Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1416:
Tể Tể gật đầu mạnh.
“Đúng! Tể Tể nhổ răng cho anh Tiểu Tương mấy lần rồi.”
Con ngươi của Tương Uyên lại một lần nữa chấn động.
Anh ấy không dám tin mà nhìn con trai ruột, hoàn toàn không dám tin lời hai đứa nhóc này nói.
Khi nói chuyện, giọng nói cứ như từ trong cuống họng chạy ra ngoài vậy.
“Tư Hoành, con… bị nhổ răng cương thi rồi?”
Tương Tư Hoành cười híp mắt, gật đầu.
“Đúng thế.”
Tương Uyên hít một hơi: “Tại sao?”
Tương Tư Hoành vẫn cười híp mắt, vẻ mặt ngượng ngùng.
“Bởi vì khi đó răng của con cực kỳ bẩn, là cái kiểu đánh không sạch ấy, không trắng như răng của Tể Tể, thế nên liền nhổ rồi..”
Tương Uyên chỉ cảm thấy trước mắt đen xì, gần như nghẹt thở.
Răng cương thi…. sao có thể nhổ?
Ngoại trừ linh đài thức hải đó là nơi quan trọng nhất, cương thi sơ đẳng đều dựa vào răng cương thi mới có thể săn bắt con mồi để sống.
Nhổ răng rồi…
Nhẹ thì sức mạnh tổn hại, nặng thì biến mất khỏi thiên địa.
Tương Uyên thở dồn dập, nhanh chóng quan sát con trai ruột từ trên xuống dưới một phen.
“Tư Hoành, con há miệng ra để cha xem nào.”
Tương Tư Hoành ngoan ngoãn há miệng ra, để lộ hàm răng trắng lấp lánh.
Hai chiếc răng cương thi phía trên chính là hai chiếc răng nanh nhỏ, trông vô cùng sạch sẽ sáng bóng, vô cùng xinh đẹp.
Chỉ có người thạo nghề nhìn kĩ, mới có thể nhìn ra màu xanh đen và lệ khí ẩn giấu trên đầu răng của răng nanh nhỏ.
Tương Uyên nhấc tay, chuẩn bị sờ một cái.
Tương Tư Hoành nhanh chóng lùi ra sau, lui ra khỏi lòng của anh ấy, đứng cùng hàng với Tể Tể.
“Cha, cha làm sao thế?”
Nhất thời Tương Uyên không có cách nào chấp nhận được răng cương thi của con trai ruột bị nhổ rồi.
Hơn nữa còn bị nhổ mấy lần!
Hơn nữa còn là do con gái ruột của tên chó Phong Đô kia nhổ.
Anh ấy nhanh chóng truy hỏi con trai ruột.
“Tư Hoành, bọn họ ép con nhổ răng?”
Tương Tư Hoành lắc đầu.
“Không phải, cha, là Tư Hoành bảo Tể Tể nhổ răng giúp.”
Tương Uyên: “...”
Linh hồn của Tương Uyên như bị một thứ gì đó đập mạnh vào, đoàng một tiếng, trước mắt một mảnh tối đen.
Sau đó ngất xỉu rồi.
Tương Tư Hoành và Tể Tể sợ hết hồn.
“Cha!”
“Bác Tương!”
Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân cũng sợ hết hồn.
Tương Uyên là vua cương thi, sao bỗng nhiên lại ngất xỉu?
Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu cũng đi lên mấy bước.
Tương Tư Hoành nóng ruột, giục Tể Tể.
“Tể Tể, có phải cha anh bởi vì đau răng mà ngất xỉu không? Em mau giúp cha anh nhổ răng đi!
Tể Tể vội gật đầu.
“Ồ ồ, dạ được.”
Nhìn trái nhìn phải, lúc này đang ở sân trước, không có dụng cụ nhổ răng.
“Anh Tiểu Tương, anh đợi chút, Tể Tể đi lấy dụng cụ.”
Tể Tể nói xong, giống như một cơn gió lao vào trong phòng khách.
Hoắc Trầm Lệnh muốn cản cũng không kịp.
****
Kế Nguyên Tu đi đến nhìn tình hình của Tương Uyên, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đứng bên cạnh chờ.
“Nguyên Tu, thế nào rồi?”
Kế Nguyên Tu nhịn cười.
“Không có gì, chỉ là ngất xỉu, rất nhanh sẽ tỉnh lại thôi.”
Lúc này, Tể Tể đã giơ một cái kìm siêu to chạy hì hục từ trong phòng khách ra ngoài.
Cái kìm to đó còn cao hơn người cô bé, khiến cho anh em Hoắc Trầm Huy sợ ngây người.
Đồng thời, sợ ngây người còn có Thỏ Đen và mấy yêu quái trốn trong vườn hoa hóng chuyện.
Hổ Nhỏ: “Cái kìm to kia… quen mắt quá!”
Thỏ Đen: “Đó là chiếc kìm to chúng ta đặc biệt làm ra để cắt tỉa cành lá ở trên cao.”
Thử Đại Tiên thổn thức: “Bây giờ cô chủ nhỏ muốn dùng nó để nhổ răng cương thi!”
Hồ Nhỏ, Thỏ Đen: “...”
Thử Đại Tiên thổn thức xong: “...”
Nếu như răng cương thi của vua cương thi thực sự bị cô chủ nhỏ dùng cái kìm bọn chúng dùng để cắt tỉa cây cỏ nhổ đi ấy, có lẽ cô chủ nhỏ sẽ không có bất kỳ vấn đề gì, bọn chúng làm ra dụng cụ này nhất định sẽ bị gánh nồi!
Ôi trời ơi!
Còn để cho đám yêu quái sống hay không?
Thỏ Đen sợ đến mức hai cái tai đen thui dựng thẳng, run lên, đôi chân đạp một cái chuẩn bị xông ra ngăn cản.
Kết quả mới làm tư thế chạy lấy đà liền nghe thấy giọng nói quen thuộc của quản gia La từ trong phòng khách truyền ra.
“Cô chủ nhỏ Tể Tể, cẩn thận, cái kìm đó to quá rồi, cô chủ nhỏ sẽ làm mình bị thương đấy.”
Vốn quản gia La đang ở trong phòng khách giúp dì giúp việc chuẩn bị bữa ăn khuya, dù sao thì cậu ba, cậu tư và cả cô chủ nhỏ Tể Tể, cậu chủ nhỏ Tiểu Tương nửa đêm mới về đến nhà.
Kết quả vừa quay đầu, liền nhìn thấy cô chủ nhỏ Tể Tể giơ cái kìm to còn cao hơn cả người cô bé chạy ra ngoài.
Quản gia La hùng hổ đuổi theo.
Thỏ Đen đã duỗi chân chạy ra ngoài rồi, muốn rút về đã không kịp.
Sau đó bịch một tiếng, trực tiếp va vào bắp chân của quản gia La đang chạy ra ngoài.
Quản gia La kêu thảm một tiếng, trực tiếp ngồi phịch xuống đất.
“Á!”
Thỏ Đen: “...”
Thỏ Đen tê dại.
Nó… hình như nó đụng gãy xương bắp chân của quản gia La rồi.
Sự chú ý của đám người Hoắc Trầm Lệnh lập tức bị thu hút, Tể Tể giơ cái kìm to điên cuồng chạy ra ngoài cũng quay đầu lại theo.
Nhìn thấy quản gia La ngã trên mặt đấy, vẻ mặt đau đớn, Tể Tể vội vàng giơ cái kìm to, nhún nhảy chạy lại.
“Bác La, bác sao rồi?”
Vẻ mặt quản gia La trắng bệch, đau đến mức hít ngược một ngụm khí lạnh.