Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1453:
Tưởng rằng rời khỏi trang viên nhà họ Hoắc sẽ rất hạnh phúc!
Kết quả….
Còn không bằng ở trang viên nhà họ Hoắc ấy!
Tể Tể đâu có biết nỗi khổ của Cự Sâm Nhiêm.
Cô bé nghe thấy bỗng nhiên bà nội cười thành tiếng.
“Thế nên, lần này chị dâu ba đến vốn không phải như ngoài miệng nói đến mừng sinh nhật cho Tư Tước, mà là đến kêu chuyện bất bình cho Chí Dũng?”
Bà ba Hoắc hùng hồn.
“Như vậy thì lại làm sao?”
Bà cụ Hoắc gật đầu, vẫn là luôn mặt hiền lành.
“Rất tốt!”
Bà ấy ngẩng đầu nhìn ba người con trai một cái.
“Đóng cửa!”
Tốc độ của Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu nhanh hơn.
Trong thời gian chớp mắt đã hì hục chạy đến cổng chính ngoài sân, hì hục đóng cửa, sau đó bày kết giới, ngăn cách hết thảy dòm ngó ở bên ngoài.
Làm xong mọi thứ, ba đứa nhóc đồng thời quay người lại, ba đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn bà cụ Hoắc.
“Bà nội (mẹ), đóng cửa xong rồi!”
Bà cụ Hoắc cực kỳ hài lòng
“Nguyên Tu, Tể Tể và Tiểu Tương giỏi quá.”
Lòng bà ba Hoắc tê rần, giả bộ nổi giận, quát.
“Vệ Cẩm Lan, bà có ý gì? Bà muốn làm cái gì?”
****
Bà cụ Hoắc đứng yên tại chỗ, nụ cười cực kỳ ấm áp, yêu thương.
Ánh mắt nhìn bà ba Hoắc cũng vẫn cực kỳ dịu dàng.
“Làm cái gì? Nói chuyện tử tế với chị dâu ba!”
Bà ba Hoắc không bình tĩnh được nữa rồi.
“Nói chuyện thì nói chuyện, ban ngày ban mặt bà đóng cửa làm cái gì?”
Hơn nữa mấy người con trai, cháu trai của Hoắc Ân đều ở đây, một đám người sắp sánh ngang với một đội bóng rồi, mà bên phía bà ta chỉ có bốn người.
Quan trọng là Thiệu Cảnh chính là một con gà luộc, trông thì cao cao, thực tế là sức chiến đầu bằng không!
Quan trọng là còn bị người ta đánh sưng vù mặt mũi, từ khi vào đến bây giờ đến rắm cũng chưa đánh một cái?
Bà ta dám đặt tương lai của bản thân lên một con gà luộc sao?
Đương nhiên không thể!
Tể Tể ngây ngô lên tiếng.
“Bà ba Hoắc, đóng cửa lại mới có thể muốn nói như thế nào thì nói như thế đó.”
Tương Tư Hoành: “Tai vách mạch rừng!”
Kế Nguyên Tu tiếp lời: “Bị người bên ngoài nghe thấy gì, nhìn thấy gì, đều sẽ tổn hại đến danh tiếng nhà chúng ta!”
Hai chân bà ba Hoắc có hơi mềm nhũn.
Mà bà cụ Hoắc đi đến đến trước bàn trà bên cạnh ghế sô pha, khom người cúi đầu, tiện tay cầm lấy chiếc gạt tàn ở trên bàn trà lên.
Hoắc Khánh Từ trông thấy, ánh mắt lóe lên, vội lên tiếng.
“Chị dâu thứ, chị… chị bình tĩnh chút, có gì từ từ nói.”
Bà ta chỉ mong sao Vệ Cẩm Lan nhất thời kích động, ra tay đánh người.
Bác ba một đống tuổi rồi, sức Vệ Cẩm Lan lại mạnh, cái gạt tàn này đập xuống, bác ba không chết cũng phải trọng thương!
Cho dù nhà họ Hoắc quyền thế ngút trời, camera loại nhỏ bà ta mang trên người đảm bảo đưa cả nhà Vệ Cẩm Lan bọn họ vào trong cục cảnh sát ăn cơm tù.
Thiệu Cảnh cũng rất thức thời, không quan tâm đến mặt mũi sưng tím, vừa lên tiếng liền vội vàng phụ họa.
“Mợ hai, tuy rằng cậu hai và cậu ba không phải anh em ruột cùng một mẹ, nhưng cũng đều là người của gia trang nhà họ Hoắc. Bây giờ cậu hai làm ăn thành công, cậu ba không còn nữa, mợ ba và các anh họ em họ vẫn còn! Đều họ Hoắc, anh họ Trầm Lệnh lại còn cực kỳ giỏi kiếm tiền, cho dù anh họ Trầm Huy sa thải em họ Chí Dũng rồi, tùy tiện sắp xếp em họ Chí Dũng vào vị trí khác ở công ty không phải là được rồi sao!”
Tể Tể nghe Thiệu Cảnh vừa nói chuyện ngũ quan vừa bay tán loạn, không nhịn được, giọng nói ngây ngô lên tiếng.
“Chú xấu xa, mặt chú không đau sao?”
Thiệu Cảnh tức giận trừng mắt nhìn Minh Tể Tể một cái, nhưng sau khi nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh ở bên cạnh, lại cố gắng uyển chuyển mở lời.
“Đúng là có hơi đau, nhưng mà… cũng không thể nhìn bà nội của Tể Tể cháu ra tay đánh người nhà mình chứ!”
Tể Tể bĩu môi: “Mấy người mới không phải người nhà mình!”
Thiệu Cảnh: “...”
Tể Tể lại bổ sung.
“Người nhà mình sẽ không làm loạn trong nhà như vậy! Các người đều là người xấu bắt nạt ông nội bà nội!”
Nghĩ rồi nghĩ, Tể Tể lại bổ sung một câu.
“Tối hôm qua bà ba mới đánh người rồi! Bà ta đánh anh Tư Lâm!”
Bà cụ Hoắc cầm lấy gạt tàn, nghe thấy lời Tể Tể nói, híp mặt lại.
Sau đó đột nhiên giơ gạt tàn lên, đập thật mạnh vào quả táo đỏ trên đĩa hoa quả ở bàn trà.
Quả táo đỏ bỗng phân thành bốn năm miếng, nước bắn khắp nơi.
Bà ba Hoắc ở rất gần bàn trà, không có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn nào bị nước táo bắn khắp người.
Khi nước táo bắn lên mặt bà ta, cả người bà ta đều cứng lại.
Gần như máu trong người đều ngừng lại.
Con ngươi trợn đến mức to nhất, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Tể Tể trông thấy, vỗ tay bộp bộp.
“Bà nội khỏe quá!”
Bà cụ Hoắc lại một lần nữa cầm gạt tàn lên, bốp một tiếng lại đập xuống một quả táo khác.
Đồng thời nghiêng đầu, yêu thương nói với Tể Tể.
“Tể Tể, bà nội lớn tuổi rồi, sức mạnh không bằng lúc trẻ rồi, không thì đảm bảo cả quả táo này đều vỡ vụn!”
Cái này Tể Tể biết!
Tể Tể lập tức lên tiếng.
“Bà nội, Tể Tể có thể khiến quả táo vỡ vụn!”
Bà cụ Hoắc cười lên.
“Thật sao?”
Tể Tể gật đầu.
Bà cụ Hoắc dứt khoát đưa gạt tàn cho Tể Tể.
Bàn tay nhỏ mập mạp của Tể Tể còn chưa to bằng một nửa gạt tàn, nhưng khi cầm gạt tàn đập bộp bộp bộp vào ba quả táo đỏ ở bên cạnh, vẻ mặt đó phải gọi là hung dữ mạnh mẽ.