Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1227:

“Sao không sắp xếp cho một chiếc máy bay riêng chứ?”

A Vong: “Khụ khụ khụ! Cái này… anh Trầm Vân, tôi không phải không muốn làm vậy, nhưng kinh phí của công ty không cho phép.”

Hoắc Trầm Vân cười ha hả: “Không phải có ảnh đế kia sao?”

A Vong: “ảnh đế không chung công ty với chúng ta mà.”

Hoắc Trầm Vân: “Anh ấy đầu tư thêm mười tỷ vào nữa, chẳng lẽ anh ấy không thể đầu tư thêm một chiếc máy bay riêng sao?”

A Vong: “… Có lẽ… vì tỉnh G có quá nhiều núi nên máy bay khó có thể bay đến đó được.”

Khi đang nói, A Vong càng nói trôi chảy hơn.

“Đúng! Chính là như vậy! Dù sao thì tỉnh G có một trăm ngàn ngọn núi lớn, và địa điểm quay của tổ làm phim chúng ta lại ở trong rừng sâu núi thẳm, máy bay thực sự không thể bay vào được.”

“Nhưng anh Trầm Vân yên tâm, tổ làm phim đã sắp xếp một chiếc xe sang trọng để đưa đón.”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Hãy nhìn xem, bộ anh ấy là người thiếu xe sang trọng để đưa đón sao?

Bây giờ anh ấy đang lo lắng gần chết đây này!

Lỡ như hai đứa nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành vô tình lộ tẩy khi ở tổ làm phim thì phải làm sao đây?

Anh ấy sẽ bị anh hai đánh chết khi trở về!

Tể Tể và Tương Tư Hoành phát hiện chú ba có vẻ có chút không vui nên họ ngây ngô hỏi anh ấy.

“Chú ba, chú sao vậy?”

Hoắc Trầm Vân nhìn hai đứa nhỏ đang chớp đôi mắt to, anh ấy hít sâu một hơi rồi nở ra một nụ cười vô cùng dịu dàng.

“Tối qua chú đã thức khuya để đọc kịch bản, ngủ không ngon nên giờ rất buồn ngủ.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức nói: “Vậy chú ba ngủ trước đi, khi nào đến sân bay thì bọn cháu sẽ gọi chú.”

Hoắc Trầm Vân: “… Được, Tể Tể và Tiểu Tương thật ngoan.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành vui mừng kêu lên.

“Chú ba cũng ngoan, và chú ba cũng rất đẹp trai!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Những viên đạn bọc đường cũng không thể cứu rỗi được nỗi phiền muộn và thấp thỏm trong lòng anh ấy.

Tể Tể ơi!

Chúng ta không đi có được không?

Nhưng thấy hai đứa nhỏ phấn khích như vậy nên Hoắc Trầm Vân không tiện hỏi thêm.

Thôi kệ!

Đợi đến nơi rồi quan sát thêm thôi!

Dù sao Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng đã đi học lâu như vậy mà cũng không bị giáo viên trong trường phát hiện điều gì bất thường, đúng không?

Điều mà Hoắc Trầm Vân không biết là các giáo viên quả thật không nhận ra điều bất thường, còn hiệu trưởng Lý thì gần như bay mất hồn vía khi bị nhấc lên cao ở mái tường.

Nhưng nhà họ Hoắc có tiền nên hiệu trưởng Lý đã giữ được cái miệng của mình.

Thế là mọi người đều vui.

Tất nhiên, hiệu trưởng Lý chỉ cho rằng hai đứa nhỏ này có sức mạnh phi thường, mà không hề nghi ngờ rằng hai đứa nhỏ này không phải là con người.

Một tiếng rưỡi sau, xe đã đến sân bay quốc tế Thủ Đô.

Hứa Liệt đã đợi ở sân bay và vội vàng bước tới chào đón khi nhìn thấy họ đến.

“Trầm Vân, Tể Tể, Tiểu Tương, mọi người tới rồi à, chúng ta sẽ đi lối VIP, còn hơn hai mươi phút nữa thì máy bay sẽ cất cánh.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa nghe thấy máy bay sắp cất cánh thì họ sải đôi chân nhỏ chạy hì hục vào trong.

“Chạy, chạy, chạy thôi! Nếu không máy bay sẽ bay mất.”

“Đúng đúng đúng!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Hứa Liệt nở nụ cười vô cùng dịu dàng nhìn hai đứa nhỏ đang phấn khích.

“Tể Tể và Tiểu Tương thật đáng yêu.”

Hoắc Trầm Vân cảm thấy mình cần phải nhắc nhở anh ấy trước.

“Đôi khi chúng cũng rất đáng sợ!”

Hứa Liệt mỉm cười lắc đầu, cảm thấy Hoắc Trầm Vân vẫn đang tức giận nên cố tình tỏ ra khó chịu với anh ấy.

A Vong xách theo túi lớn túi nhỏ vừa đuổi theo hai đứa nhỏ vừa phản bác.

“Sao có thể như vậy được chứ? Tể Tể và Tiểu Tương đáng yêu biết bao, nhìn xem, một đứa mũm mĩm, tuy đứa còn lại hơi ốm nhưng lại có khuôn mặt ưa nhìn, không biết sau này lớn lên sẽ hớp hồn bao nhiêu cô gái đây!”

Dứt lời, A Vong lại nhìn sang Hứa Liệt.

“Anh Hứa, hay là mình mau ký hợp đồng với cậu ấy nhân lúc còn sớm đi!”

Hứa Liệt bất lực mỉm cười.

“Cha ruột của cậu ấy là ảnh đế Tương Uyên đấy, cậu nghĩ tôi có thể ký được sao?”

A Vong: “…”

Hoắc Trầm Vân lại thân thiện nhắc nhở lần nữa.

“Nhắc nhở hai người lần nữa, Tể Tể và Tiểu Tương đôi khi quả thật sẽ khá đáng sợ, hai người nên chuẩn bị tinh thần càng sớm càng tốt.”

“Nếu không một ngày nào đó bị dọa chết thì tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu!”

Hứa Liệt và A Vong nhìn nhau và cùng lúc lắc đầu mỉm cười.

Nỗi oán hận này cũng thật sâu đậm mà!

Nhưng không sao, vào tổ làm phim làm việc mấy ngày và phải chăm sóc hai đứa nhỏ, đảm bảo anh ấy không còn sức lực để nói nhảm nữa.

“Biết rồi, biết rồi, mau đi thôi, nếu không máy bay thực sự sẽ bay mất đấy.”

Hai mươi lăm phút sau, máy bay cất cánh.

Ba tiếng sau, máy bay đã đáp xuống một sân bay nào đó của tỉnh G.

Các nhân viên của tổ làm phim đã đến địa điểm quay phim trước.

Nhưng vì thôn đó đã không còn ai sinh sống từ lâu rồi nên mọi người đều sống ở thị trấn Vân Đài cách xa thôn đó.

Sau khi xuống máy bay rồi chuyển qua ngồi xe, mãi đến khi trời tối hẳn thì nhóm năm người Hoắc Trầm Vân cuối cùng cũng đến thị trấn Vân Đài.

Có vẻ như rời khỏi thành phố thì toàn bộ đều là đường núi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free