Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1350:

Hoàng Á Lan càng đánh càng hung dữ, Lý thiên sư cũng tức giận.

Vốn dĩ ông ta muốn moi tiền từ trên người phụ nữ này, không ngờ người phụ nữ này không có đầu óc như vậy.

Mỗi một câu ông ta nói đều là sự thật, vậy mà người phụ nữ này không tin ông ta.

Không tin thì thôi đi, vậy mà còn dám đánh ông ta!

Được!

Lý thiên sư u ám híp mắt lại, một chân hung hăng đạp lên bụng Hoàng Á Lan.

Hoàng Á Lan đau đến mức kêu thảm một tiếng, Lý thiên sư sử dụng một lá bùa định thân, nhanh chóng dám lên mặt Hoàng Á Lan.

Tiếp đó Hoàng Á Lan không thể cử động.

Lý thiên sư bị cào khắp mặt toàn vết máu bò từ dưới đất lên, phủi trang phục thời đường đặt may thuần thủ công của bản thân, vẻ mặt âm trầm từng bước đi về phía Hoàng Á Lan.

Hoàng Á Lan: “...”

Ba người Hoắc Trầm Vân trông thấy hết thảy: “...”

Bọn họ từng nghĩ đến các loại khả năng Hoàng Á Lan bị đánh, nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ đến khả năng trước mặt này.

Tương Tư Hoành: “Chú ba, bọn họ thế này là đàm phán thất bại rồi.”

Tể Tể: “Chắc là không chỉ đàm phán thất bại đâu, hình như là cái kiểu… hận không thể giết chết đối phương.”

Hoắc Trầm Vân: “Tể Tể nói trong vòng nửa tiếng Hoàng Á Lan sẽ gặp máu, lẽ nào người khiến cô ta gặp máu là Lý thiên sư sao?”

Tể Tể nhìn chằm chằm vào Hoàng Á Lan, chiếc đầu nhỏ gật gật.

“Đúng!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Bởi vì bọn họ ở trong kết giới, Lý thiên sư và Hoàng Á Lan vẫn chưa phát hiện ra trong phòng bí mật còn có người ngoài.

Cố định Hoàng Á Lan lại, Lý thiên sư đi đến trước mặt Hoàng Á Lan, tát một cái vào mặt bà ta.

“Con đàn bà thối!”

Không đợi Hoàng Á Lan lên tiếng, Lý thiên sự lại tát một cái vào má bên kia của Hoàng Á Lan.

“Thế mà dám ra tay với bổn thiên sư, không muốn sống nữa chứ gì?”

Hoàng Á Lan bỗng nhiên không thể cử động được, sợ rồi, cô ta vội vàng lên tiếng.

“Lý thiên sư, ông… ông nghe tôi…”

Lý thiên sư hoàn toàn không nghe, trực tiếp nhấc chân đá mạnh vào bụng Hoàng Á Lan.

Hoàng Á Lan bị cố định, bị đá bay ra ngoài.

“Bịch” một tiếng, nặng nề đập lên tường chỗ không xa, cơ thể từ trên bức tường lăn xuống đất.

“Thầy ơi.. tôi… sai rồi…”

Lý thiên sư vẫn chưa hết bực.

Ông ta bước nhanh đến đó, hung hăng đạp mấy đạp vào bụng Hoàng Á Lan.

“Cô sai rồi?”

“Ha ha ha! Cô sai rồi có thể thay đổi sự thật cô đánh bổn thiên sư không? Bổn thiên sư xuống núi nhiều năm như vậy, còn chưa từng bị người ta đánh bao giờ! Hoàng Á Lan, cô lợi hại đấy! Lợi hại biết mấy, đến bổn thiên sư cũng dám đánh! Ha!”

Lý thiên sư tức không chịu được, vung tay lên, lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Sau khi hộp nhỏ được mở ra, một luồng khí đen bay ra ngoài.

Tể Tể đứng trong kết giới nhìn thấy, ánh mắt rực sáng.

Hình như trong đầu ting tong một tiếng.

Bỗng nhiên nhớ đến cảnh tượng mình từng nhìn thấy khi xem tivi cùng với anh Tiểu Tương ở trong nhà.

--- Đồ ăn ngài gọi đã đến!

Con quỷ kia vừa thò một chiếc đầu đáng sợ ra khỏi hộp nhỏ, Tể Tể há miệng, ào một cái trực tiếp hút vào trong chiếc bụng nhỏ.

Lý thiên sư: “...”

Lý thiên sư nhìn chiếc hộp trống không, ngu cả người.

Hoàng Á Lan bị đánh chảy máu miệng ở dưới đất tưởng rằng bản thân hoa mắt rồi.

Vốn cô ta bị chiếc đầu quỷ trắng bệch thò ra từ trong hộp nhỏ dọa cho gần như tắt thở, há miệng thở một hơi, nhanh chóng chớp mắt.

Khi nhìn kỹ lại, không có gì.

Lý thiên sư lấy ra chính là một chiếc hộp không.

Hoàng Á Lan lại một lần nữa cầu xin.

“Thầy ơi, thầy mau thả tôi ra, tôi… tôi xin lỗi thầy, thầy muốn bao nhiêu tiền cũng được, tiền của tôi đều… đều cho thầy…”

Lý thiên sư nào có nghe lọt tai lời của cô ta, không chớp mắt nhìn vào trong chiếc hộp một lúc.

Dường như là đang xác định vì sao con quỷ ở trong hộp lại đột nhiên biến mất.

Ông ta tưởng rằng mình lấy nhầm hộp rồi, lại móc ra một chiếc hộp nhỏ từ trong ống tay áo.

Tể Tể ở trong kết giới lại một lần nữa lại đánh hơi được mùi âm khí.

Cũng không đợi được Lý thiên sư thả con quỷ ra, cái miệng nhỏ há ra dùng sức hút một hơi.

“Hút!”

Tương Tư Hoành nhìn thấy, con ngươi chuyển động.

Bây giờ bọn họ đang ở sau lưng Lý thiên sư, Tương Tư Hoành thò một tay ra khỏi kết giới, bàn tay nhỏ nâng lên, mang theo một luồng khí lạnh đáng sợ.

Trong phòng bí mật bỗng nhiên nổi gió lớn, Lý thiên sư ở trong bộ quần áo lại gầy khô, trực tiếp bị gió lạnh thổi ngã xuống đất.

Đồng thời, cơn gió lạnh cũng thổi bay lá bùa định thân Lý thiên sư dính trên trán Hoàng Á Lan.

Hoàng Á Lan đau đến mức mặt mũi trắng bệch, phát hiện bản thân có thể cử động, nhịn cơn đau kịch liệt mà bò lên.

Gió lạnh thổi khiến cô ta gần như không thể mở nổi mắt, sau lưng Hoàng Á Lan toát mồ hôi lạnh.

Hơi thở đáng sợ cả luồng gió lạnh lẽo đó quấn quanh cô ta, cô ta nghĩ cũng không nghĩ liền chạy về phía cửa.

Chạy được mấy bước, Hoàng Á Lan nghe thấy sau lưng có tiếng các vật rơi xuống đất.

Dương như cô ta nghĩ đến gì đó, bỗng nhiên dừng lại.

Lúc này cô ta đã chạy đến cửa rồi, đúng lúc vừa giơ tay lên liền có thể mò được công tắc trên tường, thế là lại ấn công tắc mở đèn lên, trong phòng bí mật lại một lần nữa sáng như ban ngày.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free