Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1389:
“Quả đúng là do anh làm sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Chứ sao nữa, bộ em có số tiền đó sao?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Khi Hoắc Trầm Vân mở miệng định hét lớn thì giọng nói lạnh băng của Hoắc Trầm Lệnh truyền đến từ đầu dây bên kia.
“Đừng có la hét, chắc hẳn Tể Tể và những người khác đã ngủ rồi.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân hít sâu một hơi, cố gắng không để mình tức đến ngất đi.
“Tại sao? Anh hai, anh có biết thôn Quỷ Khóc khủng khiếp đến mức nào không?”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vẫn rất lạnh lùng.
“Không biết, địa điểm là do đạo diễn Mạc chọn, không liên quan đến anh. Nhưng có Tể Tể và Tiểu Tương ở đó, em lại có máu Minh Vương bảo vệ, hẳn không thể chết được đâu!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng lật trang sách, sau đó là tiếng phì cười của Hoắc Trầm Lệnh.
“Chẳng phải em muốn dẫn bọn nhỏ tham gia chương trình giải trí sao? Anh hai cho em được toại nguyện mà vẫn không chịu sao?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
****
Hoắc Trầm Vân nghiến răng nghiến lợi kêu lên răng rắc.
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia đọc nhanh như gió lật xem hồ sơ, thỉnh thoảng lại đặt bút xuống ký tên, hàng chân mày lạnh lùng và điềm tĩnh.
“Còn chuyện gì nữa sao?”
Hoắc Trầm Vân: “Anh hai, anh thật sự không sợ… lỡ như xảy ra chút chuyện gì đó sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Không sợ!”
Hoắc Trầm Vân: “Mặc dù Tể Tể sẽ không chết nhưng con bé sẽ bị thương!”
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó giọng nói trầm thấp lạnh nhạt mới chậm rãi vang lên.
“Cho nên đừng tùy tiện cho bọn trẻ tham gia vào những chương trình giải trí như vậy. Khi đối mặt với các ma quỷ, cho dù đối phương có mạnh cỡ nào đi nữa thì Tể Tể cũng là trữ quân Địa phủ, chỉ có cơ thể bị thương thôi.”
Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp lên tiếng thì giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lại lạnh lùng hơn nữa.
“Nếu là chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình ban đầu thì Tể Tể và Tiểu Tương rất có thể sẽ bị tổn thương tâm hồn!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đúng là đạo lý như vậy.
Nhưng…
Giọng nói u ám trầm thấp của Hoắc Trầm Lệnh lại vang lên qua điện thoại.
“Vết thương ngoài da rất dễ chữa lành, nhưng vết thương tâm hồn thì rất có thể sẽ kéo dài suốt đời.”
Hoắc Trầm Vân mím môi.
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vẫn đang tiếp tục vang lên.
“Cuộc đời của Tể Tể và Tiểu Tương… dài biết bao, nếu bọn nhỏ bị kích thích bởi những âm thanh lộn xộn từ thế giới bên ngoài thì em có thể tưởng tượng được không?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu thật sự là như vậy thì sau này em đều sẽ cảm thấy áy náy mỗi khi đến địa phủ điểm danh!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hình như đúng là như vậy.
“Nhưng anh hai à, cái nơi như thôn Quỷ Khóc này…”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh không chút cảm xúc.
“Đó là do đạo diễn Mạc chọn, không liên quan đến anh! Anh chỉ chịu trách nhiệm chi tiền, em dẫn hai đứa nhỏ đi du lịch và đảm bảo sự an toàn cho hai đứa nhỏ! Thế mà em còn mặt mũi đi hỏi anh khi xảy ra vấn đề an toàn sao?”
Hoắc Trầm Vân cứng họng nói không nên lời.
Anh ấy đột nhiên không hiểu tại sao mình lại gọi cuộc gọi này.
Để tự ngược đãi bản thân sao?
Hoắc Trầm Vân nhắm mắt lại, không khỏi xoa mi tâm của mình.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh đã trở nên ôn hòa hơn.
“Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu khi nào sẽ về?”
Hoắc Trầm Vân: “Tạm thời vẫn chưa quyết định.”
Sau khi trả lời xong thì Hoắc Trầm Vân hỏi tiếp.
“Anh hai, tại sao anh không hỏi khi nào em về?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Chẳng lẽ em không về cùng với đám nhỏ sao?”
Hoắc Trầm Vân: “Không phải, ý của em là anh chỉ nhắc đến đám nhỏ Tể Tể mà không nhắc đến em.”
Hoắc Trầm Lệnh im lặng một hồi rồi nhàn nhạt nói.
“Trầm Vân à, hà cớ gì phải tự rước lấy hổ thẹn vậy!”
Hoắc Trầm Vân lập tức nhấn nút kết thúc cuộc gọi cái rụp.
Không biết có phải do gần đây không nghỉ ngơi tốt hay thế nào, sau khi cúp máy xong, Hoắc Trầm Vân chỉ cảm thấy trước mắt tối đen.
Anh ấy cạ vào tường rồi dựa vào, sau đó cả người tuột dọc theo tường ngã phịch xuống đất, không còn động tĩnh gì nữa.
Trong phòng ngủ, Tể Tể đang ngủ sờ qua bên cạnh.
Không sờ thấy ai cả.
Tể Tể tiếp tục mò mẫm khi đang nhắm mắt.
Vẫn không có ai.
Bàn chân nhỏ mũm mĩm cũng quơ qua quơ lại tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không có ai.
Tể Tể mơ màng mở mắt ra.
Cô bé nhìn xung quanh và thấy anh Tiểu Tương, chú nhỏ và anh Minh Tư đều nằm trên chiếc giường bên cạnh, mọi người đều đang ngủ rất ngon.
Còn chú ba…
Tể Tể chậm rãi bò dậy, vừa dụi mắt vừa lui ngược xuống giường.
Cô bé cũng không lên tiếng, vừa ngáp vừa chậm rãi tìm xem xung quanh.
Cô bé vào phòng vệ sinh trước, không có ai cả.
Sau đó lại ra phòng khách nhỏ bên ngoài, vẫn không có ai.
Tể Tể không dụi mắt nữa và cũng không đi nữa, tầm mắt xuyên thấu quét qua toàn bộ căn phòng.
Sau đó định vị chính xác vị trí của chú ba.
Sau khi nhìn thấy chú ba, Tể Tể nhắm mắt lại sải đôi chân nhỏ ngắn hì hục đi về phía ban công.
Đi được vài bước, cô bé lại tạch tạch quay về.
Cô bé túm lấy chiếc chăn bông trên giường rồi lại sải đôi chân nhỏ ngắn lắc lư đi ra ban công.
Tiếng bước chân nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy.