Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1381:

“Tể Tể, Minh Tư, hai đứa về rồi à.”

Tể Tể và Bách Minh Tư cùng gật đầu: “Chú ba (chú Trầm Vân), chúng cháu về rồi đây ạ.”

Ôm Tể Tể trong chốc lát, Hoắc Trầm Vân mới đặt Tể Tể lại xuống đất.

Tương Uyên thì sải bước đi về phía Tương Tư Hoành, khom lưng chuẩn bị ôm cậu ấy lên.

Tương Tư Hoành lập tức uốn éo thân thể thoát khỏi vòng tay của anh ấy.

“Cha à, con là con trai, không cần ôm đâu ạ.”

Tương Uyên - người đang vô cùng muốn ôm con trai ruột: “...”

Tương Uyên ho khan một tiếng, vẫn ráng cố gắng thêm cú chót: “Tư Hoành, thời đại bây giờ khác xưa rồi, quy củ cũng không nghiêm khắc như thời đại của chúng ta, trong xã hội hiện đại thì con cũng chỉ là một cậu bé bốn tuổi thôi, lại đây cho cha ôm một cái nào.”

Tương Tư Hoành nhanh chóng trốn ra sau lưng của Tể Tể, sau đó ló đầu ra nhìn, trong đôi mắt to tròn của cậu ấy tràn đầy ý kháng cự, hơn nữa kiên quyết từ chối tới cùng.

“Không được, cha không thể ôm!”

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên biết con trai ruột không quá thân thiết với mình, nhưng chỉ là một cái ôm thôi mà...

Tương Tư Hoành non nớt mở miệng: “Cha, tuy thời đại đã thay đổi, nhưng cha vẫn là cha của con, chúng ta vẫn được sinh ra ở thời đại kia, đây là chuyện không thể thay đổi được đâu ạ.”

Tương Uyên: “...”

Nhìn sắc mặt sượng trân của Tương Uyên, Hoắc Trầm Vân nhẹ nhàng nâng tay vỗ lên bả vai của anh ấy, có điều bàn tay vừa chạm lên đầu vai của Tương Uyên là Hoắc Trầm Vân đã cảm thấy lạnh buốt, thế là vội rụt tay về.

“À ừ... Anh Tương à, mọi chuyện cứ từ từ thôi, không cần phải gấp gáp làm gì.”

Tương Uyên lạnh lùng nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân cũng không sợ, dù sao còn có Tể Tể và Nguyên Tu ở bên cạnh mà.

Hơn nữa Tiểu Tương hoàn toàn không thân với cha ruột của mình, cho dù đối phương có là vua cương thi thì Hoắc Trầm Vân cũng không có gì phải sợ cả.

“Anh Tương, hai cha con anh đều không phải là con người, có được tuổi thọ vô hạn, cả hai không cần phải sốt ruột như thế này làm gì đâu.”

Tương Uyên mím môi.

Hoắc Trầm Vân lại bổ sung: “Anh nghĩ lại xem, có phải bây giờ đã tốt hơn khi trước nhiều rồi không, ít nhất bây giờ Tiểu Tương mà thấy anh thì đã chịu gọi anh là cha rồi đó.”

Tương Uyên: “...”

Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh, cậu ấy không trốn phía sau Tể Tể nữa mà đứng thẳng ra ngoài, sau đó ngọt ngào hô: “Cha ~”

Tương Uyên đang chưng hửng nghe thế thì hai mắt sáng ngời, trên khuôn mặt lạnh lùng cũng lộ ra nụ cười: “Ôi! Tư Hoành ngoan quá!”

Tương Tư Hoành không quá quen với kiểu nói chuyện này của cha, thế là không khỏi nhích lại gần Tể Tể, cô bé thấy thế thì nắm lấy tay cậu ấy rồi nghiêng đầu nói: “Anh Tiểu Tương ơi, đó là cha của anh mà, ôm một cái cũng không sao đâu ạ.

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Tể Tể, ở thời đại kia của bọn anh, nam nữ bảy tuổi là đã không thể ở chung với nhau nữa rồi, tuy anh chết lúc bốn tuổi, nhưng từ đó đến nay đã hơn một ngàn năm, tính ra...”

Kế Nguyên Tu rất có quyền lên tiếng trong chuyện này: “Giống chú, tuy có bề ngoài năm tuổi nhưng thật ra đã gần hai ngàn tuổi rồi!”

Tương Tư Hoành nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng thế!”

Tể Tể: “...”

Tể Tể - người thật sự chỉ mới ba tuổi rưỡi - lập tức chớp chớp mắt, tỏ vẻ bản thân không thể đồng cảm với mọi người nên không hiểu được.

Cơ mà không sao hết, Tể Tể nắm chặt tay của Tương Tư Hoành: “Chú ba nói đúng đó, anh Tiểu Tương à, bọn mình đều không phải người bình thường, có tuổi thọ rất là dài, một ngày nào đó anh nhất định sẽ thân thiết với bác Tương như Tể Tể với cha Minh Vương và cha nuôi trên nhân gian thôi.”

Tương Tư Hoành rất muốn giải thích với Tể Tể đây là chuyện không có khả năng.

Con trai khác với con gái, hơn nữa lúc cậu ấy còn sống thì quy củ trong Vương phủ cực kỳ nghiêm khắc, nghe nói từ lúc cậu ấy mới một tuổi thì đã được mẹ dẫn theo đến sân của Vương phi để thăm viếng và hầu hạ mỗi sáng tối.

Chờ đến khi Tương Tư Hoành dần hiểu chuyện thì có rất nhiều thứ đã khắc vào trong xương cốt của cậu ấy rồi.

Chẳng hạn như sự kính trọng và cảm giác xa cách với cha, dù đã trôi qua cả ngàn năm nhưng nó vẫn ăn sâu trong máu cậu ấy.

Không phải chỉ cần thay đổi xưng hô từ “phụ vương” thành “cha” là đã có thể thay đổi và quên hết tất cả được.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Tể Tể, Tương Tư Hoành không nhịn được cười gật đầu: “Ừ, Tể Tể nói đúng lắm.”

Kế Nguyên Tu ở bên cạnh nhìn thì không khỏi yên lặng lắc đầu.

Không đâu.

Bọn họ đều là những đứa trẻ bốn năm tuổi giả, chỉ có Tể Tể mới là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi thật.

Hơn nữa con trai có nhiều chỗ rất khác với con gái.

Cậu ấy và Tiểu Tương cũng không phải là những đứa trẻ thích làm nũng.

Mà Tể Tể thì...

Tể Tể là kiểu trẻ con siêu đáng yêu, ai nhìn cũng thích.

Còn bọn họ... Nếu không phải những lúc ở cùng Tể Tể, khi gặp được người xa lạ ở bên ngoài, bọn họ ai nấy đều lạnh lùng và khó gần cực kỳ, không ai thua kém gì ai.

Tương Uyên thấy con trai ruột cười thì nụ cười trên mặt anh ấy cũng càng thêm dịu dàng.

Hoắc Trầm Vân và Tể Tể nói rất đúng.

Ngày tháng vẫn còn dài mà!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free