Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1494:

Tể Tể nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Có nha.”

Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh Tể Tể: “…”

“Oa oa oa!”

“Hu hu hu!”

“Ô ô ô ô!”

Kế Nguyên Tu vừa mới dỗ xong một vài bạn nhỏ nghe thế thì: “…”

Không biết một bạn nhỏ nào đột nhiên nhìn về phía cặp sách của Tể Tể rồi la lớn.

“Chết rồi, chết rồi, Tể Tể, con rắn to của cậu muốn chạy trốn ra ngoài kìa.”

Mấy bạn nhỏ nghe thế thì sợ hãi hét chói tai, gào khóc inh ỏi chạy ào ra ngoài lớp học.

Kế Nguyên Tu thấy thế thì vội vã đuổi theo.

Chóp mũi cậu ấy đầy mồ hôi, đầu vừa đau vừa nhức.

Lớn chuyện rồi.

Không biết mai có bị mời phụ huynh không nữa?

****

Không cần chờ đến ngày mai, Hoắc Trầm Lệnh mới vừa mở họp trong công ty được một lúc là đã nhận được điện thoại của giáo viên Tôn gọi đến, giọng nói của cô ấy có vẻ rất gấp gáp, thậm chí còn sắp khóc tới nơi: “Anh Hoắc, xin hỏi giờ anh có rảnh tới trường mẫu giáo một chuyến không ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh có hơi giật mình, thật ra ông không lo cho Tể Tể, ông chỉ sợ cô bé không khống chế tốt sức mạnh làm các bạn nhỏ xung quanh bị thương mà thôi.

Hoắc Trầm Lệnh không hỏi đã xảy ra chuyện gì mà đồng ý luôn: “Được, giờ tôi qua ngay đây.”

Giáo viên Tôn ở đầu dây bên kia thở phào một hơi.

Lúc Hoắc Trầm Lệnh đến nơi, từ xa là ông đã nghe được tiếng khóc muốn bay cái nóc nhà của các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo, phần lớn các bé đều đang tìm thầy cô chủ nhiệm lớp mình để vòi vĩnh.

“Hu hu hu... Vì sao mấy bạn bên lớp mầm 2 được dẫn thú cưng đến trường mẫu giáo còn bọn em thì không được? Hu hu hu... Em cũng muốn dắt Nữu Nữu nhà em theo!”

“Em cũng muốn dắt Đậu Đậu tới! Đậu Đậu nhà em siêu ngoan luôn á!”

“Đại Mao nhà em giỏi lắm, nó còn biết múa nữa... Oa oa oa... Em cũng muốn dắt nó theo mà!”

...

Các thầy cô đau hết cả đầu vì tiếng khóc của bọn trẻ, cuối cùng mọi người hết cách, chỉ đành đi tìm hiệu trưởng Lý.

Hiệu trưởng Lý cũng rất bất đắc dĩ: “Trong trường có quy định là không được dẫn thú cưng theo.”

Các giáo viên chủ nhiệm của các lớp khác trừ lớp mầm 2 đồng thanh hỏi: “Thế vì sao học sinh lớp mầm 2 lại được dẫn theo?”

Hiệu trưởng Lý vừa nghe thấy là lớp mầm 2 thì trong lòng lập tức dấy lên linh cảm chẳng lành.

“Toàn bộ học sinh lớp mầm 2 đều dẫn theo à?”

Các chủ nhiệm lớp cùng gật đầu: “Đúng vậy, học sinh nào cũng dẫn theo hết! Nhất là Tể Tể, nghe nói cô bé còn dẫn theo một con rắn! Gọi là...

Sâm Nhiêm gì gì đó thì phải?”

“Đúng đúng! Tôi cũng có nghe nói, còn cố ý qua đó xem thử, ôi trời ơi đường kính thân con rắn đó phải to bằng một nắm tay của Tể Tể chứ đùa, hơn nữa bọn tôi có hỏi Tể Tể rồi, nghe đâu nhà bọn họ còn chưa nhổ răng nọc của con rắn đó nữa kìa!”

Hiệu trưởng Lý nghe thế cũng sợ tới mức hít hà một hơi: “Chưa nhổ răng nọc? Thật không đấy?”

Các chủ nhiệm lớp đồng thanh nói: “Thật mà!”

Hiệu trưởng Lý sợ Minh Tể Tể bị rắn độc cắn, thế là bất chấp tất cả cắm đầu cắm cổ chạy về phía lớp mầm 2.

Bà cô tổ ơi!

Nuôi con gì không nuôi, sao cứ một hai đi nuôi rắn có độc vậy hả!

Hù chết hiệu trưởng tôi đây rồi!

Đây là minh chứng cho câu “nhà giàu thường lắm chiêu trò” đó sao?

Nhưng lạng quạng là đi đời nhà ma đó trời ơi!

Hiệu trưởng Lý dùng tốc độ như hồi thi chạy một trăm mét lúc còn đi học cấp hai cấp ba để chạy như điên tới cửa lớp mầm 2.

Ông ấy thở hồng hộc dừng lại, mồ hôi mồ kê ứa ra nhễ nhại.

Trong phòng học, các bạn nhỏ đang xếp thành hai hàng vô cùng trật tự, nam một hàng, nữ một hàng.

Ba giáo viên giờ chỉ còn lại một người, giáo viên Tôn và giáo viên Vương đều không có mặt, chỉ có một mình cô Thư đang trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này.

Hiệu trưởng Lý ho khan một tiếng, đáng tiếc các bạn nhỏ lại không có ai thèm quay đầu lại.

Cô Thư loáng thoáng thấy được bên ngoài cửa phòng có người đang đứng nên theo bản năng nhìn thoáng qua, chờ khi thấy người này là hiệu trưởng Lý, cô Thư mới thở phào nhẹ nhõm: “Hiệu trưởng, cuối cùng thầy cũng tới rồi ạ.”

Bên ngoài truyền đến tiếng còi hú của xe cứu hỏa, cô Thư còn chưa kịp nói chuyện thì hiệu trưởng Lý đã nhíu mày đi về bên ngoài vài bước: “Ở đâu cháy thế?”

Khuôn mặt nhỏ của cô Thư trắng bệch: “Hiệu trưởng Lý, là bọn tôi gọi đấy ạ, chúng tôi nhờ họ tới để... bắt rắn.”

Hiệu trưởng Lý vỗ cái bốp lên đầu mình: “À ừ nhỉ! Thế rắn đâu?”

Thật ra ông ấy không hề sợ rắn, có điều khi nghe bảo con rắn kia chẳng những không nhỏ mà còn có độc nên ông ấy sợ các bạn nhỏ bị cắn thôi.

Nếu lỡ như mà bị cắn thật thì cũng cần phải bắt được con rắn kia hoặc ít nhất biết nó thuộc chủng loại gì, đến lúc đó bệnh viện mới dễ điều trị.

Cô Thư cũng len lén nhìn về phía Tể Tể.

Hiệu trưởng Lý cũng nhìn qua bên đó, lúc này ông ấy mới phát hiện, cô bé tròn ủm trắng phau đứng ở đầu hai hàng không phải Tể Tể thì là ai.

Nhưng trong lòng ngực của Tể Tể có ôm một con… rắn đen sì.

Đường kính thân rắn to bằng một nắm tay của Tể Tể, cứ chốc chốc là nó lại thè lưỡi rắn ra, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.

Hiệu trưởng Lý sợ tới mức không dám hó hé câu nào, ông ấy sợ mình nói chuyện sẽ làm con rắn kia giật mình, sau đó há miệng cắn càn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free