Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1474:
Một tiếng “Ầm” cực lớn vang lên, Tống Đế Vương bị Tể Tể đấm bay ra ngoài như đạn pháo.
Minh Vương: “...”
Chuyển Luân Vương: “...”
Chuyển Luân Vương sợ ngây người. Lý do là từ khi Tể Tể sinh ra đến giờ, bé chưa từng ra tay với Thập Điện Diêm Quân bọn họ lần nào. Tuy có đôi khi hai bên cũng đấu tập với nhau, nhưng đều rất có chừng mực.
Thế mà lần này bé lại một đấm đánh bay Tống Đế Vương!
Chuyển Luân Vương trợn trừng mắt nhìn về phía Minh Tể Tể. Hiện tại, ông ta mới nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Đứa bé kia mặt mũi đỏ bừng, hai mắt trợn trừng lại không có tiêu cự, dường như không được tỉnh táo cho lắm. Nhưng lúc đánh người lại hung mãnh tới độ làm Chuyển Luân Vương ông đây cũng phải sợ!
Chuyển Luân Vương nuốt nước miếng, cẩn thận quan sát Minh Vương: “Vương này, có phải… trông sắc mặt của Tể Tể… hơi sai… sai… sai sai không?”
Tể Tể tai thính mắt tinh, vừa nghe vậy thì lập tức gân cổ quát: “Bản Tể Tể không có sai!”
“Bản Tể Tể chỉ đánh người xấu thôi!”
Dứt lời, Tể Tể lại bay về phía Tống Đế Vương vừa mới lăn từ trên tường xuống.
Một đấm làm gì đủ? Vì Tể Tể càng đánh càng hăng mà! Cảm giác máu trong người như sôi lên sùng sục ấy!
Tống Đế Vương mới vừa bò dậy lại thấy Tể Tể lao nhanh về phía mình thì lập tức lạnh toát cả sống lưng.
Trong cơn hoảng loạn, ông ta bất ngờ hét lớn: “Tể Tể, bên kia có kẻ xấu muốn bắt nạt địa phủ Hoa Quốc chúng ta kìa!”
Tể Tể vô thức quay đầu nhìn sang.
Jesse và công tước được anh ta đỡ dậy, đang chuẩn bị nhân cơ hội này rời đi: “...”
Đệch!
Chẳng lẽ đánh không lại cũng không được phép rời đi hả? Mấy người tự nội chiến với nhau không được sao?
****
Bị Tể Tể dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn như thế, chẳng hiểu sao Jesse lại không dám di chuyển dù chỉ nửa bước.
Anh ta cứ có cảm giác bọn họ mà dám nhúc nhích thì con bé mập hung dữ này sẽ nhào tới tẩn cho cả đám một trận cho mà xem.
Sự thật chứng minh, dự đoán của Jesse là chính xác.
Tể Tể thấy bọn họ không đi thì bắt đầu lèm bà lèm bèm: “Mấy người... Đợi nha! Nếu không... Tể Tể… sẽ hút sạch hồn của mấy người á!”
Jesse và công tước đang bị trọng thương nghe xong kiểu: “...”
Tể Tể uy hiếp bọn họ xong thì bắt đầu lúc lắc thân thể béo múp của mình nhảy lên cho ngang bằng với độ cao của Tống Đế Vương, sau đó tiếp tục đấu võ với ông ta.
Tống Đế Vương: “...”
Tống Đế Vương theo bản năng giơ tay muốn đánh trả, nào biết giây tiếp theo, bàn tay với lực tấn công mạnh mẽ của ông ta còn chưa kịp chạm vào người của Minh Tể Tể thì đã bị một luồng sức mạnh khác cản lại và đánh tan hết sức mạnh ẩn chứa bên trong đó.
Bởi vậy lúc nắm tay to gần bằng mặt của Tể Tể chạm lên mặt của cô bé, cú đấm ấy chợt biến thành một cái vuốt ve cực kỳ dịu dàng.
Khóe miệng của Tống Đế Vương run rẩy không thôi.
Minh Vương thấy thế thì cười ha hả.
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
…
Tống Đế Vương: “...”
Đậu má!
Quy tắc áp chế này thật đáng ghét!
Ngọn lửa hy vọng trong lòng của Tống Đế Vương vẫn chưa tắt, ông ta lại giờ một nắm tay khác lên tính đấm vào cánh tay của Tể Tể.
Lần này còn vui dữ nữa.
Nắm tay của ông ta vừa đụng tới cánh tay béo ú của Tể Tể xong thì lập tức biến thành một cú chạm thật nhẹ, nhìn qua không khác gì đang gãi ngứa cho cô bé cành vàng lá ngọc này vậy.
Minh Vương càng cười dữ hơn.
“Ha ha ha ha!”
Chuyển Luân Vương quay qua nhìn Tống Đế Vương rồi lại nhìn sang Minh Vương, sau đó thộn mặt ra.
Ủa gì vậy?
Rốt cuộc là sao thế này?
Trông bộ dáng của Tống Đế Vương thì rõ ràng là ông ta đang muốn đấm bay Tể Tể, nhưng vì sao lúc chạm vào trên người Tể Tể thì lại như… sợ làm rụng mất cọng lông tơ nào của cô bé vậy, nhẹ nhàng dịu dàng tới mức ông ta xem mà xốn con mắt luôn.
Gì vậy cha nội?
Gãi ngứa cho Tể Tể hả?
Tể Tể siêu hung dữ đang ra sức bảo vệ cha nãy giờ kiểu: “...”
Thấy Tống Đế Vương hết chạm nhẹ vào mặt rồi lại chạm nhẹ vào cánh tay mình, Tể Tể đang say khướt có hơi chần chờ, nhưng khi nghe được tiếng cười sang sảng của cha Minh Vương, Tể Tể lập tức đảo đảo đôi mắt to lúng liếng của mình rồi cười rộ lên: “Cha vui nè! Vậy Tể Tể sẽ đánh tiếp cho cha xem!”
Tống Đế Vương: “...”
Móa nó chứ…
Không đợi Tống Đế Vương âm thầm văng tục xong, Tể Tể lại bắt đầu đánh úp về phía ông ta.
Nhìn bộ dáng hung hãn của Tể Tể, Tống Đế Vương sợ cô bé sẽ đấm cho mình một cú hồn phi phách tán, bởi vậy vội vàng né tránh, đáng tiếc hành động này lại không thành công cho lắm.
Sau lưng ăn một đấm, trên đùi bị đạp một cú, sau đó còn bị táng một bạt tay đâm sầm vào vách tường suýt nữa đã không chui ra được.
Hết cách, Tống Đế Vương chỉ đành tìm người “chết thay” cho mình.
“Tể Tể! Người xấu ở bên kia kìa, chú là chú Tống của cháu mà!”
Bởi vì khoảng cách của hai bên không xa, Tống Đế Vương lập tức ngửi được mùi cồn nồng nặc từ trên người của Tể Tể.
Tống Đế Vương lập tức hiểu ra vấn đề, thế là cáu giận gắt lên: “Là đứa nào cho Tể Tể uống rượu đấy hả?”
Hèn gì nãy giờ cô bé cứ tưng tửng, thì ra là xỉn quắc cần câu rồi!
Xỉn tới mức không còn biết ai thân ai quen gì nữa cả!