Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1250:
Bởi vì mặt đất sụp xuống, rễ cây mất đi điểm tựa cho nên cây cối bắt đầu lung lay muốn đổ.
Cành lá của cây hòe không ngừng lung lay, dường như đang muốn cầu cứu mọi người.
Tể Tể nhận thấy được hành động này, trong đầu dần hiện lên hình ảnh phần rễ cây hoè mà mình gặp được ở dưới mặt đất, hai tròng mắt không ngừng tỏa ra tử khí của cô bé lập tức nhìn thẳng về phía chúa tể Quỷ Vực - người đang cực khổ chống chọi lại với tuyệt cảnh - sau đó lạnh lùng nói ra bốn chữ: “Không biết kính sợ!”
Vô số chữ phồn thể do âm khí tụ thành trong mắt của Tể Tể không ngừng xoay tròn, từng dòng quy tắc của địa phủ tựa như những tia sáng đâm thẳng vào linh hồn của chúa tể Quỷ Vực, vừa chạm tới đã nổ tung, tựa như một chuỗi pháo hoa màu máu.
Chúa tể Quỷ Vực phát ra tiếng kêu thảm thiết: “A a a! Không!”
Quỷ Vực đang nứt toạc đột nhiên khựng lại, thời gian như cũng dừng lại tại khoảnh khắc này.
Tể Tể thấy thế lập tức giờ cái chân béo ú của mình lên đá vào ngực của gã ta.
Chúa tể Quỷ Vực văng tít ra xa như một con diều bị đứt dây, sau đó đâm sầm vào trên thân của một cây hòe lớn, cuối cùng lại biến thành một làn khói đen chuồn mất.
Tể Tể nhìn thấy toàn bộ cảnh này, cô bé cười khẩy, giọng nói lạnh thấu xương: “Trốn à? Nhưng Tể Tể có đồng ý cho mày trốn sao?”
Năm ngón tay của cô bé hơi cong lại, sau đó giơ lên chộp về phía chúa tể Quỷ Vực đang hốt hoảng bỏ trốn.
Năm người đạo diễn Mạc đang đứng ở bên cạnh Tể Tể, cho nên họ đều thấy rõ chúa tể Quỷ Vực - kẻ đã hóa thành khói đen chuẩn bị chạy trốn - bị cô bé dùng năm ngón tay sắc bén chọc xuyên qua người.
Nhìn dòng máu đỏ sẫm chảy ra từ trước ngực của chúa tể Quỷ Vực, lại nhìn biểu cảm lạnh lùng đến mức xa lạ trên khuôn mặt của một trong các nhà tài trợ nhí của bọn họ, năm người đạo diễn Mạc kiểu: “...”
Má ơi!
Thì ra thứ đáng sợ nhất không phải là đám quỷ trong thôn Quỷ Khóc, mà là... nhà tài trợ nhí!
Năm người đạo diễn Mạc đồng thời nuốt nước miếng, chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ.
****
Bách Minh Tư cùng với Bạch Nam Khê đứng dưới mặt đất ngẩng đầu lên nhìn, đồng tử co rút.
Bách Minh Tư nhìn Tể Tể quen thuộc lại có đôi chút xa lạ, quá mạnh mẽ, thấy có hơi ngạc nhiên.
Nhưng nhìn tới thân hình mập mạp của Tể Tể thì khoé miệng lại nhếch lên thành nụ cười yêu chiều.
Mặc kệ thế nào, cô bé đó vẫn luôn là Tể Tể
Nghĩ tới đây, Bách Minh Tư lại gọi Tương Tư Hoành.
“Mặt đất hết rung động rồi. Tiểu Tương, em đi xuống đó với đám người đạo diễn Mạc đi.”
Vốn Tương Tư Hoành tính xuống chung với Tể Tể nhưng nhìn đến năm người bị xách lên thì vội gật đầu: “Vâng, anh Minh Tư.”
Năm người đạo diễn Mạc có ảo giác tìm được đường sống trong chỗ chết.
Mẹ ơi!
Mới nãy sếp nhỏ Tể Tể khiến cho bọn họ có cảm giác bị áp bách vô cùng khủng bố.
Cảm giác như trái tim sắp ngừng đập luôn rồi.
Vừa mới chạm đất, mọi người đồng thời chạm tới trái tim theo bản năng.
Vừa chạm tới thì năm người đạo diễn Mạc lại không thể nào bình tĩnh nổi.
Đạo diễn Mạc cúi đầu quan sát cẩn thận: “Tôi…”
Phó đạo diễn cũng chạm tới ngực, sắc mặt tái nhợt: “Không phải trái tim tôi nên đập bùm bụp vì sợ sao?”
Nhà sản xuất: “Tôi thấy hình như… trái tim tôi không hề đập.”
Hứa Liệt: “Không phải là hình như mà đã không còn đập nữa.”
Giọng A Vọng như bị người ta bóp cổ vậy, vừa trầm vừa nghẹn: “Mọi người chạm vào người xem có phải có hơi lạnh không?”
A Vong vừa nói như thế, bốn người đạo diễn Mạc vội chạm với cơ thể mình.
Vừa mới chạm vào, đại não trống rỗng.
Lạnh!
Bọn họ đều là người sống sờ sờ, sao thân thể lại lạnh được?
Không những thế, cho tới khi bọn họ quay qua nhìn nhau thì phát hiện không chỉ có một người mà hình như bên cạnh người đó còn có một người giống hệt như là biến thân mà ra, y như đúc vậy.
Đạo diễn Mạc: “Có phải tôi hoa mắt rồi không?”
Phó đạo diễn: “Hình như tôi cũng bị hoa mắt hay sao á? Sao tôi lại nhìn thấy có hai đạo diễn Mạc thế này?”
Nhà sản xuất: “Tôi cũng thấy có mọi người có hai bản thể!”
Hứa Liệt: “Mọi người nhìn kỹ xem có phải một người có bóng một “người” thì không có bóng đúng không?”
A Vong, đạo diễn Mạc, nhà sản xuất cùng với phó đạo diễn đồng thời cúi đầu.
Sau đó ai cũng hít khí lạnh, trăm miệng một lời: Đù, đúng là như thế thật.”
Hứa Liệt lại bình tĩnh đến lạ kỳ: “Đó chính là một người một quỷ đó!”
Lúc Hứa Liệt cất lời, bốn người bên phía đạo diễn Mạc mới phát hiện “người” đang nói lại không phải Hứa Liệt có bóng dáng mà là Hứa Liệt không có bóng.
Cuối cùng họ mới phát hiện “người” đang phát ra âm thanh trong số bọn họ đều là “người” không bóng, mà “người” có bóng thì vẫn giữ nguyên tư thế miệng há thành chữ O, mắt trừng lớn, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
Năm người đạo diễn Mạc: “…”
Lạnh!
Cơ thể bọn họ lạnh!
Bọn họ thế này là… bối rối?
Hoắc Trầm Vân cũng nhận thấy năm người họ có gì đó không thích hợp.
Năm người thôi mà sao lại thấy có mười “người” thế này?
Mà năm bản phục chế kia sao mà giống… quỷ?
Hoắc Trầm Vân sợ phát thành tiếng: “Đù, có phải mọi người bị linh hồn ly thể không?”
Đến lúc này Bách Minh Tư cùng với Bạch Nam Khê mới chú ý tới tình huống của năm người họ, mí mắt giựt giựt: “Không phải đã dán bùa định hồn rồi hả?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ