Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1212:
Nhưng đúng lúc này…
Minh Vương đã nhìn thấy hết sắc mặt của Thập Điện Diêm Quân, ông ấy vô cùng hài lòng.
Hừ!
Không có con quỷ nào mà Phong Đô đây không thể trị được!
Thập Điện Diêm Quân vội vàng bay lên, lúc này họ không có thời gian để quan tâm đến chuyện của trần gian nữa.
Trần gian có quy tắc của trần gian, quan chức của địa phủ nhúng tay vào làm gì?
Chết cũng đã chết rồi!
Cứ giải quyết xong hậu sự là được!
Tay duỗi ra dài quá rồi!
Hãy nhìn xem những cuộc minh hôn được ghép đôi trước kia…
Tuy toàn bộ những con quỷ đó đã được mang về địa phủ, quỷ sai bị hối lộ lúc ấy cũng đã bị xử lý sạch sẽ, cho dù trên trần gian vẫn tồn tại việc ghép đôi minh hôn nhưng cũng không thể có sự tham gia của cư dân địa phủ nhà mình.
Nghĩ tới đây, Minh Vương cười càng đẹp mắt hơn.
Cửu Phượng đã thầm mắng hết mười tám đời tổ tiên của Phong Đô Đại Đế rồi!
Khóe miệng của nó co giật khi nhìn Minh Vương cười càng đẹp mắt hơn.
Ngay khi nó vừa định hất tay áo rời đi thì khóe mắt liếc thấy đám quỷ nước ngoài kia, thế là nó gắng gượng kìm lại.
“Thưa Vương, Cửu Phượng còn có việc, xin phép rời đi trước.”
Minh Vương cười tít mắt gật đầu với nó.
“Đi đi!”
Tâm trạng của Cửu Phượng thật phức tạp, nó nghiến răng rời khỏi một cách gọn gàng kính cẩn.
Tất cả các con quỷ quan nước T đưa mắt nhìn nhau và đồng loạt thầm chửi mẹ kiếp.
Chẳng phải lời đồn nói rằng Phong Đô Đại Đế có mối thù truyền kiếp với Chim Chín Đầu bất tử, đấu đến không chết không thôi sao?
Nhưng Phong Đô Đại Đế có thực lực lớn mạnh, còn Chim Chín Đầu thì bất tử, cho nên hàng chục triệu năm trôi qua, họ vẫn tranh đấu không ngừng, mãi đến ngàn năm trước Phong Đô Đại Đế đã phong ấn Chim Chín Đầu!
Thế nhưng vào khoảng thời gian trước, Chim Chín Đầu đã phá vỡ phong ấn và trở lại thế gian!
Nhưng họ lại không có cuộc chiến nào cả!
Chim Chín Đầu đầy tham vọng trong lời đồn lại cung kính với Phong Đô Đại Đế như vậy!
Đây rõ ràng là tôn thờ đối phương làm chủ nhân!
Các quỷ quan nước T vốn muốn nhân cơ hội lôi kéo Chim Chín Đầu đều bối rối.
Lúc đến, chúng khí thế hùng hồn và trông vô cùng kiêu ngạo.
Còn lúc rời đi… người này chạy nhanh hơn người kia, chúng ước gì có thể bay lên ngay tại chỗ.
Quỷ quan cầm đầu thậm chí còn chưa chắp vá xong cơ thể của mình, nhưng nó không muốn cảm nhận nỗi đau xé nát linh hồn đó nữa, nên nó chỉ bảo quỷ quan thứ hai cứ quấn bừa cơ thể của mình lại rồi tức tốc chạy ra ngoài.
Minh Vương nhìn và nhắc nhở chúng bằng giọng nói u ám.
“Nếu chủ nhân địa phủ nước T có quá nhiều suy nghĩ thì các người trở về nhớ bảo ngài ấy lần sau hãy tự mình đến thăm điện Minh Vương của bổn tọa, bổn tọa chắc chắn sẽ nói chuyện kỹ càng với ngài ấy!”
Tất cả các quỷ quan nước T đều hốt hoảng đồng ý, chẳng mấy chốc thì không còn thấy bóng quỷ nào nữa.
Thập Điện Diêm Quân thấy chúng vừa rời đi thì họ lập tức nghĩ đến hơn mười ba ngàn con quỷ được Cửu Phượng ném ở ngoài cổng địa phủ, ai nấy đều đau đầu.
Họ gật đầu với Minh Vương, xem như là đã chào hỏi, sau đó họ vội vàng giải tán để thu xếp công việc.
Điện Minh Vương nhất thời trở nên vô cùng sôi nổi.
Minh Vương nhìn họ và sờ vào cái đầu nhỏ của con gái cưng trong vòng tay mình, tâm trạng rất vui.
“Đây mới là cuộc sống!”
Khi nhắc tới cuộc sống, Tể Tể đang nép mình trong vòng tay của ông ấy đột nhiên ngồi bật dậy.
Minh Vương giật mình: “Tể Tể, con sao vậy?”
Tể Tể chớp đôi mắt to và ngây ngô giải thích.
“Chết rồi cha ơi, trên trần gian hẳn đã sáng rồi, hôm nay Tể Tể phải đến trường!”
Minh Vương túm lấy cổ áo sau của con gái cưng, sau đó ném cô bé lên trên không chút do dự.
“Đi đi! Hãy chăm chỉ học hành và tiến bộ mỗi ngày!”
Tể Tể: “…”
Linh hồn của Tể Tể bay lên, cô bé đã trở về cơ thể của mình chỉ trong nháy mắt.
Đôi mắt to mở ra một khe nhỏ, cô bé quả nhiên nhìn thấy ánh nắng chói chang.
Cùng lúc đó, cô bé còn nhìn thấy ông bà nội không biết đã đến từ lúc nào.
Khóe miệng của ông nội co giật như thể đã bị ong đốt vậy.
Tể Tể mở mắt ra, đôi mắt to đen trợn tròn nhìn họ.
****
Bà cụ Hoắc nhéo phần thịt mềm trên eo của ông cụ Hoắc!
Bà ấy thế mà lại tin vào lời nói bậy của ông già này, tin tưởng rằng Tể Tể không cần thở cũng có thể tỉnh lại!
Cho dù thân phận của Tể Tể có chấn động đến nhường nào thì Tể Tể vẫn chỉ là một đứa bé bụ bẩm sống sờ sờ ra đó mà thôi.
Buổi sáng họ mang rất nhiều đồ ăn ngon đến trang viên thăm bọn trẻ, Tư Tước và Minh Tư đều đã đi học, còn con trai cả và con trai thứ ba thì ngồi ở phòng khách suốt.
Bà ấy cảm thấy hết sức kỳ lạ.
Hai người đàn ông trưởng thành, giờ này chẳng phải nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi làm sao?
Nhưng cả hai vẫn đang mặc đồ ngủ.
Đến bảy giờ rưỡi, Tư Thần và Lục Hoài thức dậy, ăn sáng rồi đến trường, thế mà hai đứa con trai của bà ấy vẫn còn ngồi ở phòng khách.
Hơn nữa còn nhiều lần ngăn cản bà ấy lên lầu gặp ba đứa nhỏ nhất nhà.
Cuối cùng, dưới uy quyền của bà ấy, con trai cả và người con thứ ba mới chịu nói ra sự thật.