Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1340:
Nói xong, trước mắt ông ấy tối sầm.
Kế Nguyên Tu trông thấy, đầu ngón tay bên mép quần nhẹ nhàng điểm một cái.
Ánh sáng vàng nhàn nhạt bay qua đó, từ từ chui vào trong vết thương trên bụng của Đổng Triết.
Đồng thời, bầu trời có một tia sét.
Đùng đoàng một tiếng, Kế Nguyên Tu lảo đảo, bị tia sét đánh cho quỳ một gối xuống đất.
Tương Tư Hoành nhìn thấy, nhanh chóng quay người cậu ấy.
Sau khi tia sét nổ vang, vạn dặm bầu trời không mây.
Trên phố có không ít người đồng loạt ngẩng đầu khiếp sợ.
“Chuyện gì thế?”
“Là sét đánh sao?’
“Hình như không phải, trời trong thế này mà!”
“Hay là có chỗ nào đốt pháo!”
…
Hoắc Trầm Vân đã đỡ Kế Nguyên Tu lên, khóe môi của Kế Nguyên Tu có máu tươi tràn ra.
Làm trái thiên đạo, gần như trong nháy mắt cậu ấy đã bị sấm sét trừng phạt.
Tể Tể để ý đến đầu ngón tay của chú nhỏ có giây phút trở nên trong suốt.
“Chú nhỏ, chú sao rồi?”
Kế Nguyên Tu lắc đầu, giọng nói yếu ớt hơn rất nhiều.
“Vẫn chịu được.”
Chí ít còn kiên trì được về đến thủ đô.
Lúc này Tể Tể mới đi nhìn Đổng Triết đã đỡ hơn một chút.
“Bác Đổng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?”
Nếu là người sắp chết, còn có ánh sáng công đức, ánh sáng công đức đó cực kỳ yếu, lúc ẩn lúc hiện, chắc là có người đưa phần công đức này cho bác Đổng đang hấp hối.
****
Bởi vì có Kế Nguyên Tu nhúng tay vào, tuy rằng sắc mặt của Đổng Triết vẫn tái nhợt, nhưng ánh mắt sắp tan ra khi trước dần dần có lại thần thái.
“Cha của lão Đàm… bị… chém rồi.”
Tể Tể: “...”
Tể Tể giơ tay, ấn nhẹ vào mi tâm của Đổng Triết.
Cô bé nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên mặc áo thun màu đen, cầm rìu, hung hăng chém về phía hai ông lão.
Một người mặc cảnh phục, bóng lưng có hơi quen thuộc xuất hiện trong khung cảnh.
Tể Tể nhanh chóng mở mắt ra.
Cố bé không nhìn thấy nhân viên âm phủ trong cảnh khung cảnh đó, có lẽ hai ông lão đó vẫn chưa chết.
Tể Tể nhìn Hoắc Trầm Vân.
“Chú ba, chúng ta qua đó xem thử.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.
“Được.”
Lão Đàm ông chủ khách sạn đã vội vàng hoảng sợ chạy đến.
“Anh Đổng, cha mẹ tôi thế nào rồi?”
Nói xong, nhìn thấy trên bụng Đổng Triết có một mảng máu đỏ, sắc mặt lão Đàm trắng bệch, vội vàng bảo người gác cổng gọi 120.
Người gác cổng hốt hoảng trả lời.
“Ông chủ, đã gọi rồi.”
Lão Đàm không để ý đến đám Hoắc Trầm Vân, dặn dò người gác cổng chăm sóc tốt cho Đổng Triết, tự mình lái xe nhanh chóng quay về quê.
Hoắc Trầm Vân nhìn theo, mang theo bốn đứa nhỏ lên xe, theo sát phía sau.
Quê của lão Đàm ở phía tây của thị trấn, gọi là thôn Vân Tập.
Cùng là đường núi, chín khúc mười tám vòng, lái xe qua đó mất khoảng hơn bốn mươi phút.
Khi bọn họ đến nơi, cổng nhà lão Đàm đã có không ít người vây quanh, ngoài đường còn có hai chiếc xe cảnh sát, một chiếc xe cứu thương.
Còn có hai chiếc xe cứu thương đang bật còi báo động đi lên thị trấn.
Mọi người nhìn thấy lão Đàm trở về, nhanh chóng đi lên.
“Đàm Ba, cuối cùng cậu cũng trở về rồi, cha mẹ cậu… ầy, thằng em không ra hồn kia của cậu…. tạo nghiệp mà!”
Đám Ba đáp lại lung tung, nhanh chóng xông vào bên trong.
Hoắc Trầm Vân theo xuống xe, Tể Tể ỷ vào cơ thể nhỏ bé nhanh nhẹn, rất nhanh đã chen vào bên trong.
Tương Tư Hoành theo sát phía sau.
Vốn Bách Minh Tư muốn xuống xe theo hai đứa nhóc, nhưng vừa nghiêng đầu nhìn thấy nửa cánh tay của Kế Nguyên Tu đang ở trong trạng thái trong suốt, cậu ấy nhíu chặt mày.
“Chú Nguyên Tu, chú…”
Vẻ mặt Kế Nguyên Tu lại trắng hơn một chút.
“Làm trái thiên đạo, cũng phải chịu một chút trả giá, nhưng mà vẫn chịu được. Đừng để người khác nhìn thấy là được, tránh dọa bọn họ.”
Bách Minh Tư ừm một tiếng.
“Cháu ở cùng chú.”
Kế Nguyên Tu nhìn cậu ấy, khẽ ừ một tiếng.
Bên cạnh có người của huyền môn, thực sự có tình huống đột phát, quả thực có thể giúp che giấu một chút.
Mà Tể Tể xuyên vào trong đám đông, rất nhanh đã đến được hiện trường vụ án.
Kẻ hành hung chạy rồi.
Cảnh sát còn đang truy bắt.
Thông qua hình ảnh trong đầu của Đổng Triết, cô bé nhìn thấy bóng lưng quen thuộc mặc cảnh phục, vậy mà là cục trưởng An từng gặp trước đó.
Lúc này An Tấn Vân nằm trên mặt đất, trước ngực một mảng máu tươi, trên cánh tay, trên mặt có những vết thương khác nhau.
Tể Tể vội chạy đến.
“Cục trưởng An.”
Bởi vì mất máu quá nhiều, đầu óc của An Tấn Vân bắt đầu choáng váng từng cơn.
Bác sĩ ở bên cạnh cầm máu cho ông ấy, nhìn thấy Tể Tể thì cau mày.
“Trẻ con từ đâu ra đây?”
An Tấn Vân nghe thấy giọng nói của Tể Tể, gần như ngay lập tức nhớ ra cô bé là ai.
“Tể Tể?”
Tể Tể gật đầu.
“Cục trưởng An, là Tể Tể.”
Tương Tư Hoành cũng đi qua, cậu bé tinh mắt, hơn nữa vô cùng mẫn cảm với bùa chú Bách Minh Tư vẽ, nhanh chóng chạm vào túi quần của An Tấn Vân.
“Thành tro rồi.”
An Tấn Vân sốc lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Tương Tư Hoành.
“Cái gì thành tro rồi?”
Giọng nói Tương Tư Hoành non nớt.
“Lá bùa anh Minh Tư cho bác.”
An Tấn Vân: “...”
Giọng nói của hai đứa nhóc đè rất thấp, bác sĩ không hề nghe thấy.
“Phụ huynh của hai đứa nhỏ này đâu? Đây là hiện trường vụ án, sao có thể để cho trẻ con tùy tiện đi vào? Mau tìm phụ huynh của ai đứa nhỏ này.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ