Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1321:

Chuyển Luân Vương sốc bay màu trước hành vi phủi sạch mọi tội lỗi của người anh em tốt nhà mình, cho nên lại lần nữa quên mở miệng phản bác.

Minh Vương nghe xong thì cười lạnh: “Diêm Quân Tam Điện tới đúng lúc quá nhỉ.”

Diêm Quân Tam Điện cười ha hả giải thích: “Chỉ là trùng hợp thôi Vương à, bổn Quân nghe nói Diêm Quân Thập Điện đã trở lại cho nên mới cố ý đi gặp cậu ta, nào biết lúc đến nơi lại nghe nói cậu ta đã tới điện Minh Vương, bởi vậy bổn Quân mới đuổi tới nơi này.”

Minh Vương hoàn toàn không tin, nhưng ông ấy không nói ra, thậm chí còn nở nụ cười dịu dàng bảo: “Thì ra là thế!”

Diêm Quân Tam Điện cũng cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng thế, là trùng hợp cả thôi ạ.”

Minh Vương chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Diêm Quân Tam Điện: “Bổn tọa nghe nói hoa U Minh bất ngờ nở rộ ở nhân gian, không biết Diêm Quân Tam Điện có gì muốn nói về chuyện này hay không?”

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương khó tin hỏi lại: “Hoa U Minh nở rộ ở nhân gian ư?”

Ngay cả Diêm Quân Thập Điện mới vừa lấy lại tinh thần cũng khờ ngang: “Sao hoa U Minh lại nở ở nhân gian được?”

Nghĩ đến việc Diêm Quân Tam Điện vừa phủi sạch liên hệ trong chuyện kia, Diêm Quân Thập Điện lập tức mở miệng nói: “Thưa Vương! Nhất định là do Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương cai quản không nghiêm đấy, người thường đụng vào có lẽ sẽ không bị gì, nhưng nếu để người yếu ớt, người già hoặc trẻ con chạm vào thì chỉ sợ họ sẽ bị hoa U Minh hút dương khí và chết sớm mất.”

Diêm Quân Tam Điện hơi nghiêng đầu liếc Diêm Quân Thập Điện một cái bằng ánh mắt sắc lẹm.

Diêm Quân Thập Điện cũng nhìn ông ta, hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt như tóe lửa.

Minh Vương thấy cảnh này thì vô cùng vừa lòng.

Ông ấy cúi người về phía trước, sau đó rút tệp tài liệu nằm ở dưới chót của chồng tài liệu trên bàn ra rồi quăng nó vào trong tay của Diêm Quân Tam Điện.

“Đây là báo cáo tổng kết của Diêm Quân Thập Điện về việc xử lý Quỷ Vực ở nhân gian, bản báo cáo này sẽ do cậu - Diêm Quân Tam Điện - xét duyệt và đưa ra ý kiến!”

Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương: “...”

Đệt!

Minh Vương lại nhìn về phía Diêm Quân Thập Điện.

“Lý do tại sao hoa U Minh - thứ nằm trong diện cai quản của Diêm Quân Tam Điện - lại nở rộ ở nhân gian, sẽ do Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương điều tra và xử lý!

Chờ có kết quả thì cậu cứ đến báo cáo trực tiếp cho bổn tọa, không cần phải thông qua Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương đâu.”

Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương chỉ chờ có thế: “Vâng thưa Vương, bổn Quân bảo đảm sẽ làm tròn bổn phận và điều tra tới cuối cùng, tuyệt đối không du di một chút nào!”

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương: “.

..”

Lão Thập à!

Chẳng lẽ cậu không phát hiện Vương đang chơi trò ly gián để hai chúng ta lục đục nội bộ hay sao?

****

Diêm Quân Tam Điện còn muốn nói thêm nhưng Minh Vương đã lên tiếng: “Được rồi, hoa U Minh đã nở trên trần gian, nhất định phải nhanh chóng mang nó về Địa phủ, Diêm Quân Thập Điện hãy lập tức lên trần gian một chuyến!”

Nói xong, Minh Vương vung tay áo dài lên, vị trí hoa U Minh nở rộ trên trần gian đều nằm trong đầu Diêm Quân Thập Điện.

Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương nôn nóng muốn nắm được điểm yếu của Tống Đế Vương lo lắng không yên, không nói lời nào.

Tống Đế Vương: “…”

Minh Vương chậm rãi ung dung nhìn Tống Đế Vương, tâm tình có vẻ rất tốt.

“Diêm Quân Tam Điện còn gì muốn nói nữa à?”

Tống Đế Vương lắc đầu.

Minh Vương lại cười, chủ động nhắc tới chuyện để Tể Tể kế thừa Địa phủ.

“Diêm Quân Tam Điện có nghĩ tới vì sao Tể Tể lại sinh ra ở Địa phủ không?”

Tất nhiên Tống Đế Vương có nghĩ tới chuyện này, còn suy nghĩ về nó rất nhiều lần nữa là khác.

Có ai mà không muốn trở thành chủ nhân của Địa phủ đâu cơ chứ?

Nhưng những chuyện này chỉ có thể nghĩ trong lòng, nếu không hoàn toàn nắm chắc, Diêm Quân của mười điện bọn họ ai cũng không dám ra tay.

Lần này…

Ông ta không nghĩ tới lại xảy ra sơ suất ở chỗ Chuyển Luân Vương.

Tống Đế Vương mỉm cười giải thích: “Vương, bổn Quân không biết.”

Minh Vương cũng không tiếp tục nói tới chủ đề này nữa, mà vuốt ve tay vịn của ghế Hắc Kim Long, bỗng nhiên mỉm cười hờ hửng nhắc nhở ông ta: “Nếu như Địa phủ vẫn còn có người giống như Diêm Quân Thập Điện, hy vọng Tể Tể có thể lập tức kế thừa Địa phủ, trở thành người cai quản Địa phủ cũng không phải không thể.”

Trong lòng Tống Đế Vương kinh ngạc, nhưng vẻ mặt lại hoảng hốt: “Vương! Tuyệt đối không thể! Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, hiểu biết quá ít, nếu bây giờ lập tức nắm quyền quản lý toàn bộ Địa phủ thì rất dễ bị người có ý xấu lợi dụng.”

Minh Vương cười càng tươi hơn: “Bị người có ý xấu lợi dụng? Người mà Diêm Quân Tam Điện đang nói tới là ai thế?”

Tống Đế Vương vội vàng cười giải thích: “Vương, bổn Quân chỉ nói như vậy thôi, dù sao từ cổ chí kim đều có rất nhiều ví dụ cho việc để trẻ con nắm quyền rồi bị thuộc hạ có chức vị điều khiển.”

Ngón tay thon dài của Minh Vương nhẹ nhàng lướt qua các hoa văn trên ghế Hắc Kim Long, ánh mắt nhìn từng chi tiết của từng hoa văn trên ghế, chăm chú nhìn từng chút từng chút một, không nhìn tới Tống Đế Vương.

“Nói cũng đúng! Có điều Tể Tể không giống!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free