Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1469:

Bây giờ Tể Tể chỉ muốn làm theo ý mình, cô bé muốn dẫn anh hai mình đi tham quan hết Địa phủ, để anh hai nhìn kỹ nơi anh ấy sẽ ở sau khi chết.

Hoắc Tư Tước: “…”

Tâm trạng của Hoắc Tư Tước lúc đầu từ sợ hãi, sau đó dần dần chết lặng, cuối cùng là không biết bản thân là ai.

Rõ ràng là bị Tể Tể nắm dẫn đi nhưng đầu óc thì trống rỗng.

Màu gì ở kia nhỉ? Đó là màu đỏ, trắng, đen hoặc là đủ các loại màu trộn thập cẩm lại với nhau…

Mấy thứ kia là gì thế nhỉ?

Màu đỏ máu, khớp xương trắng, máu đỏ biến thành máu đen, rêu xanh bám trên những khớp xương trắng hếu.

Hoắc Tư Tước chỉ hận không thể tự chọt mù mắt mình.

Nhưng Tể Tể cũng rất lợi hại.

Cô bé sợ linh hồn của Hoắc Tư Tước bị gió âm làm tan biến nên thỉnh thoảng truyền cho cậu ấy một chút máu Minh vương.

Kết quả là Hoắc Tư Tước muốn ngất cũng không thể ngất được, muốn nhắm mắt lại không nhìn thấy gì nhưng con mắt lại không nghe lời, cứ trừng trừng nhìn một mớ hỗn độn lộn xộn nằm ngang dọc.

Không biết thời gian đã qua bao lâu, cuối cùng thì Tể Tể cũng đã dẫn theo anh ấy hạ xuống đất.

Hoắc Tư Tước còn chưa kịp thở phào thì đã nghe được tiếng hô vừa ồn ào vừa vui vẻ của đám quỷ truyền tới từ khắp mọi nơi.

“Công chúa nhỏ tới rồi.”

“Công chúa nhỏ tới rồi.”

“Công chúa nhỏ, ngài mau nhìn xem giờ tôi đã ra dáng người chưa nè.”

“Công chúa nhỏ, cái đầu này của tôi là con tôi nhận được báo mộng mới đốt xuống cho tôi nè, ngài nhìn xem có hợp không?”

“Chân của tôi nè, chân tôi nè. Công chúa nhỏ, ngài mau mau tới nhìn chân tôi nè, con bồ tôi mới đốt xuống cho tôi á, nhưng mà hình như… một chân dài chân ngắn mất rồi.”

Có con quỷ nghe thế thì cười ha ha ha.

“Xùy! Mày có tới năm sáu bảy tám con bồ, bốn năm cái cũng chết cả rồi, chắc là lúc đó đốt một lần nên mày lấy lộn mới thành cái ngắn cái dài chứ gì.”

“Mẹ mày! Mày đừng có mà nói tào lao. Tụi bây ganh tị tao có nhiều bồ mà tụi bây không có chứ gì?”

Tể Tể nghe thế thì hai mắt mơ màng, cười hì hì.

Cười cười, non nớt hỏi con quỷ kia.

“Con bồ là cái gì vậy?”

Con quỷ bị hỏi: “…”

Tể Tể xoa xoa đôi mắt, ngáp một cái.

“Bác ơi, sao bác không trả lời Tể Tể thế, con bồ là cái gì vậy bác?”

Lúc này thì Hoắc Tư Tước mới kịp bình tĩnh lại, cậu ấy nhanh chóng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Tể Tể kéo đi về phía trước.

“Tể Tể, cái đó không quan trọng, em đã nói là muốn dẫn anh hai đi tham quan Địa phủ mà.”

Nhưng mà Tể Tể đang say lại vô cùng ngang bướng.

“Anh hai, anh chờ một tí, Tể Tể đang hỏi bọn nó con bồ là cái gì mà? Ở đâu có con bồ đâu? Tể Tể muốn đi xem thử.”

Đám quỷ: “…”

Bỏ mẹ rồi.

Nếu như bị Vương biết bọn họ dạy cho công chúa nhỏ biết cái gì là con bồ, thì Vương sẽ tống cả đám tới thành Hắc Thủy đào mỏ mất.

Hoắc Tư Tước hít sâu thở mạnh.

Rốt cuộc cũng có thể tìm được về đầu óc vừa bị lag nãy giờ.

“Tể Tể, con bồ chính là… một người nhỏ bé xíu nhẹ cân.”

Tể Tể ồ một cái, thò tay vào trong yếm quần, lục lọi một hồi mới moi ra được một xấp người giấy nhỏ.

“Anh hai, vậy chúng nó có phải là con bồ của Tể Tể không?”

Hoắc Tư Tước và đám quỷ thấy được nhúm người giấy nhỏ trong tay Tể Tể thì khóe miệng đều giật giật vài cái.

Giật giật xong thì Hoắc Tư Tước lườm đám quỷ kia một cái.

Đám quỷ kia đều giật mình.

“Đúng thế, đúng thế, công chúa nhỏ, đúng là như vậy đấy.”

Tể Tể cũng cười hì hì.

“Tể Tể có rất nhiều con bồ luôn, rất nhiều, thiệt là nhiều luôn.”

Không chỉ có người giấy, còn có búp bê vải, cơ mà hôm nay Tể Tể không có cầm búp bê vải đi ra ngoài á.

Tể Tể cũng không thèm để ý, sau đó lại nắm lấy tay Hoắc Tư Tước rồi đi tiếp.

Đám quỷ thở phào một hơi.

Cuối cùng thì cũng dỗ cho qua chuyện được rồi.

Có con quỷ mắt tinh: “Hình như người mà công chúa dẫn đi theo là một sinh hồn?”

Đám quỷ còn lại: “Kệ cha đó là hồn sống hay chết, chỉ cần là công chúa nhỏ dẫn đi thì ai dám có ý đồ tới cậu ta chứ?”

Đừng nói, thật đúng là có.

Đó chính là Nghiêm Nghĩa.

Trong thành Uổng Tử, lúc Nghiêm Nghĩa biết được tin Tể Tể dẫn theo sinh hồn của con cháu nhà họ Hoắc tới Địa phủ thì ông ta vô cùng vui vẻ.

Bởi vì Minh Tể Tể luôn ở trần gian, cho nên những hành động của nhà họ Nghiêm đều bị cô bé phát hiện, thế nên hiện tại người của nhà họ Nghiêm chẳng còn sống được mấy người.

Nghiêm Nghĩa nằm mơ cũng muốn được ra tay với người nhà họ Hoắc.

Nhưng Minh Tể Tể cứ ở mãi trong nhà họ Hoắc, ông ta dùng mọi cách đều không thể làm gì được, cuối cùng không thể không trốn đi chờ thời, lâu lâu xúi ông Mặc hành động.

Kết quả thì nhà họ Mặc cũng toang theo luôn rồi.

Cũng may tổ tiên nhà họ Mặc dựa vào công đức cùng với tiền bạc mua được đường đi đầu thai cấp VIP, không thì chắc tổ tiên nhà họ Mặc sẽ tìm ông ta tính sổ mất.

Nếu như sinh hồn của con cháu nhà họ Hoắc đã tới Địa phủ thì cũng đừng trách ông ta thừa cơ hội mà ra tay.

Hoắc Tư Tước bị Tể Tể dẫn đi tới cầu Nại Hà đột nhiên hắt xì một cái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free