Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1313:
Cái bóng hình người lập tức biến thành một làn sương dày, sau đó một phần làn sương nhô ra thành hai cái tay, ôm lấy đứa nhỏ đang nhào về phía mình lên: “Chú Chuyển Luân Vương cũng nhớ Tể Tể lắm, biết Tể Tể đang ở gần đây nên chú cố tình tới thăm Tể Tể đó.”
Ba kẻ không phải con người: “...”
Đúng là rất cố tình ha!
Trời sắp tối, yêu ma quỷ quái có thể lên nhân gian tác oai tác quái.
Tể Tể vùi đầu vào lòng chú Chuyển Luân Vương, đôi mắt long lanh nước khẽ chớp, nhìn chằm chằm ông ta: “Chú Chuyển Luân Vương ơi, sao chú tự dưng tới nhân gian vậy ạ? Chú lên đây thăm người thân hay là đi công tác thế?”
Nghĩ tới lời dặn của Minh Vương, Chuyển Luân Vương lại thấy đau lòng, nhưng đối diện với gương mặt ngây thơ, khờ khạo của Tể Tể, giọng Chuyển Luân Vương vẫn cực kỳ hiền hòa: “Tể Tể à, chú Chuyển Luân Vương có việc cần giải quyết ở đây nên mới lên đó.”
Tể Tể lập tức nghĩ tới sự kiện thôn Quỷ Khốc, tính ra đầu óc của bé cũng nhanh nhạy lắm, bé vui vẻ bi bô hỏi: “Chú Chuyển Luân Vương tới để giải quyết chuyện của đám quỷ ở thôn Quỷ Khốc đúng không ạ?”
Chuyển Luân Vương bật cười: “Đúng vậy đó, trên trần gian đã hơn trăm năm không xuất hiện Quỷ Vực, tất nhiên sẽ không có thứ gọi là Chúa tể Quỷ Vực, nhưng lần này…”
Tể Tể vội híp mắt cười an ủi ông ta: “Chú Chuyển Luân Vương yên tâm, quỷ đã bị tiêu diệt, Chúa tể Quỷ Vực lẫn mắt Quỷ Vực đều vào bụng Tể hết rồi ạ.”
Tất nhiên Chuyển Luân Vương cũng biết chuyện này, có điều…
Tới cả Vương cũng không thể tiến vào Quỷ Vực, tuy Tể Tể đã sớm ở bên trong, nhưng sao có thể phá hủy Quỷ Vực chỉ trong vài ngày ngắn ngủi được chứ?
Theo những gì được ghi chép trong sách sử của địa phủ, Quỷ Vực đã xuất hiện hơn chục nghìn năm, một khi có Quỷ Vực hình thành ở nhân gian, nhất định sẽ khiến vô số người thiệt mạng. Thế nên địa phủ mới mở rộng quy mô đội ngũ nhân viên đảm nhận trách nhiệm lên trước trần gian dẫn quỷ về.
Bởi để hình thành Quỷ Vực, thứ nhất là cần liên tục cắn nuốt, thứ hai là Chúa tể Quỷ Vực phải cực kỳ mạnh, thứ ba là thiên thời địa lợi nhân hoà.
Thế nên bình thường rất khó xuất hiện Quỷ Vực, và một khi nó đã ra đời, gần như có thể sánh ngang với địa ngục trần gian.
Chuyển Luân Vương cúi đầu nhìn đôi mắt trong veo, gương mặt núng nính của Tể Tể, nghĩ kiểu gì cũng không thể hiểu nổi, mà nếu đã không hiểu, chi bằng hỏi thử người trong cuộc xem sao.
“Giờ Tể Tể lợi hại như vậy rồi hả? Chỉ cần ba bốn ngày là đã có thể đánh sập một Quỷ Vực rồi.”
Tể Tể cười khúc khích, trên mặt lại thoáng hiện vẻ buồn bực: “Nhưng chưa lợi hại bằng cha Minh Vương đâu ạ, nếu cha Minh Vương tới đây, chắc chắn chỉ cần nhấc tay một cái là giải quyết xong! Đâu có giống như Tể Tể, phải lăn lộn tận ba bốn ngày!”
Chuyển Luân Vương: “.
..”
Vấn đề là dù cha ruột Phong Đô Đại Đế của cháu có tới thì cũng đâu có xông vào được!
Không đợi Chuyển Luân Vương mở miệng, Tể Tể đã ngây thơ bổ sung: “Đều tại Tể Tể học nghệ không tinh, thực lực không đủ, bằng không nhất định có thể hủy diệt Quỷ Vực, cứu nhóm chú ba ra ngoài chỉ trong một ngày.”
Chuyển Luân Vương: “...”
Không đúng!
Tể Tể cháu ơi!
Dù có là chú Chuyển Luân Vương của cháu cũng chưa chắc đã đấu lại Chúa tể Quỷ Vực khi đang ở trong Quỷ Vực đâu!
Cháu chỉ cần ba bốn ngày là đánh sụp được cả Quỷ Vực, vậy mà còn ở đây buồn bã nghi ngờ thực lực của mình hả?
Cháu mà như vậy thì chú Chuyển Luân Vương của cháu biết sống thế nào đây?
Chuyển Luân Vương sắp trầm cảm đến nơi.
Thật muốn kéo Diêm Quân của chín điện còn lại cũng lên nghe thử những lời nhóc Tể Tể nói ban nãy, để có người trầm cảm cùng mình mà!
Tể Tể nói xong, thấy chú Chuyển Luân Vương cứ im lặng không đáp lại câu nào thì có hơi lạ: “Chú Chuyển Luân Vương à, chú làm sao vậy?”
Chuyển Luân Vương: “...”
Còn làm sao nữa?! Bị thực lực của nhóc Tể Tể nhà cháu đả kích tới tự thấy mình chẳng khác nào kẻ vô dụng chứ sao?!
“Chú Chuyển Luân Vương không sao, ban nãy chú chỉ đang suy ngẫm về cuộc đời thôi.”
Tể Tể càng thêm tò mò: “Chú Chuyển Luân Vương ơi, chú suy ngẫm gì về cuộc đời thế ạ?”
Chuyển Luân Vương trả lời trong vô thức: “Ngẫm lại xem rõ ràng chú Chuyển Luân Vương lớn hơn cháu cả chục nghìn tuổi, thế mà tại sao thực lực lại kém xa Tể Tể tới vậy? Nói thật thì thực lực của Tể Tể dường như tỉ lệ thuận với tuổi của chú Chuyển Luân Vương của Tể Tể ấy.”
Nghe mà nhói lòng dễ sợ!
Tể Tể sững sờ, sau đó bật cười thành tiếng: “Chú Chuyển Luân Vương ơi, bởi vì Tể Tể là con gái của cha Minh Vương, còn Chuyển Luân Vương lại không phải con trai của cha Minh Vương, nên chắc chắn chú Chuyển Luân Vương không mạnh bằng Tể Tể rồi!”
Chuyển Luân Vương: “Hả?”
Tể Tể ngây thơ giải thích: “Bởi vì cha Minh Vương lợi hại hơi chú Chuyển Luân Vương, nên là con gái của cha Minh Vương, đương nhiên Tể Tể sẽ cường đại hơn chú Chuyển Luân Vương rồi!”
Chuyển Luân Vương: “...”
Sau đó, Tể Tể lại chèn thêm một câu: “Bằng không sao Tể Tể có thể trở thành trữ quân của Địa phủ chứ?”
Chuyển Luân Vương: “...”
Nghe cũng có lý đấy. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì hình như cũng không phải vậy!
Trên trần gian cũng vậy đó, nếu so sánh Hoàng đế khai quốc của một vương triều với con cháu đời sau của vị ấy, lấy ví dụ như Hoàng đế ưu việt nhất, Tần Thủy Hoàng đi, cực kỳ lợi hại đúng không? Nhưng vua Tần đời thứ hai thì sao? Trực tiếp bay màu còn gì!