Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1311:
Sếp nhỏ cuối cùng cũng đã quay về rồi.
Quỷ mới biết tối hôm qua bọn họ khổ sở như thế nào.
Bảy tám người đàn ông một phòng, tuy rằng phòng cũng đủ rộng nhưng chỉ có một chiếc giường thôi!
Bảy tám người đàn ông nằm tứ tung ngang dọc đầy đất.
Còn ba cô gái kia, không biết ba cô ấy không biết đã gặp phải chuyện gì mà nhất quyết ở cách vách.
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn sợ xảy ra chuyện thế là chia nửa mười sợi tóc mà sếp nhỏ đưa cho bỏ ra ngoài.
Tất nhiên, ba cô gái kia nhìn bọn họ như nhìn mấy gã kỳ lạ!
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn hoàn toàn thả lỏng bản thân!
Người ta thấy bọn họ bị bệnh tâm thần cũng được, miễn là được sống!
Hai người họ đi tới, thấy Tể Tể đang ngáy khò khò thì không nhịn được mà cười rộ lên: “Tể Tể ngủ rồi hả.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.
Gà con ở trong túi quần không thành thật, vẫn cứ ló đầu ra ngoài.
Hoắc Trầm Vân nghĩ một lát, cuối cùng né ra một bên khách sạn móc gà con ra.
Còn chưa kịp thả nó xuống mặt đất, gà con đã nhảy thẳng xuống đất.
Thầy Cát Mẫn vẫn chưa quen với thân hình bé tí xíu của mình, đầu chạm đất.
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn nhìn thấy mà hiếu kỳ: “Trầm Vân, con gà con này…”
Cái cánh non mềm của thầy Cát Mẫn run rẩy.
Tức!
Gà con?
Hồi nó toàn thịnh thì một nhát có thể giết được vài người luôn đó!
Hoắc Trầm Vân nghĩ đến thân phận của gà con, cười giải thích với hai người: “Đây là thú cưng mà Tể Tể mới nuôi, đúng không hả Minh Tư?”
Bách Minh Tư cố nhịn cười nói: “Ừm!”
Thầy Cát Mẫn: “…”
Cậu ba Hoắc!
Cậu có biết lễ phép là cái gì không hả?
****
Thầy Cát Mẫn vươn móng gà nhỏ xíu, đạp thật mạnh vào lòng bàn tay của Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân cúi đầu nhìn xem, ngón tay nhéo lên chân gà nhỏ xíu.
Không nhắc tới gà con lông cù mới phá xác không lâu mà chân gà nhỏ xing cũng mềm mại, non nớt, xúc cảm cũng không tệ lắm.
Thầy Cát Mẫn: “… Ò ó o o!”
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn cùng trừng mắt.
Đạo diễn Mạc: “Chuyện như này là như thế nào? Sao gà con bé xíu như thế này lại biết gáy? Nghe thế này có khi là gà trống đó!”
Thầy Cát Mẫn tức tới muốn lại muốn gáy tiếp!
Hoắc Trầm Vân bịt mỏ nó lại.
Thầy Cát Mẫn: “…”
Đù!
Cái gì mà gà trống nhỏ cơ?
Nó là một con gà trống vô cùng cường tráng uy vũ đẹp trai diễm lệ đó!
Nhưng vẫn bị Hoắc Trầm Vân bịt mỏ. Bản thể nguyên hình quá nhỏ, quá yếu, căn bản là không tránh thoát được.
Còn có một nguyên nhân khác là nó sợ làm Hoắc Trầm Vân bị thương.
Dù sao thì cơ thể bình thường không chịu nổi yêu quái đâu!
Hoắc Trầm Vân thấy gà con đã thành thật thì cười mở miệng: “Là gà trống ấy mà!”
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn vô cùng kinh ngạc: “Còn nhỏ như thế này… đã xác định được trống mái rồi hả?”
Hoắc Trầm Vân: “Nghe tiếng là biết ấy mà!”
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn: “…”
Nghĩ lại hồi về quê gặp một đám gà con, hình như không có con nào còn bé xíu lông xù xù mà đã có thể gáy vang dội rành mạch như thế giống như là một con gà trống thực thụ vậy!
Thấy hai người họ mặt mày kinh ngạc, Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể đi vào thang máy: “Tôi đưa Tể Tể về phòng nghỉ ngơi. Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn hai người đi dạo tiếp đi nhé.”
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn vội vàng theo sau.
“Dạo cái gì mà dạo, chúng ta cùng chăm Tể Tể!”
Không biết có ma quỷ gì hay không, ôm đùi sếp nhỏ là an toàn nhất!
Kế Nguyên Tu dẫn Tương Tư Hoành cùng với Bách Minh Tư rời đi. Thang máy không lớn nhưng đủ quân số, cũng may không bị quá tải.
Lúc Tể Tể đang ngủ, đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn giống như những gì họ nói vậy, họ canh giữ bên giường cô bé, ghé vào mép giường ngủ bù.
Dù sao đêm qua không có Tê Tể ở đó nên họ không vượt qua được cảm giác lo lắng kia cho dù Tể Tể có để tóc ở nhà.
Hứa Liệt với A Vong không biết làm cái gì mà vẫn chưa về nữa.
Nhà sản xuất biết Tể Tể đi tới thì đi vào trong phòng bếp đưa lì xì cho đầu bếp đang cặm cụi làm việc, bảo ông ấy làm vài món ngon.
Mãi cho tới buổi tối, Tể Tể vẫn đang ngủ như cũ.
Đám người đạo diễn Mạc bị đánh thức, xuống tầng ăn cơm.
Lần này tới Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu canh giữ bên cạnh Tể Tể.
Còn có thầy Cát Mẫn.
Ba người đều không phải người bình thường, không ăn cơm cũng không sao.
Đám người đạo diễn Mạc xuống tầng ăn cơm thì gặp tin tức về đám người Nghiêm Đông.
Đạo diễn Mạc: “Tin tức đã truyền đi rồi, nói là Nghiêm Đông cùng với vợ của gã ta luôn phụ trách ở mấy điểm giao thông lớn của các bến ga tàu hỏa để lôi kéo khách, hình như là tìm các du khách từ nơi khác tới nữa.
Phó đạo diễn: “Vợ của Nghiêm Đông vẫn không hay biết gì, không biết chuyện Nghiêm Đông có hợp tác với Tống Hoan và Trương Thủy cho nên bình thường rất tích cực kiếm khách.”
Nhà sản xuất: “Giờ thì hay rồi, ai cũng sa lưới.”
Hứa Liể cảm khái: “Giờ mà không sa lưới thì không biết còn muốn hại chết bao nhiêu người nữa.”
A Vong bổ sung: “Như vậy cũng không biết sẽ có thêm bao nhiêu ma quỷ, tuần hoàn ác tính mãi thì thôn Quỷ Khóc sẽ ngày càng khủng bố hơn.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.