóe lên tia sáng, như đang suy ngẫm chuyện gì, rồi lại nhỏ giọng nói với Cửu Phượng: “Cửu Phượng à, mặc dù cậu là do cậu ba Hoắc đích thân đưa tới, nhưng đừng quên, giới giải trí này vẫn chưa tới lượt nhà họ Hoắc bọn họ nắm quyền đâu!”

Cửu Phượng lập tức lớn tiếng phản bác, như sợ các thực tập sinh xung quanh nghe không thấy vậy: “Không tới lượt nhà họ Hoắc, chẳng lẽ lại tới lượt thầy?”

Chớp mắt một cái, mười mấy thực tập sinh đồng loạt quay sang nhìn Hồ Tế.

Hồ Tế: “...”

Hồ Tế tức giận lườm Cửu Phượng, đe doạ: “Cửu Phượng, đừng thấy tôi nể mặt mà lại không cần!”

Giọng của Cửu Phượng càng thêm lớn, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng tựa băng: “Cái quái gì thế hả? Ông đây phải nể mặt ông lắm thì ông mới có thể bình yên vô sự đứng ở chỗ này đấy.”

Nếu không phải bên trên vẫn còn bị Minh Tể Tể đè nặng, thì từ lúc cái tên này dám mò lại gần đã bị nó thẳng tay giết chết rồi.

Nói đoạn, Cửu Phượng hất tay, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ngang qua mặt Hồ Tế. Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, nó khẽ huých vai đụng trúng Hồ Tế.

Không cần tới thuật pháp, chỉ dùng mỗi sức lực của bản thân, nó vẫn có thể hất bay Hồ Tế ra ngoài, đập cái rầm vào cánh cửa cách đó không xa.

Nhóm thực tập sinh: “...”

Cửu Phượng bước tới cạnh cửa, cúi đầu nhìn xuống Hồ Tế đang đau tới mặt mày trắng bệch: “Ranh con! Ông đây không phải người mà mày có thể chọc vào đâu, biết chưa?”

Sau khi để lại những lời này, Cửu Phượng nghênh ngang rời đi.

Hồ Tế: “...”

Hồ Tế tức giận, nhịn đau đứng lên, gân cổ quát đám thực tập sinh hóng chuyện một tiếng, sau đó vội vàng lấy điện thoại gọi cho quản lý Hứa Liệt của Hoắc Trầm Vân.

“Lão Hứa, cái người mới tên Cửu Phượng mà cậu ba Hoắc dẫn tới chỗ tôi chạy mất rồi, trước khi đi còn dám đánh tôi nữa.”

Hứa Liệt: “Hả?”

Hồ Tế: “Chẳng lẽ tôi lại lừa cậu?”

Hứa Liệt: “Tôi biết rồi, tôi sẽ báo lại với Trầm Vân một tiếng.”

Hồ Tế: “Báo một tiếng? Phải là cho tôi một lời giải thích hợp lý mới phải. Tốt xấu gì tôi cũng là giáo viên của cậu ta, làm gì có học trò nào mới vào trại huấn luyện đã đánh giáo viên? Tưởng có gương mặt đẹp là ai trên đời cũng phải kính ngưỡng hay sao?”

Hồ Tế hùng hổ tuôn nguyên tràng dài, Hứa Liệt lại im lặng, không nói câu nào.

Chờ tới khi cuộc gọi kết thúc đã là chuyện của mười phút sau.

Trong mười phút này, Cửu Phượng đã sớm chạy về tới trang viên nhà họ Hoắc.

Lúc nó về tới trang viên, Hoắc Trầm Vân đang ôm Tể Tể, cõng Tương Tư Hoành lên lầu, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài ngồi dưới phòng khách uống nước, còn Kế Nguyên Tu thì ở phòng nhỏ kế bên nghiên cứu cờ năm quân.

Vừa thấy Cửu Phượng, Hoắc Tư Thần trợn tròn mắt: “Cửu Phượng, mày ra mắt rồi hả?”

Cửu Phượng lạnh lùng lườm Hoắc Tư Thần, dọa cậu ấy giật mình.

“Nè, tính làm gì đấy? Muốn giết tôi hả?”

Tể Tể trong cơn mơ màng như nghe thấy giọng của anh ba, vô thức lẩm bẩm: “Ai? Ai dám động đến anh ba của Tể Tể, có gan… có gan thì cứ thử xem! Khò… khò…”

Cửu Phượng siết chặt nắm tay!

Kế Nguyên Tu đang nghiên cứu cờ năm quân ở phòng kế bên bỗng đứng dậy, cầm máy tính bảng, chầm chậm tiến về phía nó.

Cửu Phượng: “...”

Hoắc Trầm Vân thấy Cửu Phượng về trang viên thì lấy làm lạ, vội dùng tốc độ nhanh nhất đưa Tể Tể và Tiểu Tương về phòng, sau đó lại ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu.

Quả nhiên Cửu Phượng vẫn còn ở đó.

“Cửu Phượng, không phải anh đang ở trại huấn luyện sao?”

Cửu Phượng nghiến răng nghiến lợi lườm Hoắc Trầm Vân, chỉ hận không thể xé vụn anh ấy ra đút cho chó ăn: “Cậu còn dám mặt dày hỏi tôi? Hoá ra giới giải trí chốn nhân gian của các người bây giờ chỗ nào cũng có người mồi chài dẫn mối hả?”

Hoắc Trầm Vân hoang mang: “Dẫn mối gì cơ?”

Lục Hoài yếu ớt lên tiếng: “Chú ba, cháu hiểu dẫn mối là có ý gì này, nghĩa là đứng giữa giật dây để trai gái phát sinh quan hệ không đứng đắn.”

Khoé miệng Hoắc Trầm Vân giật giật: “Tuổi không lớn mà biết nhiều quá ha!”

Lục Hoài xấu hổ, lịch sự mỉm cười: “Cũng đâu còn cách nào, hồi ở nhà họ Mặc cháu thấy nhiều lắm!”

Hoắc Trầm Vân lập tức nghẹn họng.

Cửu Phượng bước tới cạnh sofa, ngồi phịch xuống, sửa sang lại bộ vest trên người, sau khi xác định không có chút nếp nhăn nào mới tiếp tục nói chuyện với Hoắc Trầm Vân: “Tôi không vào giới giải trí làm đâu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free