Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1257:
“Chú ba, chú Mạc, mọi người sao rồi ạ?”
Hoắc Trầm Vân nhìn thấy Tể Tể thì theo bản năng muốn ngồi xổm xuống ôm cô bé.
Nhưng mà anh ấy vừa mới duỗi tay thì thấy cả bàn tay lẫn cánh tay mình đều là chất nhầy màu xanh vàng, thì vội giấu tay đi tránh Tể Tể đang chạy tới.
“Tể Tể, chú ba vẫn ổn.”
Năm người đạo diễn Mạc cũng gật đầu theo.
“Đúng! Bọn chú vẫn khỏe lắm, cảm ơn công chúa nhỏ đã cứu mạng.”
Nếu không có Tể Tể thì không biết họ đã chết bao nhiêu lần.
Tể Tể cười hề hề, tiếng mềm mại ngọt ngào: “Các chú không sao là tốt rồi.”
Bỗng nhiên đám người đạo diễn Mạc nghĩ tới mắt Quỷ Vực thì hỏi: “Tể Tể, thế con mắt kia thì mình làm sao bây giờ?”
Để duy trì hình người hiện tại nên Tể Tể đã thu hồi lực lượng hoàng quyền.
Tuy thế nhưng cô bé vẫn thấy trước mặt lờ mờ, máu dồn lên từ tim với phổi.
“Không sao đâu ạ, nó đã bị thương nặng. Chỉ cần anh Tiểu Tương tìm được nó thì chắc chắn có thể diệt được nó ạ!”
Đám người đạo diễn Mạc thở phào nhẹ nhõm.
Hoắc Trầm Vân thấy sắc mặt Tể Tể trắng bệch thì vội cởi áo khoác dính thứ dịch nhão nhoét kia, chỉnh trang lại bản thân thấy tạm ổn rồi mới đi tới bế Tể Tể lên.
“Tể Tể, cháu sao rồi? Sao sắc mặt lại trắng bệch như thế này? Có phải bị thương nặng rồi không?”
Giọng của Tể Tể bị đè xuống thấp nhất: “Chú ba ơi Tể Tể buồn ngủ lắm.”
Hoắc Trầm Vân vội dỗ dành: “Được, được được, chú ba ôm Tể Tể ngủ nhé, Tể Tể ngủ ngoan nhé.”
Tể Tể vừa ngáp vừa lắc đầu: “Vẫn chưa được ạ, ít nhất phải chờ anh Tiểu Tương xử lý được mắt Quỷ Vực đã, nếu không thì đám người chú Mạc vẫn sẽ nguy hiểm như cũ. Nghe nói ai từng bị mắt Quỷ Vực nhìn thấy thì sẽ bị nó đánh dấu.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Ý là cho tới khi mắt Quỷ Vực bị diệt thì bọn họ vẫn trong trạng thái không an toàn.
“Tể Tể, giờ chúng ta không thể rời Quỷ Vực được sao?”
Tể Tể bất đắc dĩ lắc đầu: “Giờ lực lượng của Tể Tể đã bị tổn hại hơn nửa. Tuy chúa tể Quỷ Vực đã bị phế nhưng lực lượng của nó sẽ chuyển qua cho mắt Quỷ Vực đầu tiên. Trừ khi mắt Quỷ Vực bị diệt nếu không thì người bình thường sẽ bị nhốt ở Quỷ Vực tới chết, không có kiếp sau.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân cau mày nhìn chúa tể Quỷ Vực bị ném trong chảo dầu hỏi: “Tể Tể, lực lượng của Quỷ Vực có thể di chuyển hả?”
Tể Tể gật đầu, giọng nói cũng đã trầm hơn nhiều: “Cái lợi hại nhất của Quỷ Vực không phải là chúa tể Quỷ Vực mạnh như thế nào.
Dù sao thì cả Hoa Quốc này cũng chỉ có một địa phủ, ngoại trừ cha Minh Vương thì bản Tể Tể là lớn nhất!”
Hoắc Trầm Vân thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe thấy nửa câu sau của Tể Tể thì trái tim lại treo ngược cuống họng: “Điểm lợi hại nhất của Quỷ Vực chính là… lực lượng của chúa tể Quỷ Vực có thể di chuyển. Nó giống như là… búp bê Matryoshka của quốc gia nào đó mà Mạnh Bà từng nhắc tới với Tể Tể.”
Hoắc Trầm Vân: “Búp bê Matryoshka của nước E?”
Tể Tể gật đầu, giọng nghiêm túc hơn hẳn: “Đúng thế! Chúa tể Quỷ Vực có thể nhân lúc bị uy hiếp trí mạng mà chuyển dời lực lượng để tạo ra chúa tể Quỷ Vực mới!”
Hoắc Trầm Vân không dám tin.
“Đồng nghĩa với việc chỉ cần chúa tể Quỷ Vực chạy trốn nhanh, à không, lực lượng của nó chuyển dời nhanh thì chúa tể Quỷ Vực sẽ luôn tồn tại.”
Tể Tể có hơi tức giận, hậm hực.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Thế thì cho vào chảo dầu để làm gì?
Tể Tể lại bổ sung thêm: “Nhưng mà mỗi lần nó chuyển dời lực lượng thì lực lượng của nó sẽ bị mất đi một nửa, thậm chí là hơn một nửa!”
Nhưng Hoắc Trầm Vân vẫn không thể nào thở phào nhẹ nhõm được.
Dù sao thì dựa theo hiểu biết của anh ấy về đám quỷ này thì những ác quỷ như mắt Quỷ Vực sẽ vì mục tiêu tăng lên lực thật nhanh mà gặp người sẽ giết luôn.
Trừ phi bên trong Quỷ Vực chỉ có mấy người bọn họ, nếu không những người khác chẳng mấy chốc sẽ trở thành lực lượng của mắt Quỷ Vực.
Ngoại trừ người sống, vốn dĩ bên trong Quỷ Vực còn có cả ma quỷ.
Anh ấy biết giữa ma quỷ còn tồn tại khái niệm cắn nuốt lẫn nhau.
Hoắc Trầm Vân nghĩ tới chuyện đám người Tương Tư Hoành đi tới chỗ nghĩa trang.
“Tể Tể, chúng ta…”
Tể Tể nói tiếp: “Chú ba ơi, trước tiên chúng ta tới đập chứa nước ở phía đông đi.”
Tuy Hoắc Trầm Vân không biết tại sao Tể Tể lại muốn qua đó nhưng anh ấy tin tưởng Tể Tể tuyệt đối.
Tể Tể nói như nào thì chính là như thế.
“Được, để chú ba ôm cháu đi nhé.”
Vốn Tể Tể muốn tự đi nhưng lồng ngực đau nhức làm cô bé héo rũ mà nằm trong lòng chú ba mềm mại cảm ơn: “Cảm ơn chú ba ạ.”
Hoắc Trầm Vân xoá đầu cô bé: “Tể Tể cảm ơn cái gì nào? Mạng của chú ba là do Tể Tể cứu mà.”
Tể Tể lại không cho rằng như thế, nhẹ nhàng giải thích: “Không giống nhau đâu ạ. Bảo vệ chú ba là trách nhiệm của Tể Tể mà chú ba thì lại không có trách nghiệm phải ôm Tể Tể.”
Trong lòng Hoắc Trầm Vân vừa chua vừa mềm: “Chú ba có trách nhiệm phải ôm lấy Tể Tể vì dù sao Tể Tể chính là cháu gái của chú ba, chú ba là người lớn thì ôm Tể Tể là chuyện bình thường!”
Tể Tể: “…”
Hình như chú ba nói cũng đúng.
Tể Tể chớp mắt, không nói gì nữa mà chỉ ngẩng đầu quay mặt thơm cái bẹp lên mặt chú ba.