Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1334:

“Cục trưởng An, hay là bác đến thôn Quỷ Khóc tìm bác Hùng và bác Trần đi, chắc là hai bác ấy biết đấy, hai bác ấy hỏi lắm giỏi lắm luôn.”

An Tấn Vân: “...”

Cấp trên không cho bọn ông nhúng tay vào chuyện của thôn Quỷ Khóc, ông ấy qua tìm nhóm trưởng phòng Hùng, cấp trên sẽ không cho rằng ông ấy nhiều chuyện chứ?

Nhưng khẩu cung kỳ lạ như vậy, là người đều cảm thấy nó có vấn đề.

Chần chừ mấy phút, An Tấn Vân quyết định đổi đường, đi đến thôn Quỷ Khóc.

“Được, vậy bác đến thôn Quỷ Khóc xem thử.”

Hoắc Trầm Vân cũng nở nụ cười vô cùng dịu dàng..

“Vậy chúc ngài may mắn.”

An Tấn Vân không cười nổi.

Ông ấy nhìn đám đạo diễn Mạc hóng chuyện dài cả cổ ở bên ngoài, lại nhìn bãi đất đào mìn trong rừng phía xa xa.

“Cậu ba Hoắc, một chương trình của học sinh mẫu giáo, tại sao mọi người lại từ thủ đô chạy đến đây?”

Hoắc Trầm Vân cười ha ha.

“Tỉnh G non xanh nước biếc, môi trường tốt, phong cảnh đẹp.”

An Tấn Vân lại hỏi.

“Chỗ môi trường tốt, phong cảnh đẹp của tình G còn rất nhiều, tại sao lại chạy đến hai thôn hẻo lánh là thôn Vô Nhai và thôn Quỷ Khóc?”

Hoắc Trầm Vân đối đáp trôi chảy.

“Vì để nâng cao GDP bình quân đầu người của thị trấn Vân Thạch.”

An Tấn Vân: “...”

Đạo diễn Mạc ở bên ngoài gọi.

“Cục trưởng An, xong chưa? Bọn tôi phải bắt đầu cảnh quay tiếp theo rồi.”

An Tấn Vân ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời xanh thẳm, thỉnh thoảng phía xa xa còn có đám mây trắng bay đến, quang đãng trong lành.

Nhưng trong lòng ông ấy lại giăng đầy nghi ngờ, đủ loại bất ổn.

“Làm nhỡ thời gian của mọi người rồi, xin lỗi.”

Hoắc Trầm Vân, Tể Tể và Bách Minh Tư đồng thời mở miệng.

“Không sao.”

An Tấn Vân: “....”

An Tấn Vân gật đầu với bọn họ, nhanh chóng đi ra bên ngoài.

Tể Tể nhìn bóng lưng càng đi càng nhanh của ông ấy, ánh mắt rơi trên đỉnh đầu của ông ấy.

Khi nhìn thấy trên đỉnh đầu của An Tấn Vân xuất hiện một mảng máu đỏ, Tể Tể vội gân giọng hét lên.

“Cục trưởng An, trong vòng ba ngày đừng đi làm, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu!”

An Tấn Vân càng đi càng nhanh: “...”

An Tấn Vân sắp bị lời lải nhải của cô bé chọc cho chết cười rồi.

Có một cây cầu chỗ không xa văn phòng thành phố, dưới chân cầu có không ít người bày sạp coi bói.

Có đôi lúc gặp được “thầy đoán mệnh” hai mắt thật sự không nhìn thấy, hai chân còn tàn tật, ông ấy cũng sẽ cố ý qua đó bói một quẻ.

Những câu tương tự như “trong vòng ba ngày đừng đi làm, nếu không sẽ có tai nạn đổ máu” ông ấy đã nghe qua không dưới mười lần rồi.

An Tấn Vân quay đầu cười với Tể Tể.

“Bạn nhỏ học hành chăm chỉ, đừng học theo những thứ quỷ thần, nhớ rõ chưa?”

Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu.

“Tể Tể nhớ rồi.”

An Tấn Vân sững sờ, cũng cười theo.

Cô bé đúng là ngoan thật.

Khi Bách Minh Tư nghe thấy lời nói của Tể Tể đã nhanh bước đi đến đó.

An Tấn Vân Tương rằng cậu nhóc mới lớn này nhận thức được rằng nói dối là không đúng, qua đây nói chân tướng cho ông ấy.

“Minh Tư, cháu có gì muốn nói với bác phải không?”

Bách Minh Tư cười gật đầu.

“Đúng!”

Cậu ấy lấy từ trong túi ra hai lá bùa bình an cao cấp đưa đến trước mặt An Tấn Vân.

“Cục trưởng An, đây là bùa bình an cao cấp, lúc cần thiết có thể bảo vệ bình an cho bác.”

An Tấn Vân: “...”

Đúng lúc A Vong đi vệ sinh về nhìn thấy cảnh này, vội vàng cười híp mắt nhét bùa bình an vào trong tay An Tấn Vân.

“Cục trưởng An, giữ kỹ, thực sự có ích đó.”

An Tấn Vân: “...”

Hứa Liệt đi đến, nhìn An Tấn Vân nhìn bọn họ mà một lời khó nói hết, bỗng có một ảo giác nhìn thấy bản thân trước kia.

“Cục trưởng An, cầm lấy đi, mặc kệ có ích hay không, suy cho cùng là lòng tốt của hai đứa nhỏ.”

Nhà sản xuất cũng đi đến.

“Đúng á, hai đứa trẻ này chính là khá thích những thứ thần kỳ, không có việc gì cũng thích vẽ vời, bọn tôi đều có mà.”

Nói xong, nhà sản xuất móc từ trong túi quần ra một lá bùa bình an, đưa cho An Tấn Vân xem.

Hứa Liệt và A Vong cũng lấy ra.

Khóe môi An Tấn Vân giật giật, cuối cùng thịnh tình khó khước chỉ đành cất bùa bình an vào trong túi quần.

Đám người này…

Thôi đi!

Ông ấy vẫn nên đi thôi!

Đỡ phải cũng bị tẩy não.

Về đến cục phải nói với đám đồng nghiệp trong cục, mê tín dị đoan thực sự phải loại bỏ, hơn nữa phải kiểm tra kỹ một lượt, đỡ phải hại người hại mình.

An Tấn Vân và hai đồng chí cảnh sát cùng đi, “chương trình thám hiểm” lại bắt đầu quay.

Lần này là “tìm bánh xe biết chạy.”

Tể Tể nghe tên đã thấy thích rồi.

Hoắc Trầm Vân phụ trách đẩy bánh xe chạy đi, còn không thể bị ba đứa nhóc tìm thấy.

Ba đứa nhóc không dùng pháp thuật để đi tìm anh ấy, nhưng không cản được sân bãi quá rộng, người anh ấy còn to như vậy, bánh xe còn rất nặng.

Chơi một lần, Hoắc Trầm Vân sắp phế rồi.

Đây nào có phải là chơi trò chơi chứ, đây là chơi chú mà!

Thế mà ba đứa nhóc lại cảm thấy trò chơi này thú vị, hơn nữa còn tổng cộng có ba vòng, nhưng chỉ mới chơi được một vòng.

Ba đứa nhóc thúc giục anh ấy chơi tiếp.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Đạo diễn Mạc đứng trước máy quay phim nhìn, cười hì hì.

“Trầm Vân, chạy đi, nhất định không thể để đám Tể Tể tìm thấy, cậu là chú là anh đấy!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free