Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1221:

Hoắc Trầm Lệnh đau đầu không thôi, nhưng ông kiên quyết không chịu thua: “Tể Tể à, nếu hai đứa tham gia chương trình giải trí này thì cả hai sẽ được mọi người biết đến, tới lúc đó sẽ có vô số ánh nhìn liên tục nhìn chằm chằm hai đứa mỗi ngày, tựa như bác Tương của con đấy.”

Tể Tể nghe thế thì càng vui vẻ.

“Không sao hết á cha ơi, chỉ cần Tể Tể không muốn để họ nhìn chằm chằm thì họ sẽ không nhìn thấy được Tể Tể đâu.”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Người cha già tỏ vẻ “tôi quá mệt mỏi rồi”!

****

Bởi vì Tể Tể còn quá nhỏ, lại là công chúa nhỏ của địa phủ, cho nên cha nuôi Hoắc hoàn toàn không muốn con gái cưng bị công chúng biết đến quá sớm, nếu lỡ như một ngày nào đó các phóng viên chụp trúng một ít hình ảnh phi khoa học thì bọn họ phải giải thích như thế nào đây?

Bảo rằng “mấy người đã nhìn lầm rồi” ấy hả?

Một hai lần còn đỡ, chứ nếu nhiều hơn thì…

Cha nuôi Hoắc trầm ngâm một hồi, bắt đầu nghĩ tới gia đình của mình.

Nếu nhà của bọn họ chỉ là một gia đình bình thường thì sẽ không có nhiều người nhìn chằm chằm đến vậy.

Ngặt nỗi…

Nhưng mà nếu không có tiền, không có gia thế hùng hậu thì sao bọn họ có thể chu cấp cho Tể Tể một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai được?

Trong lòng của cha nuôi Hoắc cực kỳ không muốn, nhưng ông lại không nỡ từ chối thẳng con gái cưng.

“Tể Tể à...”

Tể Tể cảm nhận được hình như cha nuôi không muốn đồng ý, thế là giọng nói non nớt của cô bé lập tức trở nên uể oải.

Nếu Hoắc Trầm Lệnh có thể nhìn thấy bộ dáng của Tể Tể, chắc chắn ông sẽ phát hiện ánh sáng hy vọng trong đôi mắt to đen nhánh của cô bé đã tắt ngúm.

“Vâng thưa cha, Tể Tể biết rồi, Tể Tể không tham gia đâu ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh vừa vui nhưng lại vừa... cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.

Ông nhận ra Tể Tể đang không vui.

Không chờ ông kịp an ủi Tể Tể, giọng nói non nớt của cô bé đã truyền tới từ đầu dây bên kia.

“Cha ơi, cha đi làm nhớ giữ gìn sức khỏe nha, tuy bây giờ Tể Tể còn nhỏ chưa kiếm được tiền, nhưng chờ Tể Tể lớn hơn một xíu, Tể Tể nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền cho cha tiêu, đến lúc đó cha có thể ở nhà nghỉ ngơi cho thoải mái rồi.”

Trái tim của Hoắc Trầm Lệnh vừa chua xót lại vừa tê tái.

Hoắc Trầm Lệnh nhắm mắt lại, đây là lần đầu tiên trong đời ông làm ra một hành động có phần xốc nổi như thế: “Tể Tể, con muốn tham gia chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình thì cứ tham gia đi, cho anh Tiểu Tương của con đi cùng cũng được.”

Lời mới vọt ra khỏi miệng, Hoắc Trầm Lệnh đã cảm thấy hối hận rồi.

Nhưng đầu dây bên kia nhanh chóng truyền tới giọng nói hào hứng của Tể Tể: “Thật hả cha? Tuyệt vời quá đi mất! Tể Tể muốn tham gia lắm ạ, Tể Tể đã ba tuổi rưỡi rồi nên biết làm nhiều chuyện lắm, cũng biết tự chăm sóc chính mình mà, Tể Tể sẽ không chậm trễ việc học đâu ạ ~”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Giọng nói vui sướng của Tể Tể tiếp tục truyền đến: “Cha ơi, Tể Tể yêu cha lắm! Moah moah (*╯3╰)!”

Hoắc Trầm Lệnh theo bản năng đáp lại: “Ừ, cha cũng yêu Tể Tể lắm! Moah moah (*╯3╰)!”

Hoắc Trầm Vân đã mở loa ngoài từ nãy đến giờ, bởi vậy khi nghe được tiếng “moah moah” của giám đốc bá đạo Hoắc, tạm không nhắc tới biểu cảm trên mặt của Hứa Liệt và A Vong là như thế nào, chỉ riêng bản thân Hoắc Trầm Vân là đã không ngừng run rẩy khóe miệng rồi.

Quả nhiên, người có thể làm anh hai lạnh lùng của mình tan chảy chỉ có thể là Tể Tể mềm mại đáng yêu mà thôi.

Nhưng nghe thấy anh hai đồng ý, không hiểu sao anh ấy lại cảm thấy có hơi bất an.

Hoắc Trầm Vân không nhịn được gãi gãi mũi, sau đó cảm thấy sau lưng hơi ngứa, thế là thử giơ tay sờ.

Trời ạ, không sờ thì thôi, sờ mới biết thì ra quần áo của anh ấy đã ướt đẫm từ bao giờ.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân nghe anh hai và Tể Tể xà nẹo một hồi, đến cuối tự dưng còn nhắc tới anh ấy.

“Tể Tể à, còn một tuần nữa là cha về rồi, tới lúc đó cha sẽ mang quà về cho mấy đứa nhé.”

Tể Tể mềm giọng thỏ thẻ: “Cha về là được rồi ạ, Tể Tể không muốn quà, Tể Tể muốn cha thôi ~”

Câu nói ấm áp này làm cha nuôi Hoắc suýt nữa đã đắm chìm trong lời ngon tiếng ngọt của con gái cưng.

Tuy nhiên, người nào cần tính sổ thì vẫn phải tính sổ cho đầy đủ.

“Tể Tể, đưa điện thoại cho chú ba đi con, cha có chuyện muốn nói với chú ba.”

Tể Tể vội nhìn về phía Hoắc Trầm Vân: “Chú ba, cha bảo chú nghe điện thoại nè.”

Cảm giác bất an trong lòng của Hoắc Trầm Vân lại bùng lên: “Em nghe đây anh hai…”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lạnh đi vài phần.

“Trầm Vân, em tìm một chỗ không người đi rồi hai ta chậm rãi tâm sự.”

Hoắc Trầm Vân: “... Hả? À, vâng.”

Hoắc Trầm Vân tắt loa ngoài rồi quay sang nhìn Tể Tể, chỉ thấy lúc này cô bé đang vui mừng ríu rít như một chú chim nhỏ, một tay nắm Tương Tư Hoành, một tay nắm Kế Nguyên Tu chạy đi xa.

Không chỉ có ba đứa nhóc mà quản lý Hứa Liệt và trợ lý A Vong của anh ấy cũng chạy đã đi mất.

Hoắc Trầm Vân: “...”

“Anh hai, giờ chỗ này chỉ còn một mình em thôi, anh nghe em nói đã, em thật sự không ngờ...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free