Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1254:
Nhưng cả khuôn mặt của gã ta đã bị thiêu rịu, biểu cảm thay đổi một cái là thịt trên mặt lại rơi xuống.
Hình ảnh kia…
Đám người đạo diễn Mạc nhìn mà cứng cổ, theo bản năng đưa tay lên vuốt cổ.
Ừm!
Muốn nôn quá!
Tể Tể nhìn chúa tể Quỷ Vực, tay béo mập nhấc lên thì có một chảo dầu bằng sắt to đùng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ.
Hoắc Trầm Vân nhìn chảo sắt to đùng trước mặt, theo bản năng nhón chân ngó vào nhìn.
Quả nhiên là chảo dầu to đùng nha!
Đám người đạo diễn Mạc nghe thấy tiếng cũng ngó vào trong xem.
A Vong: “Đó là… nước?”
Hứa Liệt chịu đựng cảm giác dạ dày không được khỏe mà lên tiếng: “Đấy là dầu, nước trong hơn dầu!”
Tể Tể tiếp tục giải thích: “Đúng! Là chảo dầu đó!”
Phó đạo diễn: “Công chúa nhỏ, chảo dầu này… cháu đói bụng hả?”
Nhưng nhìn trái nhìn phải không hề thấy có nguyên liệu nấu ăn nào cả.
Hôm nay bọn họ đi vào đây chủ yếu là để thăm dò tìm đường, kiểm tra cẩn thận thầy Kỷ xem thế nào.
Kết quả…
Tể Tể chỉ vào chúa tể Quỷ Vực đang kêu gào thảm thiết: “Chú phó đạo diễn, không phải Tể Tể đói bụng, mà là do gã ta thiếu đánh…”
Phó đạo diễn: “A… đây là… vào chảo dầu?”
Tẻ Tể gật đầu, giọng mềm mại: “Đúng thế, vào chảo dầu! Cái thứ hư hỏng như thế này thì nên cho vào chảo dầu!”
Nói rồi Tể Tể nâng cái tay béo mập, lầm bầm gì đó.
Chúa tể Quỷ Vực bị xích sắt khóa lại có cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết.
Chảo dầu thôi mà!
Cuối cùng không bị Cửu U Minh Hỏa đốt cháy.
Ngoại trừ Cửu U Minh Hỏa thì gã ta không sợ gì cả.
Nhưng chờ tới khi gã ta bị Tể Tể ném vào trong chảo dầu, Cửu U Minh Hỏa cháy rực dưới mặt đất, miệng trên cái đầu lâu không còn nhìn thấy được mấy thịt được chúa tể Quỷ Vực phát ra tiếng kêu gào thảm thiết gấp mười lần khi trước.
“A a a a a a a!”
“Tôi… A a a!”
“Sai… A a…”
“… A!”
Đám người phó đạo diễn: “…”
Mùi thịt cháy khét thoảng vào mũi. Đám người đạo diễn Mạc nhìn thấy đống thịt quỷ trôi nổi trong chảo dầu lại lại nhìn chúa tể Quỷ Vực còn mỗi xương thì từng người yên lặng quay đầu.
Hoắc Trầm Vân cất tiếng: “Tể Tể, chú qua bên kia nhìn xem.”
Đạo diễn Mạc: “Tôi cũng đi.”
Phó đạo diễn: “Tôi cũng… Ọe… đi đây một chút.”
Nhà sản xuất: “Hình như tôi làm rơi cái gì đó. Tôi đi tìm… Ọe… tìm…”
Hứa Liệt: “Tôi… cũng đi ra đây một chút…”
A Vong: “Ọe… tôi… ừm…”
Tể Tể chuyên chú tăng lửa, không quay đầu nhìn bọn họ nên không biết biểu cảm của mọi người còn vặn vẹo dữ tợn hơn cả chúa tể Quỷ Vực trước mặt cô bé.
“Vâng, Tể Tể chờ mọi người ạ.
”
Bách Minh Tư lại không nói gì, chỉ yên lặng ngẩng đầu nhìn trời, hầu kết hết cuộn lên rồi lại cuộn xuống.
Dạ dày Bạch Nam Khê xôn xao, cố gắng đè cảm giác không khỏe đó xuống, lại nhìn chằm chằm vào chúa tể Quỷ Vực mà hỏi: “Rốt cuộc thì Kỷ sư thúc của tôi đang ở đâu?”
Chúa tể Quỷ Vực: “…”
Gã ta cũng muốn nói chuyện!
Gã ta cũng muốn trả lời.
Nhưng mà… mịa nó đau quá, cái miệng chỉ biết kêu gào thảm thiết mà thôi.
Đến bây giờ thậm chí còn không còn sức đâu mà kêu gào thảm thiết.
Tể Tể nhìn thấy thế lại tăng thêm Cửu U Minh Hỏa.
Chúa tể Quỷ Vực chỉ còn mỗi bộ xương trắng run rẩy kịch liệt, giọng trầm khó có thể nghe ra: “Nghĩa trang…”
“Nghĩa…”
Bạch Nam Khê không nghe được nhưng Tể Tể lại nghe được rõ ràng.
Tương Tư Hoành nãy giờ không nói gì mà tập trung quan sát tình trạng bốn phương, tìm kiếm mắt Quỷ Vực đã trốn thoát trước đó.
Chính là không thu hoạch được gì.
Tể Tể nhìn về phía Bạch Nam Khê nói: “Anh Nam Khê, gã bảo Kỷ sư thúc ở nghĩa trang.”
Bạch Nam Khê sửng sốt, gật đầu đáp: “Được, anh qua đó ngay đây.”
Bách Minh Tư lo lắng cho cơ thể của anh ta, vội đỡ lấy anh ta: “Em đi với anh.”
Tương Tư Hoành đoán là Tể Tể cũng sẽ đi, thế là mở miệng giành trước: “Tể Tể, anh đi cùng với anh Minh Tư và anh Nam Khê. Em ở đây trông cái gã đáng chết này, bảo vệ cả mấy người chú Mạc nữa, được không?”
Tể Tể: “Dạ?”
Vốn dĩ cô bé tính nói câu này với anh Tiểu Tương mà.
Nhưng thấy anh Tiểu Tương đã đuổi kịp anh Minh Tư thì chỉ có thể đồng ý: “Vâng, vậy anh Tiểu Tương nhớ để ý cả cái mắt Quỷ Vực đã trốn thoát kia nhé! Chúa tể Quỷ Vực bị thương nặng, nó đã hoàn toàn thoát ly khống chế, sẽ nhân cơ hội hút âm khí để tu luyện đấy.”
“Yên tâm.” Tương Tư Hoành vừa mới đáp lời thì đã đuổi kịp Bạch Nam Khê cùng với Bách Minh Tư mới biến mất trong rừng cây cách đó không xa.
Tể Tể nhìn chúa tể Quỷ Vực đã không thể phát ra tiếng gì nữa thì cũng không xách gã ta ra mà tiếp tục để ở trong chảo dầu.
Sau tảng đá lớn ở phía xa xa, một hàng sáu người Hoắc Trầm Vân đang nôn ói đến mức trời đất tối tăm.
“Ọe!”
“Uệ!”
“Ựa!”
…
Tể Tể nghe thấy có tiếng động, mũi nhỏ nhăn lại, mắt to đen nhanh đảo quanh, nhìn chúa tể Quỷ Vực không còn chút sức lực đâu mà nhảy nhót nằm trong chảo, đôi chân béo mập chạy bạch bạch tới chỗ chú ba.
Cô bé vừa chạy vừa gọi: “Chú ba, chú Mạc, mọi người có ổn không thế? Chú ba, chú Mạc, chú Hứa đừng có ở xa Tể Tể quá nha. Mắt Quỷ Vực hư lắm, nó mà gặp mọi người là sẽ nuốt luôn mọi người đó!”
Đù!
Bọn họ đã tới mức này rồi mà cái thứ kia vẫn còn nhớ thương hả?