Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1317:
A Võng bình tĩnh nhìn nó: “Con gà này còn nhỏ mà biết gáy rồi hả? Đừng nói là ăn thức ăn kích thích tăng trưởng nhé.”
Hứa Liệt tức giận lườm anh ấy một cái.
“Con gà con này vừa nhìn là biết vừa mới nở, còn chưa mọc lông. Nếu nó ăn thức ăn kích thích tăng trưởng thì cũng không còn là con gà con như vậy đâu.”
Thầy Cát Mẫn nghe được cuộc nói chuyện của hai người họ thì càng tức giận hơn.
“Quác quác quác! Quác quác quác!”
Tể Tể vội vàng chạy ra khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Vân, lạch bạch chạy tới an ủi nó.”
“Gà trống nhỏ, đừng sợ nha, chú Hứa và chú A Vong không có ý gì đâu.”
Thầy Cát Mẫn: “…”
Chị bé đại à.
Nó đâu có sợ đâu.
Nó đang tức giận mà.
Biết chị bé đại không muốn nó bị lộ thân phận là yêu quái ở trước mặt nhiều người như vậy, thầy Cát Mẫn đành phải gật gật đầu như gà đang mổ thóc.
Tể Tể thấy thế thì cười hì hì.
Hoắc Trầm Vân nhìn về phía cửa.
“Thừa kế Địa phủ là chuyện lớn.”
Mọi người đều đồng loại gật đầu.
“Đúng vậy.”
Hoắc Trầm Vân cười cười, giọng nói đột nhiên vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.
“Nếu đã là chuyện lớn thì nên đi hỏi người đứng đầu địa phủ bây giờ, chính là cha Minh Vương của Tể Tể trước đã, đúng không?”
Mọi người lập tức hiểu ngay ý của Hoắc Trầm Vân.
Này còn không phải là đi méc lãnh đạo sao?
Sau đó khiến cho người đứng đầu của Địa phủ đi xử đám người xấu Chuyển Luân Vương.
Tể Tể cảm thấy chú ba nói rất có lý, dù sao thì cô bé cũng muốn cho cha Minh Vương của mình dưỡng lão, nhưng mà lúc thừa kế địa phủ thì cha Minh Vương vẫn phải có mặt mà.
Hoắc Trầm Vân lại hỏi cô bé.
“Tể Tể, cháu cảm thấy cha Minh Vương sẽ để cho cháu thừa kế Địa phủ bây giờ sao?”
Tể Tể nghĩ một lát, đột nhiên ỉu xìu đi.
“Sẽ không đâu, cha Minh Vương muốn Tể Tể ở trên trần gian đi học cho giỏi.”
Hoắc Trầm Vân từ từ hướng dẫn cô bé.
“Vậy lúc Chuyển Luân Vương nói muốn cháu đi thừa kế Địa phủ thì ngoại trừ nói muốn cho cha Minh Vương của cháu nghỉ hưu dưỡng lão thì có nói tới việc cha Minh Vương của cháu có muốn cháu về thừa kế Địa phủ không?”
Tể Tể lập tức lắc đầu ngay.
“Không có.”
Hoắc Trầm Vân cười gật đầu.
“Vậy nếu như cha Minh Vương của cháu muốn cháu về thừa kế Địa phủ thì anh ấy sẽ lập tức nói cho Tể Tể biết ngay sao?”
Tể Tể nghĩ cha Minh Vương rất chiều chuộng mình thì không hề do dự mà gật đầu.
“Đương nhiên rồi.”
Hoắc Trầm Vân nói một câu cuối cùng.
“Thế dạo gần đây cha Minh Vương có nói cho Tể Tể về việc muốn cháu về thừa kế Địa phủ không?”
Tể Tể lắc đầu.
“Không có ạ.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.
“Hiểu chưa nè.”
Cái đầu nhỏ của Tể Tể bắt đầu hoạt động, lúc đầu thì cô bé vẫn còn chưa hiểu lắm, trong đầu cô bé đột nhiên nhớ tới vẻ mặt tức giận lúc nãy của chú Hứa, chú A Vong và chú ba thi đột nhiên ngờ ngợ.
“Chú ba, ý của chú là việc chú Chuyển Luân Vương muốn dẫn Tể Tể về thừa kế Địa phủ chỉ là ý muốn riêng của chú ấy. Nhưng mà vì bây giờ cha Minh Vương không đồng ý nên chú ấy mới cố ý tới tìm Tể Tể?”
Hoắc Trầm Vân không ngờ Tể Tể lại có thể hiểu nhanh tới vậy, thật là thông minh quá đi mà.
“Tể Tể nhà chúng ta thông minh quá đi.”
Tể Tể lại không vui nổi.
Bởi vì cô bé vẫn không hiểu.
“Nhưng mà chú ba ơi, vì sao chú Chuyển Luân Vương lại muốn lừa gạt Tể Tể chứ?”
Hoắc Trầm Vân lấy điện thoại thông minh ra rồi tìm cho Tể Tể một bộ phim cổ trang lịch sử.
“Tể Tể xem xong bộ phim này là hiểu thôi.”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt, lập tức nhét thầy Cát Mẫn vào lại trong yếm, cầm điện thoại ngoan ngoãn xem phim.
Hoắc Trầm Vân bế cô bé lên, lúc này thì Bách Minh Tư cũng đi vào trong.
“Chú Trầm Vân, mình dọn dẹp đồ đạc xong chưa ạ?”
Hoắc Trầm Vân mỉm cười gật đầu.
“Xong rồi, có thể đi được rồi.”
Bách Minh Tư dạ một tiếng, thấy Tể Tể còn đang ôm điện thoại di động xem phim thì khá là ngạc nhiên.
Hoắc Trầm Vân đã bế Tể Tể tới trước mặt cậu ấy, vỗ vai cậu ấy một cái.
“Không có gì đâu, Tể Tể có chỗ khó hiểu nên đang xem phim để tìm câu trả lời ấy mà.”
Mặc dù Bách Minh Tư không rõ đã có chuyện gì xảy ra nhưng cũng rất biết điều không hỏi nhiều.
Mọi người đi xuống dưới lầu, ngồi trên xe đi về phía thôn Vô Nhai.
Đạo diễn Mạc và nhà sản xuất phim đã đi trước tới thôn Vô Nhai tìm trưởng thôn để sắp xếp bố trí.
Lúc đoàn người Hoắc Trầm Vân tới thôn Vô Nhai thì đã là tám giờ rưỡi tối.
Đạo diễn Mạc và nhà sản xuất phim đang ở trước cửa thôn chờ bọn họ, đứng cùng họ là trưởng thôn của thôn Vô Nhai cùng với vài người dân ở đây đứng hóng chuyện.
Trên suốt đường đi, Tể Tể vừa chú ý đường đi xung quanh, vừa xem phim.
Chờ tới khi xem được nửa bộ phim thì Tể Tể cũng đã hiểu được ý của chú ba nhà mình là gì.
Chú Chuyển Luân Vương thúc giục cô bé về thừa kế Địa phủ, biến thành người cầm quyền của Địa phủ là muốn kiểm soát cô bé giống như Ngao Bái kiểm soát Khang Hi mới tám tuổi đã lên ngôi, từ đó có thể nắm được quyền quản lý Địa phủ ở trong tay.
Tể Tể tức giận.
Từ khi nào chú Chuyển Luân Vương lại biến thành người xấu như vậy cơ chứ.
Phải méc cha Minh Vương ngay mới được.