Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1347:
“Đúng, hành lễ.”
Tể Tể nghĩ đến khi đám quỷ nhìn thấy cha Minh Vương cũng hành lễ, có đôi lúc cũng là đầu rạp xuống đất như vậy, thế nên cũng cười lên.
“Cương thi với đám quỷ đều như nhau, đều là thực lực làm chủ á.”
Tương Tư Hoành cười hì hì.
“Chắc là vậy.”
Cậu ấy không làm gì, chỉ là thả ra hơi thở thuộc về con trai của vua cương thi, hai con cương thi cấp thấp không có ý thức của bản thân liền nằm bò xuống đất rồi.
Hoắc Trầm Vân tiêu hóa một chút, nghĩ đến một vấn đề quan trọng.
“Tiểu Tương, vậy hai con… bây giờ xử lý như thế nào?”
Không có ý thức của bản thân, nhìn thấy vật sống liền tấn công, thế này rõ ràng là không thích hợp tiếp tục ở lại nhân gian.
Rõ ràng Tương Tư Hoành cũng ý thức được vấn đề này, ấn đường nhíu lại.
Tể Tể nghiêng nghiêng chiếc đầu nhỏ.
“Anh Tiểu Tương, hay là Tể Tể cuộn bọn chúng lại bỏ vào trong túi trước, đợi đến khi chúng ta về nhà rồi, lại đưa cho cha cương thi của anh xử lý?”
Tương Tư Hoành kinh ngạc nhìn Tể Tể.
“Bọn chúng cũng có thể cuộn lại?”
Tể Tể thử dùng sức mạnh trong cơ thể.
“Có thể, như mà có lẽ.. cuộn không được đẹp lắm.”
Sức mạnh tổn hại nghiêm trọng, hút không đủ âm khí, sức mạnh của cô bé khôi phục rất chậm.
Muốn cuộn thành quả cầu đen khi trước thực sự rất khó.
Tương Tư Hoành vội lên tiếng: “Có đẹp hay không không quan trọng, để bọn chúng không làm bị thương người khác, có thể đem về nhà là được.”
Tể Tể gật đầu.
“Vậy không có vấn đề.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân tò mò vô cùng.
Ma quỷ không có thực thể, cuộn vào được rất bình thường.
Nhưng hai con cương thi to này, hai đống to như này…
Khi Hoắc Trầm Vân còn đang suy đoán các kiểu, Tể Tể đã trượt xuống từ trong lòng anh ấy, đôi chân nhỏ mập mạp hì hục chạy đến trước hai con cương thi to.
Hai con cương thi to nhận thức được có vật sống đến gần, trong miệng phát ra tiếng khè khè kè, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía Tể Tể.
Hai đôi mắt càng kinh khủng hơn, vừa lạnh lùng vừa hung ác thèm máu.
Tể Tể liếc ánh mắt của bọn chúng, bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ.
“Trông con mắt này khá linh hoạt đấy, vậy để mắt lại.”
Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành: “Hả?”
Tể Tể không nghe thấy, bởi vì cô bé đã chuyên chú làm việc rồi.
Bởi vì có Tương Tư Hoành huyết mạch áp chế, tuy rằng hai con cương thi to không ngừng phát ra tiếng khè khè khè đáng sợ như đang đe dọa, nhưng không làm lỡ việc Tể Tể bắt đầu cuộn từ dưới chân bọn chúng cuộn lên.
Cơ thể quá cứng ngắc.
Tốc độ cuộn tròn của Tể Tể vẫn rất nhanh.
Thế là trong căn phòng ngầm dưới đất tối om, không ngừng truyền ra tiếng “ken két”, “ken két”.
Tể Tể tốn một chút sức lực thu nhỏ tỉ lệ của hai con cương thi to, nhanh chóng cuộn lại.
Thuần thục, thành thạo liền cuộn xong rồi.
Thậm chí trên trán còn mướt mồ hôi.
“Được rồi.”
Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành nhìn kỹ một cái, khóe miệng đồi thời co giật.
“Như này?”
Tể Tể gật đầu, nhìn hai con cương thi nhỏ to gần bằng cô bé.
“Chú ba, anh Tiểu Tương, Tể Tể đã cố hết sức rồi.”
Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành vội vàng sửa lời.
“Như này khá tốt, như này nhỏ hơn rất nhiều rồi, Tể Tể giỏi quá!”
Tể Tể thở dài, có hơi phiền muộn.
“Vẫn hơi to một chút, Tể Tể không bỏ được vào trong túi.”
Hoắc Trầm Vân: “Không sao không sao, để được trong xe là được rồi.”
Tương Tư Hoành vội vàng gật đầu.
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, có phần lo lắng.
“Nhưng ngồi xe thì sẽ rất dễ bị người ta phát hiện bọn chúng không phải là người.”
Hoắc Trầm Vân bày tỏ.
“Không sao, chúng ta đều ngồi xe riêng, đều là người mình, sẽ không có người ngoài phát hiện.”
Tể Tể: “Nhưng mà chú ba ơi, chúng mình về nhà không cần đi máy bay sao?”
Tương Tư Hoành giành đáp.
“Tể Tể, cha cương thi của anh có máy bay tư nhân, đến lúc đó bảo máy bay tư nhân của cha anh đến đón chúng ta là được rồi.”
Ánh mắt Tể Tể sáng lên.
“Vậy thì không còn vấn đề rồi.” Ba người vừa nói xong, một chiếc cửa khác của căn phòng dưới đất truyền đến tiếng gõ cửa “bịch bịch bịch”.
Bị hai con cương thi nhỏ được Tể Tể cuộn lại to gần bằng cô bé nghe thấy động tĩnh, bọn chúng lại phát ra âm thanh khè khè khè, rõ ràng âm thanh còn nhiều hơn, cũng hung dữ hơn rất nhiều khi Tể Tể cuộn bọn chúng lại.
Hoắc Trầm Vân cau mày.
“Tiểu Tương, chuyển bọn nó ra sau cửa đi.”
Tương Tư Hoành gật đầu, trong nháy mắt đã mang hai con cương thi nhỏ đến cửa.
Hai con cương thi nhỏ kêu khè khè khè hung dữ ở trong tay cậu bé thành thật như hai con chim cút.
Sau cửa truyền đến giọng nói khiếp sợ của Hoàng Á Lan.
“Thầy ơi, thầy chắc chắn… hai con này, có thể giúp tôi?”
****
Tể Tể đứng bên cạnh cửa nghe thấy, đôi môi nhỏ mím lại.
“Không giúp được! Bọn chúng đã bị Tể Tể cuộn lại thành cương thi nhỏ rồi!”
Cương thi to bị cuộn thành cương thi nhỏ nhe răng, há miệng với Tể Tể, răng nanh xanh đen dài dài hiện lên ánh sáng lạnh lẽo ghê người.
Tương Tư Hoành liếc thấy, cho mỗi bên một cái tát.
“Cạch cạch” hai tiếng.
Hay lắm, mỗi con cương thi nhỏ gãy một cái răng nanh.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Tương Tư Hoành liếc răng cương thi xanh đen, vẻ mặt tràn đầy ghét bỏ.
“Tể Tể, răng của bọn chúng xấu quá đen quá, bọn chúng chẳng biết vệ sinh gì cả!”