Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1431:

Quá nhiều ý đồ mà!

Hoắc Trầm Lệnh vốn không chú ý để tình hình nhà họ Thiệu, dù sao những năm trước nhà họ Thiệu chuyển ra nước người, Hoắc Khánh Từ lại bị gia tộc gạch tên, đồng nghĩa với người xa lạ.

Nhà họ Hoắc và nhà họ Thiệu cũng không hề qua lại trên thương trường, ông càng sẽ không chú ý đến nửa phần.

“Tạm thời không biết.”

Hoắc Trầm Huy nhìn camera cỡ nhỏ trong tay Hoắc Trầm Lệnh.

“Đến thủ đoạn này cũng dùng rồi, mục đích này này vô cùng rõ ràng đó em hai à!”

Khóe môi Hoắc Trầm Lệnh nhiễm ý cười, nhưng vô cùng lạnh lùng.

“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, huống chi bây giờ nhà họ Hoắc chúng ta còn có mấy kẻ không phải người tồn tại… bọn họ thành thật còn tốt, nếu như dùng những thủ đoạn không ra gì….”

Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên nhớ đến Tương Uyên và Cửu Phượng.

“Đúng rồi, Trầm Lệnh, tại sao em muốn anh và Trầm Vân chuốc rượu Tương Uyên và Cửu Phượng? Bọn họ có chỗ nào đắc tội với em rồi?”

Hoắc Trầm Lệnh nói thẳng.

“Cửu Phượng tà tâm chưa chừa, dày vò trong âm trạch. Tương Uyên à… vận số không tốt, đúng lúc hôm nay còn hai vị trí, cũng không thể chỉ để bọn anh và Cửu Phượng uống, bỏ lại anh ta.”

Không đợi Hoắc Trầm Huy nói, Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt bổ sung.

“Anh ta là cha ruột của Tiểu Tương, không thích hợp!”

Hoắc Trầm Huy nhớ đến Tương Uyên bị Tiểu Tương hiểu nhầm khi ông ấy “ngã”, lặng lẽ nói một tiếng xin lỗi với Tương Uyên ở trong lòng.

Hai anh em vừa nói đến đây, Hoắc Tư Lâm từ bên ngoài đi vào.

“Cha, chú hai.”

Hoắc Trầm Huy gật đầu.

“Đi rồi chứ?”

Hoắc Tư Lâm ừm một tiếng.

“Đi rồi, dẫn theo một nam một nữ, nữ là phóng viên, nam là… người nhà họ Kỷ, một trong năm gia tộc lớn trong Huyền môn.”

Hoắc Trầm Huy nhíu mày.

“Người nhà họ Kỷ?”

“Đúng vậy! Thiệu Cảnh một câu thầy Kỷ hai câu thầy Kỷ, thái độ cực kỳ nịnh bợ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn Hoắc Tư Lâm, ánh mắt sắc bén.

“Bọn họ không phát hiện ra cháu chứ?”

Hoắc Tư Lâm lắc đầu: “Không có.”

Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh trầm xuống, giơ tay nhìn đồng hồ một cái.

Tể Tể rời đi chưa đến mười phút, chắc vẫn chưa đánh xong Cửu Phượng.

Nhà họ Kỷ là người trong Huyền Môn, mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh không lợi không làm, nếu đã tìm đến người nhà họ Kỷ, có thể ra ngoài cùng bọn họ tuyệt đối không phải bậc thầy gà mờ gì.

Bậc thầy chân chính của nhà họ Kỷ trong Huyền Môn có thể không phát hiện ra bị người ta theo dõi sao?

Hoắc Trầm Lệnh vừa nghĩ đến đó, cha con Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm cũng nghĩ đến đó rồi.

Hoắc Tư Lâm lập tức nhanh chóng lùi ra sau bốn năm mét, lại nhanh chóng cảm thụ một chút.

“Cha, chú hai, bây giờ con không cảm thấy có chỗ nào không ổn.

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt mở miệng: “Trước kia khi chú bị người họ Trương tính kế, cũng không cảm thấy có chỗ nào không ổn.”

Huyền học, luôn luôn huyền diệu.

Nếu như người bình thường có thể cảm nhận được bất ổn, sao còn gọi là huyền học?

Hoắc Trầm Huy nhíu chặt lông mày.

“Anh đi gọi Tiểu Tương xuống.”

Hoắc Tư Lâm lắc đầu: “Cha, đã không còn sớm nữa, chắc Tiểu Tương đã ngủ rồi.”

Hai anh em đều ăn ý không nhắc đến Kế Nguyên Tu.

Dù sao trước khi đám Tể Tể trở về, Trầm Vân đã gọi điện cho bọn họ nói sức mạnh của Nguyên Tu bị tổn hại, cánh tay thường thường sẽ trở nên trong suốt.

Lục Hoài làm xong bài tập, từ trên lầu đi xuống tìm nước uống, đúng lúc nghe thấy lời của cha nuôi.

“Cha, anh cả, làm sao vậy?”

Ánh mắt Hoắc Trầm Huy nhìn Lục Hoài sáng lên.

Lục Hoài cũng hiểu thuật kỳ hoàng, bảo Lục Hoài xem trước cũng được.

“Tiểu Hoài, mau qua xem đây cho anh cả con, vừa nãy bên ngoài có người nhà họ Kỷ.”

Lục Hoài nheo mắt, chạy xuống.

“Anh cả, em xem thử.”

Hoắc Tư Lâm đứng yên tại chỗ, Lục Hoài chạy đến trước mặt anh ấy, nhanh chóng kiểm tra.

Cũng không nhìn ra có gì khác lạ.

Mọi người đều có máu Minh Vương, nếu như có quỷ hoặc có âm khí tồn tại, bọn họ đều có thể nhìn thấy.

Mà thời gian Lục Hoài học thuật kỳ hoàng còn ngắn, cũng không nhìn thấy thuật pháp Huyền Môn gì trên người Hoắc Tư Lâm.

“Cha, trông anh cả hết thảy đều bình thường.”

Không đợi Hoắc Trầm Huy nói, Lục Hoài lại nhanh chóng bổ sung.

“Nhưng trước kia ông cụ nhà họ Kỷ và ông cụ nhà họ Mặc có bí mật qua lại.”

Ông cụ nhà họ Mặc không phải thứ tốt, ông cụ nhà họ Kỷ có thể tốt đến đâu?

Lục Hoài vẫn không yên tâm.

“Con đi tìm Tể Tể và Tiểu Tương.”

Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng giải thích: “Tể Tể ra ngoài rồi, Tiểu Tương ở trên tầng.”

Lục Hoài ngẩn người, gật đầu.

“Vâng, chú hai, cháu lập tức gọi Tiểu Tương xuống xem.”

Tương Tư Hoành xuống tầng rất nhanh.

Lục Hoài chạy đến mức thở hổn hển, Tương Tư Hoành không hề thở gấp.

Vây quanh Hoắc Tư Lâm đi một vòng, cũng không nhìn ra vấn đề nào.

Tương Tư Hoành có hơi xấu hổ.

“Cha, con chỉ biết tấn công, đánh nhau, không biết xem số vận các loại.”

Tể Tể đánh xong Cửu Phượng hùng hổ trở về, vừa bước vào phòng khách liền nghe thấy câu này của Tương Tư Hoành.

Cô bé vẫn chưa nói chuyện, ánh mắt đột nhiên rơi trên người Hoắc Tư Lâm.

“Anh Tư Lâm, ai chạm vào số mệnh của anh?”

Mọi người đồng thời gian Hoắc Tư Lâm.

Sau đó lại nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể vừa trở về.

Hoắc Trầm Huy bĩnh tĩnh lại trước: “Tể Tể, anh Tư Lâm của cháu đi theo mẹ con Hoắc Khánh Từ, Thiệu Cảnh cả một đường, nói bên cạnh bọn họ có người nhà họ Kỷ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free