Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1327:

“Minh Tư, cháu…”

Bách Minh Tư bôi xong thuốc cho Tể Tể, bùa chú cũng vẽ đến nét cuối cùng.

Ngón tay thon dài của thiếu niên mới lớn móc nhẹ một cái, lại chấm một chấm.

Lá bùa ở trong bầu trời đêm hiện ra một ánh sáng vàng, lại biến thành kích cỡ của lá bùa bình thường bay vào trong lòng bàn tay Bách Minh Tư.

Bách Minh tư dán lá bùa vào sau lưng Tể Tể, đầu ngón tay khẽ rạch một đường, lá bùa có hiệu lực.

Tể Tể cảm thấy sau lưng lành lạnh, nhịn không được ngoái đầu nhỏ nhìn xem.

Nhưng không nhìn thấy.

Tể Tể dứt khoát ra sức, cái ót chuyển đến trước ngực, khuôn mặt nhỏ quay ra sau lưng, cúi đầu nhìn kỹ, hóa ra là lá bùa.

“Anh Minh Tư, đây là bùa gì?”

Bách Minh Tư nhìn Tể Tể đầu lưng trái ngược mà một lời khó nói.

Nhưng vẫn dịu dàng trả lời câu hỏi của cô bé.

“Bùa phù văn, anh vừa mới vẽ.”

Con ngươi đen nhánh của Tể Tể phát sáng.

“Anh Minh Tư giỏi quá! Bùa gì cũng có thể vẽ một cái là ra.”

Bách Minh Tư được khen mà thấy ngại, gò má ửng đỏ.

“May là có máu Minh Vương của Tể Tể, dạo gần đây tu vi của anh Minh Tư dần dần tăng lên rồi.”

Kế Nguyên Tu ở bên cạnh xem đến sợ ngây người dần dần hoàn hồn.

Nghe thấy nguyên nhân này, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Minh tư, cho dù Tể Tể cho cháu máu Minh Vương, tu vi của cháu… cũng sẽ không tăng nhanh như vậy.”

Bách Minh Tư do dự giây lát, không chắc chắn lắm.

“Chắc là bởi vì máu Minh Vương mà Tể Tể cho cháu tương đối nhiều?

Kế Nguyên Tu: “...”

Không thể nào nhỉ!

Với sự từng trải gần hai nghìn tuổi mà nói, vốn không hề nghe nói máu Minh Vương còn có thể giúp người của huyền môn tăng tu vi.

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn vẻ mặt nghi hoặc của chú nhỏ, vội lên tiếng.

“Chú nhỏ, hay là Tể Tể cũng cho chú nhỏ một chút máu Minh Vương để thử?”

Lần này đến lượt Kế Nguyên Tu do dự rồi.

“Việc này…”

Tể Tể thuộc phái hành động, lập tức nhảy đến trước mặt Kế Nguyên Tu, nhảy cẫng lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm vào ấn đường của Kế Nguyên Tu.

Đồng thời trong lúc đó, hai đứa nhóc cùng nhau phát ra tiếng rên đau khổ.

“Xít!”

“Á!”

Bách Minh Tư và thầy Cát Mẫn giật nảy mình, vội vàng mỗi người đỡ một người.

Bách Minh Tư đỡ Tể Tể.

“Tể Tể, em sao rồi?”

Tể Tể giơ cánh tay mập mạp, đầu ngón tay phát đen.

Lần đầu tiên Bách Minh Tư nhìn thấy vết thương ngoài da rõ ràng như vậy trên người Tể Tể, ấn đường sắp kẹp chết cả muỗi rồi.

“Tể Tể, em…”

Tể Tể cho ngón tay vào trong miệng liếm liếm, nói năng không rõ ràng.

“Không sao, không sao, anh Minh Tư, Tể Tể đã không đau nữa rồi, cái ấn đen này… hình như bây giờ không xóa được, nhưng qua mấy ngày nữa nhất định sẽ khỏi thôi.”

Bách Minh Tư đau lòng xoa đầu cô bé, lại lo lắng nhìn về phía Kế Nguyên Tu.

Thầy Cát Mẫn cũng đang nhìn Kế Nguyên Tu.

Sau đó phát hiện trên trán của Kế Nguyên Tu xuất hiện một ấn đen, giống như bị một thứ gì đó đấm mạnh một phát vào vậy.

Hơn nữa còn là đánh vào đầu.

Thầy Cát Mẫn: “...”

Muốn cười!

Nhưng phải nhịn!

Đây là rồng!

****

Cơn đau nhói cuối cùng qua đi, Kế Nguyên Tu đã bình tĩnh trở lại.

Thấy mọi người đều đang nhìn mình, cậu ấy sờ sờ trán.

“Trán chú… đen rồi?”

Thầy Cát Mẫn nhịn cười nhịn đến vất vả vội gật đầu.

“Đúng vậy!”

Không chỉ đen rồi, hơn nữa còn có dấu ấn.

Tể Tể nhìn một cái, cũng sững sờ.

“Chú nhỏ, trên trán của chú nhỏ có dấu ấn đen to chừng quả đấm của Tể Tể.”

Kế Nguyên Tu: “Hửm?”

Tể Tể giơ tay lên, Kế Nguyên Tu vô thức lùi ra sau.

Tể Tể vội giải thích: “Chú nhỏ, Tể Tể không hề chuẩn bị chạm vào trán của chú, Tể Tể là muốn cho chú nhỏ thấy ấn đen trên trán của chú nhỏ to như nào.”

Kế Nguyên Tu xấu hổ ho khan một tiếng.

“Không sao, chắc là ngày mai sẽ biến mất thôi.”

Tể Tể cũng cảm thấy vậy.

“Vậy chú nhỏ, chú còn đau không?”

Kế Nguyên Tu lắc đầu.

“Không đau nữa, sự thực chứng minh chú và máu Minh Vương khắc nhau.”

Thế nên cậu ấy càng nghĩ không thông rồi.

Bách Minh Tư cũng coi như là hậu nhân của huyền môn, đều là người huyền môn, tại sao Tể Tể cho Bách Minh Tư nhiều máu Minh Vương như vậy, Bách Minh Tư không chỉ không bị thương, trái lại còn tăng mạnh tu vi ấy?

Tể Tể đâu có biết cậu ấy đang nghĩ gì, biết trán của chú nhỏ cũng không đau nữa, cô bé yên tâm cười cười.

“Vậy thì được vậy thì được.”

Nếu không thì bởi vì cô bé thử cho chú nhỏ máu Minh Vương, kết quả dẫn đến trán của chú nhỏ đau mãi, cô bé sẽ áy náy.

Bách Minh Tư cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng mà gặp phải vấn đề nghĩ không thông từ trước đến nay cậu ấy đều lựa chọn thuận theo tự nhiên.

Sau khi chắc chắn bùa đuổi muỗi có tác dụng. Bác Minh Tư thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không từ bây giờ bắt đầu xuống núi, Tể Tể vẫn bị muỗi đốt, đến lúc đó cả người trên dưới lại có thêm một tầng vết muỗi đốt.

“Tể Tể, con quỷ núi kia…”

Tể Tể vỗ chiếc bụng nhỏ của bản thân.

“Anh Minh Tư, quỷ núi đã đang ở trong bụng của Tể Tể rồi.”

Kế Nguyên Tu nghi hoặc.

“Khoảng cách giữa thôn Vô Nhai và thôn Quỷ Khóc không xa, thôn Quỷ Khóc tạo thành Quỷ Vực, theo lý mà nói loại ma quỷ như quỷ núi này đến chạy trốn còn không kịp, sao có thể xuất hiện ở thôn Vô Nhai?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free