Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1295:
“Khò!”
“Khò!”
…
Hoắc Trầm Vân và những người khác vừa đau lòng vừa buồn cười.
Cái gọi là không để lãng phí chất lượng giấc ngủ dù chỉ nửa giây đúng là điều khiến bao người ngưỡng mộ mà không có được.
Bạch Nam Khê đã sớm tỉnh dậy.
Nhìn thấy bữa sáng mà Hoắc Trầm Vân mang tới, anh ta lên tiếng cảm ơn.
Vì chuyện của Kỷ Lăng mà Hoắc Trầm Vân không có thiện cảm với Bạch Nam Khê lắm.
Nhưng bây giờ Bạch Nam Khê là người bệnh nên Hoắc Trầm Vân cũng tận tình chăm sóc anh ta.
Bạch Nam Khê ăn không ngon miệng.
Kế Nguyên Tu nhìn ra tâm sự của anh ta, thản nhiên nói.
“Kỷ Lăng chưa chết.”
Bạch Nam Khê sửng sốt.
“Thật sao?”
Giọng nói trẻ con của Kế Nguyên Tu trở nên lạnh nhạt hơn rất nhiều.
“Tôi không nói dối!”
Bạch Nam Khê ngây người, nhanh chóng xin lỗi.
“Nguyên Tu, tôi không có ý gì khác, tôi...”
Ánh mắt của Kế Nguyên Tu càng ảm đạm hơn, nhưng vẫn nói về tình huống hiện tại của Kỷ Lăng.
“Có điều tin tức Kỷ Lăng giao dịch với quỷ đã truyền khắp Huyền Môn, vào khoảng năm giờ sáng nay anh ta đã bị nhà họ Kỷ đón đi, chắc bây giờ đã bị gạch tên khỏi Huyền Môn rồi!”
Bạch Nam Khê: “...”
Bạch Nam Khê lại ngẩn người trong vài giây rồi bật cười.
“Đúng là nên gạch tên! Nếu lần này không có Tể Tể, Tiểu Tương, Minh Húc và cậu thì e rằng chúng tôi đã phải hy sinh nhiều mạng hơn rồi.”
Kế Nguyên Tu đối xử với thế hệ sau của Huyền Môn không có bao nhiêu cảm tình.
Với vai trò là Tổ Linh của Huyền Môn, cậu ấy luôn thần bí và lạnh lùng khi giao tiếp với người trong Huyền Môn.
Mặc dù Bạch Nam Khê vẫn chưa biết thân phận của Kế Nguyên Tu, nhưng bằng việc cậu ấy có thể kịp thời xuất hiện trong kết giới Quỷ Vực để cứu sư thúc Kỷ cũng đủ để chứng minh cậu ấy không phải là con người.
Hơn nữa còn có liên quan đến Huyền Môn.
Trong đầu Bạch Nam Khê bỗng lóe lên một bóng người, nhanh đến mức anh ta không thể bắt kịp.
Anh ta thật lòng biết ơn Kế Nguyên Tu và những người khác.
“Lần này quả thật cảm ơn mọi người rất nhiều.”
Nếu không thì hài cốt và linh hồn của anh ta đã sớm tiêu tán rồi.
Hoắc Trầm Vân thẳng thừng nhét một hộp sữa cho anh ta.
“Uống đi! Sớm ngày khoẻ lại, chúng ta mới có thể sớm ngày xuất viện!”
Bạch Nam Khê xấu hổ, nhanh chóng nhận lấy.
“Vâng!”
Sau khi đưa sữa cho Bạch Nam Khê, Hoắc Trầm Vân đã ăn no nê ôm Tể Tể bước ra ngoài.
“Chú đưa Tể Tể qua phòng bên cạnh xem thử.”
Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành đồng thời lên tiếng.
“Cháu/em cũng đi!”
Hoắc Trầm Vân gật đầu, dẫn theo ba đứa nhỏ rời đi.
Bỗng chốc trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạch Nam Khê và Bách Minh Tư.
Lúc này cả người Bạch Nam Khê mới thả lỏng, nặng nề thở dài, vẻ mặt đầy phiền muộn và chán nản.
“Haiz! Tất cả đều là lỗi tại tôi!”
Bách Minh Tư nhẹ nhàng vỗ vai an ủi anh ta.
“Anh Nam Khê, anh đừng nói như vậy, anh cũng không biết sư thúc Kỷ sẽ làm loại chuyện như vậy mà.”
Bách Minh Tư có thể hiểu được tâm trạng muốn cứu Kỷ Lăng của Bạch Nam Khê vào thời điểm đó.
Hiện giờ nhà họ Bạch chỉ còn lại một mình Bạch Nam Khê, bởi vì có hai ông cụ nhà họ Kỷ và nhà họ Tôn bảo vệ, Kỷ Lăng còn từng cứu Bạch Nam Khê, cho nên Bạch Nam Khê đương nhiên không thể thấy chết mà không cứu.
Hiểu là một chuyện, chấp nhận lại là một chuyện khác.
Suy cho cùng người nhận ân huệ là Bạch Nam Khê, còn đạo diễn Mạc và những người khác đều vô tội.
Nếu như không có Tể Tể, họ thật sự sẽ...
Thế nên dù chú Trầm Vân có thể hiện thái độ bất mãn với anh Nam Khê thì cậu ấy cũng không mở miệng xin tha thứ.
Mạng của ai chả phải là mạng?
Nghĩ tới đây, Bách Minh Tư chậm rãi lên tiếng.
“Anh Nam Khê, chú Trầm Vân là một người rất tốt. Bây giờ chú ấy tức giận là bởi vì Tể Tể và Tiểu Tương đều đang bị thương. Đợi khi Tể Tể và Tiểu Tương khỏe lại, chú ấy cũng sẽ bình thường lại thôi.”
Bạch Nam Khê gật đầu cười khổ.
“Người nhà họ Hoắc đều hiểu lý lẽ và tốt bụng, tôi biết mà. Minh Tư à, tôi đều hiểu cả. Lần này quả thật là sư thúc Kỷ đã sai, sư thúc bị gạch tên khỏi Huyền Môn cũng là điều đương nhiên.”
Khi hai người đang nói chuyện thì có tiếng la hét và chửi bới của người đàn ông từ phòng bên cạnh vang lên.
“Cút khỏi đây cho ông! Ông đây đã nói là có quỷ mà! Tôi muốn mời thầy Cát Mẫn của đạo quan Bạch Vân tới!”
Bạch Nam Khê cau mày, Bách Minh Tư vỗ vào vai anh ta một cái rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
“Em đi xem sao!”
****
Bách Minh Tư vừa ra khỏi cửa, suýt nữa cùng một người đàn ông trắng nõn ngó dáo dác đụng phải.
Bách Minh Tư: “Ông…”
Người đàn ông khôi ngô vội lùi về sau vài bước, cẩn trọng quan sát Bách Minh Tư một lượt từ trên xuống dưới, lại nhìn chằm chằm đôi mắt to tròn, con ngươi đen láy của cậu ấy.
“Người thông linh?” Con ngươi của ông ấy xoay một vòng, sau đó vạch trần thân phận của Bách Minh Tư: “Cậu là người nhà họ Bách ở thủ đô.”
Bách Minh Tư ngạc nhiên trong lòng, nhưng chẳng mảy may để lộ ra ngoài: “Vâng, tôi tên Bách Minh Tư, cho hỏi ông là?”
Người đàn ông khôi ngô nọ phủi đạo bào đứng dậy, bật cười thành tiếng: “Tôi là thầy Cát Mẫn của đạo quan Bạch Vân trên núi Bạch Vân ở gần đây.”
Bách Minh Tư lập tức nhớ tới ban nãy lúc người đàn ông ở phòng bệnh sát vách điên tiết chửi ầm lên có đề cập tới một người gọi là thầy Cát Mẫn của đạo quan Bạch Vân.