Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1338:

Phó đạo diễn không nhìn thấy, đạo diễn Mạc bị dọa đến xanh cả mặt.

“Không không không! Đủ đủ đủ… đủ rồi! Tể Tể, quá đủ rồi! Không cần nhiều như vậy.”

Sau khi phó đạo diễn chắc chắn số tiền trước mắt đều là tiền âm phủ, vẻ mặt tái mét từ trong bức tường đi ra.

“Đúng đúng đúng! Tể Tể! Căn bản… căn bản không cần nhiều như vậy.”

Tể Tể nhìn phó đạo diễn, vẻ mặt không hiểu.

“Nhưng mà chú Phùng, vừa nãy không phải chú nói sẽ không chê nhiều tiền sao?”

Phó đạo diễn: “...”

Phó đạo diễn vỗ mạnh vào miệng của mình một cái.

Đạo diễn Mạc: “...”

Khi nói chuyện tiếp với Tể Tể, ánh mắt nhìn bức tường tiền âm phủ còn cao hơn bản thân anh ấy, sắp khóc đến nơi rồi.

“Tể Tể à, chú Phùng của cháu tối qua uống nhiều rồi, lúc này còn chưa tỉnh táo lắm đâu, toàn nói linh tinh đó.”

Đạo diễn Mạc vội vàng phụ họa.

“Đúng vậy!”

Sợ Tể Tể không tin, đạo diễn Mạc vội vàng bổ sung.

“Bởi vì uống rượu thức đêm, sau đó Tể Tể, cháu nhìn xem, dưới mắt của chú Mạc và chú Phùng của cháu đều xanh tím một mảng rồi nè.”

Hoắc Trầm Vân đứng nghe ở bên cạnh, cười ha ha.

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đồng thời nhìn anh ấy.

“Trầm Vân, đúng không?”

Hoắc Trầm Vân: “Ha ha!”

Tể Tể: “Hả?”

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “...”

Đúng lúc Bách Minh Tư dắt Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Hứa Liệt, A Vong cùng nhau đi đến, lúc này sự chú ý của Tể Tể mới bị di chuyển.

Tể Tể nhìn mắt gấu trúc của Hứa Liệt và A Vong, cười lên.

“Chú Hứa, chú A Vong, tối qua hai chú cũng uống rượu thức đêm rồi à.”

Vẻ mặt của Hứa Liệt và A Vong mơ màng.

“Hả?”

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn điên cuồng nháy mắt ra hiệu với hai người.

Tuy rằng Hứa Liệt không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà vẫn nhanh chóng đáp lời.

“Đúng! Uống có hơi nhiều.”

A Vong: “Thế nên không cẩn thận ngủ dưới gốc cây rồi.”

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn bỗng nhiên cảm thấy thanh niên A Vong này thực sự không tệ.

Hoắc Trầm Vân lại cười lạnh.

“Ha ha ha!”

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “...”

Tiền của tổng giám đốc Hoắc….đúng là khó kiếm mà.

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành không biết xảy ra chuyện gì rồi, tràn đầy hứng thú hỏi đạo diễn Mạc.

“Chú Mạc, tiếp theo chúng ta quay tiết mục nào ạ?”

Đạo diễn Mạc thuận theo lời của sếp nhỏ mà nói tiếp.

“Diều hâu bắt gà con!”

Tể Tể lôi thầy Cát Mẫn ngủ đến bất tỉnh nhận sự ở trong túi ra.

“Bắt gà trống nhỏ sao?”

Đạo diễn Mạc: “...”

Hoắc Trầm Vân nhận lấy thầy Cát Mẫn ngủ chổng bốn chân lên trời.

“Không phải, Tể Tể, là chú Mạc và chú Phùng của các cháu làm gà con, Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu bắt bọn họ.

Bách Minh Tư ở bên cạnh nghe vậy, không khỏi nhìn đạo diễn Mạc và phó đạo diễn thêm mấy cái.

Vào lúc cậu ấy không ở bên này, xảy ra chuyện gì rồi sao?

Rõ ràng chú Trầm Vân muốn nhóm đạo diễn Mạc mệt chết á.

A Vong nhìn bức tường đo đỏ cao hơn cả người nơi không xa, lúc này lại gần nhìn kỹ, khóe môi giật một cái.

“Vãi chưởng! Ban này ban mặt ai để một đống…”

Hoắc Trầm Vân nhanh chóng lên tiếng: “Tiền Tể Tể tặng cho phó đạo diễn, bởi vì phó đạo diễn cảm thấy một trăm triệu không đủ để mua thiết bị quay phim.”

A Vong: “...”

Là một trăm triệu của tổng giám đốc Hoắc đó sao?

Còn không đủ để mua thiết bị?

Không phải!

Phó đạo diễn, anh tham lam thế này có hơi quá đáng rồi đó nhé!

Hứa Liệt cũng dùng ánh mắt khiển trách nhìn phó đạo diễn.

Đáy mắt tựa như đang viết: “Chẳng trách Tể Tể xây cho anh một bức tường tiền âm phủ!

Nhìn sếp nhỏ tức kìa!

Phó đạo diễn: “...”

Anh ấy chỉ nói sự thật thôi mà!

Anh ấy nào có biết… sếp nhỏ tùy tiện vung tay, tiền âm phủ của anh ấy đến kiếp sau cũng đủ dùng rồi?

****

Ồn ào qua đi, “chương trình thám hiểm” khởi quay như thường.

Từ khi bắt đầu quay đến khi kết thúc tổng cộng mất ba ngày, ba bạn nhỏ chơi cực kỳ vui, thậm chí vẫn còn muốn quay.

Đám đạo diễn Mạc sắp bị chơi mệt lả rồi.

Đạo diễn Mạc ôm lấy Tể Tể mập mạp chống hai tay vào chiếc eo già thở phì phò.

“Tể Tể à, thời gian có hạn, vẫn phải quay về đi học nữa.”

Lần này nói đến trọng điểm rồi.

Thoáng cái, tâm trạng vui chơi của Tể Tể đạ dập tắt một đống lớn.

Phó đạo diễn nhìn chiếc bụng bia dần biến mất của bản thân, đứt quãng bổ sung.

“Đúng á! Tể Tể, chương trình sau này vẫn có thể có, nhưng thời gian quay chụp lần này chỉ dài như vậy, quay tiếp thì làm lỡ dở việc học rồi.”

Hoắc Trầm Vân tính toán thời gian, ra ngoài một tuần rồi.

Đúng là nên trở về rồi.

“Tể Tể, nếu như cháu muốn quay phim, đợi đến khi nghỉ đông lại tìm các chú đạo diễn Mạc.”

Đạo diễn Mạc: “... đúng.”

Một trăm triệu!

Ngoài ra có thêm một đống tiền âm phủ, không ngừng phục vụ sau khi bán thân!

Nếu là trước kia, gặp tình huống thế này đạo diễn Mạc sẽ trực tiếp trợn mắt.

Nhưng đối mặt với Tể Tể…

Đạo diễn Mạc cười còn rực rỡ hơn hoa dại nơi xa.

Ơn cứu mạng lớn hơn trời.

Tuy có hơi vô dụng một chút, nhưng không ngăn được niềm yêu thích của sếp nhỏ.

Tể Tể nhìn thấy hi vọng, trong mắt lại một lần nữa hiện lên ý cười.

“Thật sao? Vậy thì nghỉ đông chúng ta lại quay tiếp nhé.”

“Anh Tiểu Tương, chú nhỏ, hai người cảm thấy thế nào?”

Kế Nguyên Tu: “Chú không quay nữa, hai đứa quay đi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free