Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1366:

Thầy Cát Mẫn ho khan một tiếng: “À ờ, chị bé đại à, tự nhiên tôi không muốn ăn nữa rồi.”

Tể Tể khó hiểu: “Vì sao thế?”

Thầy Cát Mẫn giận mà không dám nói gì: “À thì là vì... trễ quá rồi, yêu quái bọn tôi ăn khuya quá thì sẽ bị khó tiêu, hơn nữa bản thể bây giờ của tôi nhỏ lắm, không ăn được thịt xiên nướng đâu!”

Tể Tể không phải yêu quái, hơn nữa cô bé đang rất đói bụng, bởi vậy nghe xong cũng không hề nghi ngờ độ chân thật trong lời nói của thầy Cát Mẫn mà chỉ cười tủm tỉm đồng ý.

Tương Tư Hoành liếc thầy Cát Mẫn đang ló cái đầu nhỏ bông xù ra khỏi túi của Tể Tể một cái, sau đó cũng vui tươi hớn hở cười rộ lên.

Mà thầy Cát Mẫn - con gà vừa bị cậu ấy liếc - thì suýt chút nữa đã bật khóc.

Cái thằng nhóc cương thi này đáng sợ thiệt chứ!

Cậu ấy thật sự muốn nướng nó lên ăn đó, trời ơi!

Thầy Cát Mẫn lén lút chửi thầm mười tám đời tổ tông của thằng nhóc cương thi này ở trong lòng.

Tể Tể thấy chú cảnh sát bưng xiên nướng lại đây thì vội vàng dùng bàn tay béo múp của mình nhét cái đầu nhỏ của thầy Cát Mẫn lại vào trong túi.

“Ngoan nào gà trống nhỏ, chú cảnh sát tới rồi kìa.”

Thầy Cát Mẫn còn chưa kịp nói cái gì thì đã bị thằng nhóc cương thi trừng mắt một cái.

Thầy Cát Mẫn: “...”

Lúc này hai đồng chí cảnh sát đã tới nơi.

Họ vừa đặt chiếc khay lớn đựng đầy xiên nướng xuống trước mặt của hai đứa nhỏ vừa trò chuyện với nhau.

“Tôi cảm thấy là lão Đổng ăn đó.”

“Hẳn là có cả lão Vu nữa.”

“Đúng thế! Hai người bọn họ ăn nhiều thấy sợ luôn, cũng may số lượng xiên nướng hôm nay khá nhiều, nếu không hai chúng ta chẳng còn gì để ăn rồi.”

Tể Tể vừa nghe thấy hai chữ “khá nhiều” thì không nhịn được trông mong hỏi: “Chú cảnh sát ơi, xiên nướng còn nhiều lắm ạ?”

Hai đồng chí cảnh sát cười phì: “Đúng vậy, còn siêu siêu siêu nhiều luôn, cháu cứ ăn thoải mái vào.”

Tể Tể gật đầu một cách non nớt: “Cảm ơn chú cảnh sát, vậy Tể Tể sẽ ăn thật nghiêm túc.”

Trước khi bắt đầu ăn, Tể Tể và Tương Tư Hoành mỗi người cầm hai xiên thịt nướng đưa cho hai đồng chí cảnh sát.

“Chú ơi, chú ăn đi.”

“Ôi chao ôi! Cảm ơn hai cháu nhé, hai cháu bé ngoan quá đi mất.”

Hai đồng chí cảnh sát vừa ăn vừa trò chuyện với nhau, còn Tể Tể thì bắt đầu chăm chú ăn cơm, cô bé thầm nghĩ mình nên ăn nhanh một chút, dù sao nếu xiên nướng còn nhiều thì mình hoàn toàn không cần sợ hai chú cảnh sát ăn không đủ no.

Kết quả là...

Hai đồng chí cảnh sát chỉ mới cắn có hai miếng thịt, cả hai đang vừa ăn vừa tám chuyện rôm rả thì đột nhiên cảm thấy ống tay áo của mình bị kéo nhẹ.

Bọn họ cúi đầu, vừa hay đụng phải ánh mắt long lanh của Tể Tể.

“Sao vậy cháu bé?”

Tể Tể mềm giọng dò hỏi: “Chú cảnh sát ơi, cháu ăn xong rồi, số xiên nướng còn lại bao giờ mới chín ạ? Tể Tể đói quá à.”

Đồng chí cảnh sát: “Không phải chú mới vừa bưng một mâm to tới...”

Tể Tể: “Cháu ăn hết rồi á.”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Đồng chí cảnh sát còn lại vội cúi đầu nhìn, phát hiện mâm xiên nướng to oạch gồm thịt dê, thịt heo, mề gà,... mà bọn họ bưng tới đã không còn sót lại chút gì, chỉ còn một cái mâm rỗng sáng choang dưới ánh đèn.

Khát khao được ăn tiếp trong mắt của Tể Tể làm bọn họ sửng sốt không thôi!

Một đồng chí cảnh sát thử mở miệng xác nhận lại: “Ăn... hết rồi?”

Tể Tể gật đầu: “Vâng, đều vào bụng của Tể Tể hết rồi ạ.”

Sợ chú cảnh sát không tin, Tể Tể còn cố ý vỗ bép bép lên cái bụng nhỏ.

Bụng nhỏ rất biết phối hợp, vừa rung rinh vừa phát ra tiếng kêu ọt ọt.

Hai đồng chí cảnh sát: “...”

Hai đồng chí cảnh sát đã xịt keo cứng ngắc ngay tại chỗ.

Tương Tư Hoành nhìn một hồi thì cũng nhỏ giọng hỏi: “Chú cảnh sát, không phải chú nói còn có rất nhiều xiên nướng sao? Ở đâu vậy ạ, để cháu đi lấy cho.”

Hai đồng chí cảnh sát: “...”

Trời ạ!

Hai cháu bé à, phương thức “tiêu thụ thực phẩm” này của hai đứa... làm bọn chú sợ hết hồn đây nè!

Thấy hai chú cảnh sát vẫn im lặng không nói lời nào, Tương Tư Hoành không khỏi lấy làm lạ: “Chú cảnh sát ơi?”

Hai đồng chí cảnh sát nhanh chóng hoàn hồn: “À ừ... để chú… để chú đi lấy!”

Hai người hoàn toàn không tin mâm xiên nướng ban nãy là do hai đứa bé này ăn hết, bởi vậy quyết định chia nhau ra, một người đi tới căn tin trong cục để lấy thêm xiên nướng, một người thì ở lại canh hai đứa bé.

Đầu bếp nướng thịt thấy thế thì thiếu điều muốn khóc ngất ngay tại chỗ: “Gì vậy trời, tổng cộng chỉ có nhiêu đó thôi, mấy người đã bưng hai mâm đi rồi đó! Nhóm mấy người chỉ có hai người lớn và hai đứa nhỏ thôi mà, ăn một mâm nhiều khi còn dư nữa kìa!”

Đồng chí cảnh sát có khổ mà không nói ra được: “Không có dư, hoàn toàn không có dư, bên kia còn đang đói meo kia kìa.”

Đầu bếp căn tin cảm thấy vị đồng chí này đang lừa mình, nhưng cuối cùng thì mâm thịt mà chú ấy vừa cực khổ nướng xong vẫn bị đồng chí cảnh sát kia bưng đi mất.

Đầu bếp căn tin: “...”

Nếu không phải nể tình những đồng chí cảnh sát này đã phải vất vả phá án thì đầu bếp đã tặng cho mỗi người một cây búa vào đầu rồi.

Bưng mâm xiên nướng chạy như điên ra khỏi căn tin xong, đồng chí cảnh sát mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó lại lo lắng chạy về phía đám Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free